Điểm dừng của thanh xuân 3
| | AhWy | Chat Online |
| 14/01/2025 09:35:00 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện Đam mỹ | Truyện Tự viết Báo cáo |
- * Cái Này Minh Tinh Chỉ Muốn Học Tập (Truyện tổng hợp)
- * Căn nhà ma ám (Truyện ma - Truyện kinh dị)
- * Con đức bà Maria (Truyện cổ Grimm)
- * PHÁN QUYẾT CỦA THẨM PHÁN - Phần 2 (EP 1) (Truyện tổng hợp)
Chương 3 : Quá khứ <hẹn hò>
‘’Aaa, không biết hôm nay học cái gì mà cặp nặng thế không biết’’
Cậu thanh niên với khuôn mặt tuấn tú đẹp trai ngời ngời dưới ánh nắng chói chang của trưa hè càng khiến vẻ đẹp của cậu thêm được tô điểm, cậu đang không ngừng than thở về độ nặng của chiếc cặp đến nỗi không còn sức mà lưng còng xuống.
Anh đứng bên cạnh nghe thấy lời than thở, quay đầu nhìn sắc mặt mệt mỏi của cậu, anh không nói gì cả, nhấc cánh tay túm lấy cặp cậu mà xách lên.
Cậu cảm nhận được trên vai mình nhẹ hơn hồi nãy, ngơ ngác quay sang thì thấy anh đang nâng cặp cậu lên, xách hộ độ nặng ấy.
‘’Ể, mày làm gì vậy’’
‘’Em kêu nặng mà, tao khỏe hơn nên xách hộ em thôi’’
‘’…K-không nặng à?’’
‘’Không nặng’’
Anh đã xách được một lúc rồi mà không buông xuống, cậu cứ bối rối thấp thỏm mãi không biết anh có mỏi không, ngại anh xách đến mỏi mất.
‘’Mày mỏi không?’’
‘’Không mỏi’’
‘’Thôi, bỏ xuống được rồi, tao chỉ nói vậy thôi chứ không nặng đến vậy đâu’’
‘’Không sao, tao muốn xách cho em mà’’
Sau đó là một hồi năn nỉ của cậu, miệt mài mãi anh mới chịu buông cặp cậu xuống, còn không quên bảo nếu nặng quá thì cứ để anh xách cho.
Rồi hai người cùng dắt tay nhau đi về.
Hai tuần kể từ khi chính thức yêu nhau.
Thời tiết mùa hè luôn oi ả và nóng bức một cách bực bội, cùng với tiếng ve kêu rôm rả trên các tán cây xanh mát, nó làm khoảng không không có phút giây yên lặng nào, nhưng lại mang lại cảm giác nhiệt huyết tuổi trẻ và yên bình đến kì lạ. Hai con người nắm tay nhau bước đi trên con đường về nhà quen thuộc, nó là đoạn vỉa hè được phủ toàn bóng cây xanh cao lớn, che đi oi bức nóng nực của mùa hè để lại mát mẻ dễ chịu của bóng cây.
Hai con người cứ im lặng như thế, cứ nắm tay bước đi như thế, lặng lẽ trên con đường về ngập tràn bóng cây. Không phải là không muốn nói, chỉ đơn giản nắm tay thôi đã khiến hai con người tim đập loạn nhịp, sợ rằng khi mở miệng nói rồi sẽ lắp bắp mãi không ra một câu, mới yêu nên ngại.
‘’Ư umm, chiều nay em có học đội tuyển không?’’
‘’Muốn rủ em đi chơi’’
‘’Chiều nay là lịch cố định mà, tao nhớ mày cũng học đội tuyển còn gì’’
‘’Tao nghỉ rồi, học nhiều làm gì’’
‘’Thế chiều nay em không đi chơi được à’’
‘’Ừ’’
Nghe được câu trả lời của cậu, anh không khỏi hiện lên vẻ thất vọng trên khuôn mặt, chỉ là thất vọng thôi chứ cũng không thế bắt ép được.
Thầm nghĩ lịch học của đội tuyển đúng là đáng ghét thật, từ lúc yêu nhau đến giờ anh và cậu không có một buổi hẹn hò tử tế nào, chỉ có đi học thôi.
‘’Thế em trốn học đi chơi với tao nhé’’
‘’Khùng hả, mẹ tao mắng đấy’’
Anh vẫn ỉu xìu như thế, bĩu môi ra vẻ hờn dỗi làm cậu khi nhìn thấy dáng vẻ ấy của anh không nhịn được mà ôm bụng bật cười, sau đó là không ngừng lại được mà cứ ôm bụng cười mãi.
Nghe thấy tiếng cười từ bên cạnh mình, anh quay người qua thì thấy cậu đã cười đến ra cả nước mắt, thấy cậu như vậy anh không khỏi nghiêng nhẹ cái đầu bông xù thắc mắc.
‘’Em cười cái gì vậy’’
‘’Haha, không, không có gì’’
‘’Gì vậy chứ, em lạ vậy’’
‘’Chiều nay bốn giờ tao mới học vì phải nhường phòng, trước đó có thể đi chơi với mày’’
‘’Thật á’’
‘’Thế hẹn em ba giờ ở đây nhé’’
‘’Ừm’’
Anh nghe cậu nói có thể đi chơi với mình thì cái mặt ỉu xìu lúc nào bỗng cười rộ đến hớn hở, cảm giác vui như kiểu trúng số độc đắc vậy, chỉ là số độc đắc này không phải trúng tiền mà là trúng tình.
Từng bước chân của hai người bước dần đến ngã tư đèn đỏ, theo đó là khoảng cách mỗi bước đi ngắn lại, như có thứ gì đó trước mặt đang cố gắng tháo rời đôi tay đang nắm chặt lấy nhau. Từng bước một lại khiến đôi tay ấy nắm chặt hơn, họ không muốn chia tay nhau ở đây rồi mỗi người một ngả, vẫn còn muốn ở bên đối phương thêm nữa.
Những con người mang trái tim yêu sâu đậm luôn luôn luyến tiếc những khoảnh khắc được ở bên nhau, dù là nhỏ nhất.
….
Khỉ thật, anh thế mà hồi hộp đến độ đi trước cả một tiếng đồng hồ, mặc dù anh là người mở lời đề nghị nhưng một buổi hẹn hò ngoài giờ học này là lần đầu tiên, và bây giờ anh không biết phải đợi cậu sao đây, chắc là anh sẽ đi đâu đó rồi quay lại.
Gần đây nghe nói có một quán đồ ăn vặt mới mở, nổi tiếng rất ngon trong miệng các học sinh. Chắc là anh sẽ đi ăn thử, và nếu nó thật sự ngon thì sẽ mua cho cậu, còn không ngon thì tìm chỗ khác mua.
Khi quay lại điểm hẹn đã là chuyện của ba mươi phút sau đó, quán ăn vặt kia đúng thật là rất ngon và anh đã mua một phần đầy ắp cho cậu. Ung dung bước đi với cái miệng ngập tràn xúc xích và viên chiên, anh vẫn cứ nhai nhóp nhép như vậy cho đến khi nhìn thấy bóng hình quen thuộc đang ngồi thụp xuống tại một gốc cây, sợ cậu đang bị gì đó anh chạy vội vã lại chỗ cậu đang ngồi, gọi tên và không ngừng âu yếm lấy cơ thể bé con đang ngồi trong góc, không ngừng vuốt ve tấm lưng gầy gò như đang an ủi.
Trước giờ chỉ là nắm tay thôi, ôm cậu rồi mới biết cậu gầy đến nhường nào, dù là có thịt đi nữa nhưng da vẫn cứ là bọc xương, cảm nhận được da thịt cậu làm anh không khỏi đau lòng, tim như thắt lại vậy, phải bồi bổ thêm cho cậu thôi.
‘’Làm gì vậy, đã ôm lại còn vuốt lưng, mày định làm trò gì biến thái à?’’
‘’Ơ… tao tưởng em khóc’’
‘’Khùng hả, có gì mà để phải khóc’’
‘’Tại tao thấy em cứ ngồi thụp xuống rồi vò tóc bù xù cả lên’’
‘’Mà mày tới sớm thế ’’
‘’Em cũng vậy còn gì’’
‘’Ờ…thì…umm, con mẹ nó, thì sao chứ’’
‘’Hahaha, không sao cả, không sao cả’’
Nhìn dáng vẻ bối rối đến phát ngốc của cậu làm anh cười đến đau bụng, sao cậu có thể dễ thương như vậy chứ, không thể để người khác thấy cậu trong dáng vẻ này được, chỉ mình anh mới được thấy thôi.
Hôm nay là một ngày nắng hè oi ả, chỉ là nắng thế nào cũng không ngăn cản được tình yêu giữa hai con người họ, sức nóng của mặt trời như sức nóng của trái tim họ luôn rực cháy nồng nàn. Buổi hẹn hò đầu tiên chỉ toàn là ngại ngùng và gượng gạo, nhưng chẳng hiểu sao vẫn ngập tràn niềm vui và tiếng cười, thật ra chỉ cần bên nhau thôi đã đủ vui rồi, gượng gạo thế nào mặc kệ đi, hạnh phúc đơn giản đôi khi là được ở bên người mình thương.
‘’Gửi mùa hè hôm ấy, ngày mà lần đầu tiên tôi thấy được nụ cười rạng rỡ nhất của em, nụ cười mang ánh sáng của mặt trời, rực rỡ đến chói lóa khiến cho trái tim lần đầu yêu thổn thức khôn nguôi, khiến cho ký ức về ánh sáng ấy mãi không thể phai nhòa trong tâm trí, ngày một thêm yêu và ngày một thêm thương nhưng lại càng là ngày một thêm nhớ.’’
Theo dõi nhóm của tớ để đọc được chương tiếp theo một cách sớm nhất ạ ='))
https://lazi.vn/group/d/20291/noi-to-chia-se-nhung-doan-tinh-trai-cua-minh
Khbt bạn nào đu Haikyuu, Tokyo Revengers, Wind breaker nii satoru không nhỉ =))?
Nếu có thì tham khảo tik tớ ạ hihi -- > https://www.tiktok.com/@ahwy_y_hntsy2161362
|
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng