1001 Đêm Tân Hôn - Chương 9
| | Hope Star | Chat Online |
| 28/06/2019 19:52:21 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện ngôn tình | Truyện Sưu tầm Báo cáo |
88 lượt xem
- * 1001 Đêm Tân Hôn - Chương 10 (Truyện ngôn tình)
- * 1001 Đêm Tân Hôn - Chương 11 (Truyện ngôn tình)
- * 1001 Đêm Tân Hôn - Chương 8 (Truyện ngôn tình)
- * 1001 Đêm Tân Hôn - Chương 7 (Truyện ngôn tình)
Sau bữa tối.
Lương Nặc cắn răng bắt xe đi đến nhà Bắc Minh ngay trong buổi tối, trong ánh sáng lờ mờ, ngôi biệt thự nằm sừng sững ở cuối tầm nhìn, nhuộm lên nó là một không khí hiu quạnh và hoang vắng.
Cô hạ quyết tâm, không kể lát nữa người nhà Bắc Minh làm nhục cô thế nào đi chăng nữa, cô nhất định phải nhẫn nhịn. Chỉ cần Bắc Minh Dục không rút vốn khỏi tập đoàn Bác Thụy.
*
“Xin thứ lỗi thiếu phu nhân, phu nhân đã dặn dò, không được để cô bước chân vào nhà Bắc Minh dù chỉ nửa bước.” Vẫn còn đứng phía bên ngoài cổng sắt, cô bị bảo vệ chặn đường đứng ở bên ngoài.
Lương Nặc kích động nắm lấy tay áo người bảo vệ: “Nhưng... Tôi có việc rất quan trọng muốn tìm thiếu gia Bắc Minh, làm ơn giúp tôi với, để tôi vào trong được không? Tôi đảm bảo, xong việc tôi sẽ đi ra luôn, sẽ không làm khó anh đâu.”
“Thiếu phu nhân, mời cô đi cho.” Bảo vệ nhất quyết đẩy cô ra ngoài.Lương Nặc chỉ biết nhăn mặt lại, nhìn vào ngôi biệt thự cổ, nơi mà có người có thể cứu được tập đoàn Bác Thụy nhưng cô lại bị cánh cửa sắt kia ngăn lại không cho tiến vào.
“Bắc Minh Dục vẫn chưa đưa tôi giấy ly hôn thì tôi vẫn là vợ của anh ấy...” Lương Nặc cố tỏ ra cương quyết: “Tôi lấy thân phận là thiếu phu nhân của nhà Bắc Minh ra lệnh cho anh, đi nói với Bắc Minh Dục, tôi đến tìm anh ta, nói anh ta ra gặp tôi!”Người bảo vệ liền cười lớn như thể đang nói chuyện với một kẻ thần kinh.
“Thiếu phu nhân, đừng ép tôi phải động tay động chân đuổi cô đi.”
Đúng lúc tên bảo vệ định dùng vũ lực với cô thì có tiếng: “Dừng tay”. Chú Trương đang lái một chiếc xe màu đen lại gần, nhìn Lương Nặc và nói: “Thiếu phu nhân, cô tới tìm thiếu gia ạ?”
“Đúng vậy, chú Trương, nhờ chú để cho tôi vào trong một lát.” Trong lòng Lương Nặc bỗng bùng lên ngọn lửa hi vọng.
Chú Trương nheo mày lắc đầu: “Xin thứ lỗi, tôi không thể để cô vào trong được.” Nói xong chú liền nhìn tên bảo vệ: “Đây là thiếu phu nhân, không được vô lễ.” Tên bảo vệ cúi mặt gật đầu.
Ngọn lửa hi vọng trong lòng Lương Nặc vừa được thắp lên thì đã bị một gáo nước lạnh hất vào dập tắt: “Thế nhưng, tôi thật sự có một việc rất quan trọng muốn tìm Bắc Minh Dục, Chú Trương, chú có thể giúp tôi lần này được không?”
Chú Trương suy nghĩ hồi lâu liền nói: “Đêm nay thiếu gia sẽ ở câu lạc bộ cao cấp Giang Nam để thảo luận về vấn đề hợp tác làm ăn, thiếu phu nhân tự nắm bắt cơ hội vậy.” Nói xong chú Trương liền lái xe đi ra, chắc là đi đón ai đó.
Lương Nặc vô thức lấy tay sờ vào đôi môi khô nẻ, nhắc đi nhắc lại mấy chữ: “Câu lạc bộ cao cấp Giang Nam.”
*
Trang trí sang trọng xa hoa, ánh đèn ngũ sắc sặc sỡ soi rọi chói cả mắt, tiếng nhạc vang lên đinh tai nhức óc, khi Lương Nặc bắt xe đến câu lạc bộ Giang Nam đã qua 9 giờ 30 phút, cô không biết Bắc Minh Dục có còn bên trong đó hay không.
Nghiến chặt răng, thở thật sâu lấy dũng khí nắm lấy tay một người bồi bàn: “Cho hỏi phòng nào là phòng VIP chuyên phục vụ thương gia trao đổi việc làm ăn?”
Nhìn ánh mắt của bồi bàn có vẻ không hiểu cô lại nói tiếp: “Nơi cao cấp dành cho những người có tiền đến để bàn công chuyện làm ăn ấy?”
Một hồi lâu, người bồi bàn mới mới nhếch môi cười dùng ánh mắt khó hiểu nhìn cô nói: “Cô đi tới thang máy phía đằng kia lên tầng 5, phòng VIP.”
Câu lạc bộ Giang Nam không chỉ cung cấp các dịch vụ nói chung mà còn bao gồm cả cowboy, khiêu vũ, sòng bạc và một loạt các dịch vụ vui chơi giải trí khác, cũng là câu lạc bộ lớn nhất và hot nhất của thành phố Hải Thành.
Lương Nặc đi thang máy lên tầng 5, vừa bước ra khỏi thang máy cô liền gặp ngay một đôi nam nữ, chính xác mà nói thì đó là một người phụ nữ ngoài năm mươi tuổi đang ôm một thanh niên còn trẻ măng tiếng vào thang máy.
Cô nheo mày chỉnh lại trang phục, vừa ngẩng đầu lên cô liền nhìn thấy trên hai bức tường của hành lang dán đầy những áp phích quảng cáo.
Tường bên phải dán đầy ảnh hình các cô gái xinh đẹp ăn mặc gợi cảm, tường trên trái dán ảnh của các chàng trai nhìn khỏe mạnh cường tráng.
Cô bỗng hiểu ra tại sao vừa nãy nhân viên bồi bàn lại nhìn cô với ánh mắt khó hiểu vậy, họ nghĩ cô là gái làm tiền đến tìm những đại gia.
Lương Nặc cắn răng bắt xe đi đến nhà Bắc Minh ngay trong buổi tối, trong ánh sáng lờ mờ, ngôi biệt thự nằm sừng sững ở cuối tầm nhìn, nhuộm lên nó là một không khí hiu quạnh và hoang vắng.
Cô hạ quyết tâm, không kể lát nữa người nhà Bắc Minh làm nhục cô thế nào đi chăng nữa, cô nhất định phải nhẫn nhịn. Chỉ cần Bắc Minh Dục không rút vốn khỏi tập đoàn Bác Thụy.
*
“Xin thứ lỗi thiếu phu nhân, phu nhân đã dặn dò, không được để cô bước chân vào nhà Bắc Minh dù chỉ nửa bước.” Vẫn còn đứng phía bên ngoài cổng sắt, cô bị bảo vệ chặn đường đứng ở bên ngoài.
Lương Nặc kích động nắm lấy tay áo người bảo vệ: “Nhưng... Tôi có việc rất quan trọng muốn tìm thiếu gia Bắc Minh, làm ơn giúp tôi với, để tôi vào trong được không? Tôi đảm bảo, xong việc tôi sẽ đi ra luôn, sẽ không làm khó anh đâu.”
“Thiếu phu nhân, mời cô đi cho.” Bảo vệ nhất quyết đẩy cô ra ngoài.Lương Nặc chỉ biết nhăn mặt lại, nhìn vào ngôi biệt thự cổ, nơi mà có người có thể cứu được tập đoàn Bác Thụy nhưng cô lại bị cánh cửa sắt kia ngăn lại không cho tiến vào.
“Bắc Minh Dục vẫn chưa đưa tôi giấy ly hôn thì tôi vẫn là vợ của anh ấy...” Lương Nặc cố tỏ ra cương quyết: “Tôi lấy thân phận là thiếu phu nhân của nhà Bắc Minh ra lệnh cho anh, đi nói với Bắc Minh Dục, tôi đến tìm anh ta, nói anh ta ra gặp tôi!”Người bảo vệ liền cười lớn như thể đang nói chuyện với một kẻ thần kinh.
“Thiếu phu nhân, đừng ép tôi phải động tay động chân đuổi cô đi.”
Đúng lúc tên bảo vệ định dùng vũ lực với cô thì có tiếng: “Dừng tay”. Chú Trương đang lái một chiếc xe màu đen lại gần, nhìn Lương Nặc và nói: “Thiếu phu nhân, cô tới tìm thiếu gia ạ?”
“Đúng vậy, chú Trương, nhờ chú để cho tôi vào trong một lát.” Trong lòng Lương Nặc bỗng bùng lên ngọn lửa hi vọng.
Chú Trương nheo mày lắc đầu: “Xin thứ lỗi, tôi không thể để cô vào trong được.” Nói xong chú liền nhìn tên bảo vệ: “Đây là thiếu phu nhân, không được vô lễ.” Tên bảo vệ cúi mặt gật đầu.
Ngọn lửa hi vọng trong lòng Lương Nặc vừa được thắp lên thì đã bị một gáo nước lạnh hất vào dập tắt: “Thế nhưng, tôi thật sự có một việc rất quan trọng muốn tìm Bắc Minh Dục, Chú Trương, chú có thể giúp tôi lần này được không?”
Chú Trương suy nghĩ hồi lâu liền nói: “Đêm nay thiếu gia sẽ ở câu lạc bộ cao cấp Giang Nam để thảo luận về vấn đề hợp tác làm ăn, thiếu phu nhân tự nắm bắt cơ hội vậy.” Nói xong chú Trương liền lái xe đi ra, chắc là đi đón ai đó.
Lương Nặc vô thức lấy tay sờ vào đôi môi khô nẻ, nhắc đi nhắc lại mấy chữ: “Câu lạc bộ cao cấp Giang Nam.”
*
Trang trí sang trọng xa hoa, ánh đèn ngũ sắc sặc sỡ soi rọi chói cả mắt, tiếng nhạc vang lên đinh tai nhức óc, khi Lương Nặc bắt xe đến câu lạc bộ Giang Nam đã qua 9 giờ 30 phút, cô không biết Bắc Minh Dục có còn bên trong đó hay không.
Nghiến chặt răng, thở thật sâu lấy dũng khí nắm lấy tay một người bồi bàn: “Cho hỏi phòng nào là phòng VIP chuyên phục vụ thương gia trao đổi việc làm ăn?”
Nhìn ánh mắt của bồi bàn có vẻ không hiểu cô lại nói tiếp: “Nơi cao cấp dành cho những người có tiền đến để bàn công chuyện làm ăn ấy?”
Một hồi lâu, người bồi bàn mới mới nhếch môi cười dùng ánh mắt khó hiểu nhìn cô nói: “Cô đi tới thang máy phía đằng kia lên tầng 5, phòng VIP.”
Câu lạc bộ Giang Nam không chỉ cung cấp các dịch vụ nói chung mà còn bao gồm cả cowboy, khiêu vũ, sòng bạc và một loạt các dịch vụ vui chơi giải trí khác, cũng là câu lạc bộ lớn nhất và hot nhất của thành phố Hải Thành.
Lương Nặc đi thang máy lên tầng 5, vừa bước ra khỏi thang máy cô liền gặp ngay một đôi nam nữ, chính xác mà nói thì đó là một người phụ nữ ngoài năm mươi tuổi đang ôm một thanh niên còn trẻ măng tiếng vào thang máy.
Cô nheo mày chỉnh lại trang phục, vừa ngẩng đầu lên cô liền nhìn thấy trên hai bức tường của hành lang dán đầy những áp phích quảng cáo.
Tường bên phải dán đầy ảnh hình các cô gái xinh đẹp ăn mặc gợi cảm, tường trên trái dán ảnh của các chàng trai nhìn khỏe mạnh cường tráng.
Cô bỗng hiểu ra tại sao vừa nãy nhân viên bồi bàn lại nhìn cô với ánh mắt khó hiểu vậy, họ nghĩ cô là gái làm tiền đến tìm những đại gia.
|
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Xem thêm: Truyện Cười | Truyện ngắn | Truyện kể về Bác Hồ | Truyện Ngôn tình | Truyện Trạng Quỳnh | Truyện Cổ tích | Truyện cổ tích Việt Nam | Truyện cổ tích Thế giới | Truyện cổ tích Nhật Bản | Truyện Ngụ ngôn | Truyện Dân gian | Truyện ma - Truyện kinh dị | Thần thoại Việt Nam | Thần thoại Hy Lạp | Thần thoại Bắc Âu | Thần thoại Ai Cập | Truyện cổ Grimm | Truyện cổ Andersen | Nghìn lẻ một đêm | Tất cả truyện | Gửi truyện bạn biết >>
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng