Vác balo lên vai và đi - Chương 2: HỘI NHỮNG NGƯỜI THÍCH PHƯỢT TRÊN FACEBOOK
| | Lê Nhi | Chat Online |
| 07/07/2019 12:21:47 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện ngắn | Truyện Sưu tầm Báo cáo |
- * Vác balo lên vai và đi - Chương 3: EM KHÔNG MUỐN NGHE, ANH NÓI THÍCH EM! (Truyện ngắn)
- * Vác balo lên vai và đi - Chương 4: VỤT MẤT (Truyện ngắn)
- * Vác balo lên vai và đi - Chương 1: MÙA HÈ TUỔI 20 (Truyện ngắn)
- * Cảm nhận...theo cách của trái tim (Truyện ngắn)
Về lại Sài Gòn, tôi có thêm nhiều bạn, nhiều kinh nghiệm hơn khi tham gia " Hội những người thích Phượt" trên Facebook. Và một trong số những người bạn hay chia sẻ kinh nghiệm và trò chuyện với tôi nhất là Quang. Quang là sinh viên năm cuối của FPT, còn tôi là cô gái năm 3 của Nhân Văn. Cả hai chúng tôi trò chuyện với nhau nhiều nhất vẫn là về các chuyến đi, dự định cho những ngày nghỉ, ngày lễ và mùa hè. Càng trò chuyện cùng nhau, tôi chợt nhận ra giữa tôi và cậu ấy có những sở thích giống nhau đến kì lạ. Thích phượt một mình, thích thổi kèn Harmonica, thích cafe bụi... và thích những điều linh tinh khác nữa. Tôi vẫn thường nhờ Quang chỉ hộ vài phần mềm hữu ích hay những mẹo nhỏ để khắc phục lỗi máy tính mặc dù chúng tôi chưa gặp nhau lần nào.
Rồi một ngày trên phố bất chợt đổ mưa, cơn mưa kéo dài mãi không dứt từ chiều đến tối. Mưa đầu mùa lì lợm như trút hết nước mắt trời xuống nhân gian để phố nhạt nhòa trong sắc cam vàng của đèn cao áp. Chiều buồn mênh mang bao trùm cả khu kí túc xá - nơi tôi đang ở. Lúc ấy, admin của hội để dòng thông báo trên Face: " Cafe - 8h - Mimosa bàn số 8 nhé! ". Người đầu tiên comment là Quang, còn tôi chỉ im lặng chìm mình theo giai điệu của piano -harmonica và guitar.
BUZZ
The Prince : Hạ đi Mimosa không?
Chuông.Gió: Mưa thế này lạnh lắm.
The Prince: Tinh thần ăn chơi mọi ngày đâu rồi nhỉ :))
Chuông.Gió: Trôi tuột theo mưa rồi ...
The Prince: Đi với Quang :) Quang qua đón Hạ được không?
Tôi gõ dòng chữ gì đấy dài lắm vào khung trả lời nhưng rồi lại xóa, xóa lại gõ tiếp, cứ thế tôi chẳng biết nói gì, chần chừ mãi hơn 5 phút tôi mới đưa ra quyết định cuối cùng: "Ừ!"
Đứng trước cổng trường đợi Quang, tôi đưa mắt nhìn những dòng xe vội vã di chuyển trên phố. Mưa vẫn tuôn nhưng nhè nhàng, chẳng có âm thanh. Đưa tay đón lấy những giọt mưa rồi tan ra lạnh đến đắng lòng, tôi lại nhớ về mối tình đầu của mình luôn gắn liền với những cơn mưa như thế. Anh đợi tôi tan trường trời cũng mưa. Anh và tôi đi cùng nhau trời cũng mưa. Đi xem phim, đi ăn kem...trời cũng mưa. Cứ mỗi lần như thế, anh luôn nắm chặt tay tôi kéo sát vào người rồi cùng nhau đi trên phố. Mặc mưa có rơi, mặc cho người trên phố dõi theo với những ánh mắt kì lạ. Anh vẫn hay dẫn theo tôi gặp hội bạn cùng lớp. Nhưng khác với những lúc ồn ào bên anh, khi ấy tôi luôn im lặng. Nhưng tôi chưa bao giờ không thích cảm giác ấy. Bên anh, bên mưa và cả những người bạn, ngỡ tình yêu ấy sẽ mãi không hề phai. Tôi đang miên man nhớ lại những ngày xa xôi ấy, bỗng ánh đèn pha chiếu thẳng vào mắt và tôi biết đó là Quang. Cậu dừng xe trước mặt tôi, chiếc áo mưa choáng lấy hết khuôn mặt nên tôi không biết cậu trông như thế nào.
"Duyên trời!" - Đó là câu nói đầu tiên khi Quang nhìn thấy tôi rồi cười một cách thích thú.
- Sao chứ...-Tôi chợt ngỡ ngàng và nhận ra đó là chàng trai đã giúp tôi ở Đà Lạt.
- Hạ lên xe đi, nhanh nào! - Quang giục.
Tôi và Quang đến Mimosa. Chiếc bàn vuông nằm cạnh cửa kính hướng ra phố đêm đã hết chỗ. Tôi loay hoay không biết mình nên ngồi cạnh ai, ngồi chỗ nào thì chợt nhìn thấy ánh mắt Quang, không một câu nói, cậu đặt tay xuống ghế rồi vỗ nhẹ như ra hiệu: Hãy ngồi đây! Tôi im lặng trong sự ồn ào của những người xung quanh, chỉ biết cuối đầu uống nước, thỉnh thoảng vờ nghiêng đầu cười để cho mọi người biết mình vẫn đang chăm chú lắng nghe mặc dù có những câu chuyện ấy chả liên quan gì đến mình. Có người bảo: " Bí Ngô trên face chém gió lắm mà, sao hôm nay im lặng thế", tôi cười trừ, Quang biện hộ : Bệnh!
Đúng là tôi bệnh thật, nhưng không phải cảm sốt thông thường mà là bệnh nhớ người yêu cũ! Chắc Quang đã nhìn thấy những dòng status yahoo đầy tâm trạng u phiền của tôi nên mới rũ tôi ra ngoài cho khuây khỏa thế này. Nhưng cũng chính vì điều ấy, tôi biết mình và Quang dường như có sợi dây đỏ của duyên trời. Tôi bật cười giữa lúc mọi người cũng đang cười vì câu chuyện tếu lâm của ai đó. Tôi lại thấy Quang nhìn tôi. Cả hai lại cười, chẳng hiểu vì sao.
Sau cuộc gặp gỡ hôm ấy, thỉnh thoảng tôi và Quang vô tình gặp nhau trong những quán càfe bụi ở đường Hàn Thuyên. Lắm lúc, hẹn gặp nhau đi hóng gió, xem phim, ăn kem. Và đôi khi, đi cùng nhau mà chẳng cần lý do.
|
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng