BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA INOX 304, Dung Tích Lớn 500ML Thiết Kế Nắp Thông Minh Tiện Lợi Có Dây Xách Ly Giữ Nhiệt - ĐẠT QUY CHUẨN CỦA BỘ CÔNG THƯƠNG(BGN)
BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA ...
119.000₫ 180.000₫
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật lông tơ mềm mại, Bàn trải đánh răng Than tre hoạt tính lông mềm, chải siêu êm bảo vệ nướu
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật ...
43.000₫ 80.000₫

Hạnh phúc? (phần 1)

132 lượt xem
[...]
Sau khi đứng trên sân thượng, dưới ánh hoàng hôn dịu dàng, Khoa nhẹ nhàng nắm lấy tay An và nói những lời chân thành mà cậu đã ấp ủ từ lâu.

Trong khoảnh khắc Khoa và An tưởng chừng như đã có một cái kết hoàn hảo, bỗng nhiên Khải xuất hiện.

Khải – cậu bạn lạnh lùng nhưng luôn âm thầm dõi theo An từ xa, người chưa bao giờ thể hiện tình cảm nhưng vẫn luôn bên cạnh cô trong những lúc khó khăn. Cậu bước lên sân thượng, ánh mắt kiên định, gió nhẹ thổi qua mái tóc đen của cậu.

“Khoa,” Khải cất giọng trầm, ánh mắt không rời khỏi An, “cậu có chắc rằng An thật sự hạnh phúc không?”

An sững sờ. Trái tim cô khẽ rung động. Những ký ức chợt ùa về – những lần Khải giúp đỡ cô, những lúc cậu lặng lẽ ở bên mà cô không nhận ra.

Khoa siết nhẹ bàn tay An, nhưng lần này… cô lại rút tay về.

“Em xin lỗi, Khoa…” An thì thầm, ánh mắt có chút dao động. Cô bước đến bên Khải, trái tim giờ đây đã không còn chắc chắn như trước.

Khoa đứng yên, nhìn người con gái mình yêu rời đi. Hoàng hôn vẫn đẹp như vậy, nhưng sao hôm nay lại nhuốm màu cô đơn đến thế?

Khoa nhìn An và Khải, trái tim cậu nhói lên một nhịp. Nhưng rồi, thay vì níu kéo, cậu chậm rãi nở một nụ cười nhẹ—một nụ cười buồn nhưng đầy bao dung.

“Vậy à… An, chỉ cần cậu hạnh phúc, thế là đủ.”

Gió thổi qua sân thượng, cuốn theo những cánh hoa anh đào. Khoa quay người rời đi, bóng lưng cậu dần khuất dưới ánh hoàng hôn, để lại An đứng đó, ánh mắt dao động.

Khải nắm tay An chặt hơn, nhưng trong lòng cô bỗng xuất hiện một khoảng trống khó tả.

Có lẽ, đôi khi tình yêu không phải là sự chiếm hữu, mà là biết buông tay đúng lúc.

Khoa chỉ vừa quay lưng bước đi thì bất ngờ—chát!

Một cái tát giáng thẳng vào má cậu.

An đứng đó, đôi mắt long lanh nhưng đầy giận dữ. “Cậu thật ngốc, Khoa! Sao cậu không giữ tớ lại? Sao cậu dễ dàng buông tay như vậy?”

Khoa chạm nhẹ vào má, nhìn An với ánh mắt bình tĩnh nhưng sâu thẳm. “Vì tớ tôn trọng quyết định của cậu, An. Nếu cậu đã chọn Khải, tớ không có quyền níu kéo.”

An cắn chặt môi, tức giận đến nỗi nước mắt chực trào. Nhưng cô không nói thêm lời nào, chỉ quay người chạy xuống cầu thang, để lại Khoa và Khải đứng đó.

Khải nhìn theo An, rồi quay sang Khoa, khóe môi nhếch lên một chút. “Cậu đúng là kẻ ngốc.”

Khoa khẽ cười, nhưng trong tim cậu, một cảm giác trống rỗng bao trùm.Lần này, An đã thật sự rời đi.

An ngồi lặng lẽ trong lớp học vắng, đầu gục xuống bàn, nước mắt lặng lẽ rơi trên những trang vở trắng.

Tiếng nức nở vang lên trong không gian tĩnh lặng. Cô không hiểu tại sao mình lại đau lòng đến vậy. Rõ ràng, chính cô là người chọn rời đi. Chính cô là người đã tát Khoa và trách cậu ấy vì không giữ mình lại.

Nhưng tại sao… trái tim cô lại nhói đau đến mức này?

Gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ, làm lay động tấm rèm trắng mỏng manh. Bên ngoài, sân trường đã trở nên tĩnh lặng, chỉ còn vài cánh hoa anh đào rơi xuống mặt đất. Cô nhớ lại khoảnh khắc Khoa quay lưng bước đi, bóng lưng cậu ấy dường như xa mãi, không thể với tới.

“Mình đã sai rồi sao…?” An thì thầm, giọng nghẹn ngào.

Cô siết chặt bàn tay, cố gắng ngăn dòng nước mắt nhưng không thể.

Lúc này, một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía cửa lớp.

“An…”

Cô giật mình ngẩng lên—là ai? Là Khải? Hay… là Khoa?
 

An ngước đôi mắt đẫm nước lên, và trước cửa lớp… Khải đứng đó.

Cậu khoanh tay, ánh mắt bình tĩnh nhưng sâu thẳm. Nhìn thấy An khóc, cậu không vội bước tới mà chỉ đứng đó, lặng lẽ quan sát.

“Cậu đang khóc vì ai?” Giọng Khải trầm ấm nhưng có chút lạnh lùng.

An cắn chặt môi, cúi đầu né tránh ánh mắt của cậu. “Tớ… không biết…”

Khải khẽ thở dài, bước đến gần, rồi cúi xuống ngang tầm mắt An. “Cậu vẫn còn nghĩ về Khoa, đúng không?”

An siết chặt vạt áo đồng phục, nước mắt lại trào ra. Khải nhìn cô một lúc lâu, rồi bất ngờ đưa tay lau nhẹ giọt nước mắt trên má cô.

“Cậu chọn tớ, nhưng trái tim cậu vẫn chưa sẵn sàng.” Giọng cậu nhẹ nhàng nhưng đầy chắc chắn. “Tớ không muốn chỉ là một sự thay thế, An.”

An sững sờ. Khải luôn điềm tĩnh, lạnh lùng, nhưng đây là lần đầu tiên cậu ấy để lộ cảm xúc thật.

“Vậy… cậu muốn tớ phải làm sao?” Cô thì thầm.

Khải nhìn sâu vào mắt cô, đôi mắt đen láy mang theo một nỗi buồn khó tả.

“Cậu hãy tự hỏi chính mình, An. Nếu hôm nay Khoa quay lại và nắm lấy tay cậu… cậu có còn muốn đi cùng tớ không?”

Câu hỏi ấy khiến tim An siết chặt.Cô không biết phải trả lời thế nào.

An hoảng hốt chạy ra cổng trường, trái tim đập mạnh trong lồng ngực. Cô không còn nghĩ được gì nữa—chỉ biết rằng mình phải tìm Khoa.

Nhưng khi vừa bước ra, cô khựng lại.

Trước mắt cô, Khoa đang đứng cạnh một cô gái… Vy.

Vy—cô bạn thanh mai trúc mã của Khoa, người luôn dịu dàng và thấu hiểu cậu. Họ không chỉ thân thiết mà còn có một mối quan hệ sâu sắc mà An chưa từng để ý đến trước đây.

An đứng lặng, hơi thở nghẹn lại khi nhìn thấy Vy khẽ cười với Khoa. Cậu ấy cũng mỉm cười lại, nụ cười mà An từng nghĩ chỉ dành cho cô.

Rồi, Khoa bất ngờ đưa tay xoa nhẹ mái tóc Vy, một cử chỉ mà trước giờ cậu chưa từng làm với An. Vy đỏ mặt, ngại ngùng cúi đầu.

An cảm thấy cả thế giới như sụp đổ.

Cô muốn gọi tên Khoa, muốn chạy đến giữ lấy cậu, nhưng đôi chân lại không nhúc nhích nổi.

Khoa quay sang Vy, giọng nói nhẹ nhàng: “Đi thôi.”

Vy khẽ gật đầu. Họ cùng nhau bước đi, để lại An đứng đó, bàn tay siết chặt đến run rẩy.

Lần này, Khoa đã thực sự rời xa cô.

Nước mắt An rơi xuống. Cô đã quá muộn rồi sao?

Phía sau, Khải lặng lẽ đứng nhìn theo. Cậu không nói gì, chỉ bước đến, cởi áo khoác đồng phục và nhẹ nhàng khoác lên vai An.

“Cậu lạnh rồi.” Giọng cậu trầm ấm.

Nhưng An không cảm thấy lạnh. Cô chỉ cảm thấy… trống rỗng.

Khải im lặng đi bên cạnh An, từng bước chân chậm rãi vang lên trên con đường về nhà.

An vẫn cúi đầu, ánh mắt vô định. Gió đêm khẽ thổi, làm tóc cô rối tung, nhưng cô không buồn vuốt lại. Nỗi đau trong lòng quá lớn, khiến cô chẳng còn tâm trí để quan tâm đến bất cứ thứ gì nữa.

Khải liếc nhìn cô, rồi khẽ thở dài. “Cậu định cứ như thế này mãi sao?”

An siết chặt tay, giọng nghẹn lại. “Tớ… không biết nữa, Khải. Tớ chỉ thấy đau.”

Khải im lặng một lúc, rồi bất ngờ cất giọng: “Vậy thì cứ đau đi.”

An giật mình quay sang nhìn cậu. “Gì chứ?”

Khải vẫn nhìn thẳng về phía trước, tay đút vào túi áo khoác. “Nếu đau thì cứ để mình đau. Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ. Rồi một ngày nào đó, cậu sẽ không còn đau nữa.”

An khẽ run lên. Lời Khải nói… như chạm vào tận đáy lòng cô.

Cô dừng bước, ngẩng mặt lên nhìn bầu trời đêm. Những vì sao lấp lánh trên cao, yên bình đến lạ. Cô chợt nhận ra, dù thế giới của cô vừa sụp đổ, trái đất vẫn cứ quay, thời gian vẫn tiếp tục trôi.

Cảm giác trống rỗng trong lòng cô vẫn còn, nhưng bên cạnh cô, Khải vẫn đang đi cùng.

Cô quay sang nhìn cậu, nhẹ giọng nói: “Cảm ơn cậu, Khải.”

Khải không đáp, chỉ lặng lẽ vươn tay ra, xoa nhẹ đầu cô. Một cử chỉ đơn giản, nhưng khiến trái tim An ấm lại một chút.

Có lẽ… đây chưa phải là kết thúc.

Có lẽ… con đường phía trước vẫn còn rất dài.

An nhìn Khoa, ánh mắt đầy do dự. Trái tim cô như có hai giọng nói đối lập—một bên là những ký ức ngọt ngào với Khoa, một bên là sự yên bình mà Khải mang lại.

Nhưng rồi, cô hít một hơi thật sâu, và—

Cô rút tay khỏi Khoa.

Không chần chừ, An quay sang nắm lấy tay Khải.

Khải khẽ giật mình, ánh mắt thoáng hiện sự bất ngờ. Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng An sẽ lựa chọn mình vào khoảnh khắc này.

“Đi thôi, Khải.” Giọng An nhẹ nhưng chắc chắn.

Khải nhìn cô một lúc, rồi bàn tay cậu từ từ siết chặt lại, như một sự đáp lại. Không nói gì, cậu kéo cô bước đi.

Phía sau, Khoa sững sờ đứng yên.

Cậu không tin vào những gì vừa xảy ra. Cậu đã chạy đến, đã nói ra tất cả, đã cố gắng giữ lấy An—nhưng cô vẫn chọn rời đi.

Vy nhẹ nhàng bước lên cạnh Khoa, khẽ nói: “Có lẽ, lần này cậu đã đến muộn rồi.”

Khoa nắm chặt bàn tay, nhưng rồi thả lỏng ra. Cậu nhìn theo bóng lưng An và Khải, cảm giác trống rỗng tràn ngập trong lòng.

Phải chăng đây chính là cái giá cho sự chần chừ của cậu?

An bước đi bên Khải, lòng cô vẫn còn chút đau, nhưng cô không quay đầu lại. Vì cô biết, nếu còn ngoảnh lại… trái tim cô sẽ lại dao động.

Vy nhẹ nhàng bước đến bên Khoa, đôi mắt ánh lên sự dịu dàng nhưng cũng đầy lo lắng. Cô biết cậu đang đau, biết cậu vừa để mất An—người con gái cậu yêu nhất.

Không do dự, Vy nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy Khoa từ phía sau.

Cậu khẽ giật mình, nhưng không hề phản ứng.

Tim cậu trống rỗng.

Không có cảm xúc. Không có rung động. Không có sự an ủi nào từ cái ôm này.

Vy có thể mang đến sự dịu dàng, nhưng cô không phải là An.

“Khoa… cậu vẫn còn tớ mà.” Giọng Vy nhỏ nhẹ, nhưng từng lời nói như lưỡi dao cắt vào lòng Khoa.

Cậu nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ cô gái trước mặt. Vy luôn bên cậu, luôn chờ đợi cậu. Nhưng tại sao… cậu không thể cảm thấy gì cả?

“Tớ xin lỗi, Vy.” Khoa khẽ nói, giọng trầm xuống.

Vy siết chặt bàn tay. “Tớ không cần cậu xin lỗi. Tớ chỉ cần cậu… đừng đẩy tớ ra.”

Khoa mở mắt, nhìn về phía xa—hướng mà An và Khải đã rời đi. Một cảm giác hụt hẫng xâm chiếm lấy cậu.

Vy đã ở đây, nhưng trái tim cậu thì không.

Bước chân của An chậm lại, bàn tay cô vẫn nắm chặt tay Khải, nhưng trái tim thì không ngừng run rẩy.

Cuối cùng, cô không chịu nổi nữa.

An òa khóc.

Cô ngã vào lòng Khải, nước mắt không thể kiềm chế được mà trào ra. Cô không quan tâm nữa—cô không thể giả vờ mạnh mẽ, không thể ép mình tỏ ra ổn.

Khải đứng sững, đôi mắt mở to vì bất ngờ.

Nhưng chỉ trong một giây, cậu nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy An.

“Khóc đi, An.” Giọng cậu trầm ấm, không hề trách móc, không hề gượng ép.

An siết chặt áo Khải, nước mắt thấm ướt một mảng vải đồng phục. “Tớ không biết… tớ không biết mình đã làm đúng hay sai… nhưng tim tớ đau quá, Khải à…”

Khải siết nhẹ vòng tay, như muốn truyền hơi ấm cho cô. “Không sao đâu. Cứ khóc đi, tớ sẽ ở đây.”

An vùi mặt vào ngực Khải, từng tiếng nấc vang lên giữa con đường tĩnh lặng.

Cô biết mình đã chọn Khải, nhưng tại sao… nỗi đau vẫn chưa nguôi ngoai?

Buổi tối, trong một căn nhà rộng rãi và ấm cúng, tiếng chén bát chạm vào nhau vang lên giữa bữa cơm gia đình.

Bố mẹ Vy và bố mẹ Khải ngồi cùng bàn, trò chuyện vui vẻ. Hai gia đình vốn là thông gia, thân thiết từ lâu, nên những bữa ăn như thế này không phải chuyện hiếm.

Vy khẽ liếc nhìn Khải, nhưng cậu chỉ lặng lẽ gắp thức ăn, không nói gì nhiều.

“Mẹ nghe nói dạo này con và An khá thân thiết nhỉ, Khải?” Mẹ Khải bất chợt lên tiếng, mỉm cười nhìn con trai.

Khải khựng lại một chút, rồi điềm tĩnh đáp: “Cũng bình thường thôi ạ.”

Vy cúi xuống, nhẹ nhàng múc một muỗng canh, nhưng trong lòng cô lại dậy lên một cảm giác khó tả.

Bố Vy cười vui vẻ, quay sang nói với bố Khải: “Xem ra hai đứa trẻ nhà mình vẫn chưa có gì thay đổi nhỉ? Trước đây lúc còn nhỏ, Vy lúc nào cũng bám theo Khải.”

Mẹ Vy cũng cười theo: “Ừ, cũng phải thôi, chúng nó là thanh mai trúc mã mà.”

Vy mím môi, trong lòng có chút lưỡng lự. Cô đã quen nghe những lời này từ người lớn, nhưng hôm nay, khi ngồi bên cạnh Khải mà lòng cậu ấy lại hướng về một người con gái khác… cô cảm thấy chua xót.

Khải vẫn giữ thái độ điềm đạm, không phủ nhận nhưng cũng không đáp lại.

“Khải này.” Bố cậu đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào con trai. “Con có nghĩ đến chuyện nghiêm túc với Vy không? Hai đứa đã bên nhau từ bé, bây giờ nếu tiến xa hơn thì cũng hợp lý thôi.”

Không khí trên bàn ăn chợt im lặng.

Vy ngẩng đầu lên, trái tim cô đập nhanh hơn một nhịp.

Khải dừng lại một lúc, rồi chậm rãi đáp:

“Bố mẹ, con nghĩ chuyện tình cảm không thể gượng ép được.” Cậu nói, giọng điềm tĩnh nhưng kiên định. “Vy là một cô gái tốt, nhưng con không muốn chỉ vì sự sắp đặt của người lớn mà đánh mất đi tình bạn giữa bọn con.”

Mẹ Vy hơi sững sờ, còn bố Vy thì chỉ cười trừ, nhưng trong ánh mắt có chút thất vọng.

Vy siết chặt chiếc thìa trên tay, đôi mắt cụp xuống.

Cô biết Khải từ nhỏ, cô cũng từng nghĩ rằng hai người họ có thể ở bên nhau mãi mãi. Nhưng hôm nay, khi nghe câu trả lời ấy từ chính miệng cậu, cô mới hiểu—

Trong lòng Khải, chưa từng có cô.

Còn Khải, sau khi nói xong, ánh mắt cậu lại vô thức hướng về một nơi xa xăm.

Là cậu đang nghĩ về An sao?

Bữa cơm tiếp tục, nhưng ai cũng mang một tâm sự riêng.

“Rầm!”

Tiếng bát đũa bị ném xuống bàn vang lên, làm mọi người giật mình.

Vy đứng bật dậy, nước mắt rơi lã chã, giọng nghẹn ngào nhưng đầy uất ức:

"Tớ thích Khoa!"

Căn phòng im phăng phắc.

Bố mẹ Vy sững sờ. Bố mẹ Khải cũng không khỏi ngạc nhiên. Chưa bao giờ họ thấy Vy mất bình tĩnh đến vậy.

Khoa, người mà cô vừa thổ lộ, chỉ ngồi đó, đôi mắt sâu thẳm, không có bất cứ phản ứng nào.

Vy lau nước mắt nhưng không thể ngăn được chúng tiếp tục rơi. Cô nhìn Khoa, giọng run rẩy:

"Tớ đã luôn ở bên cậu, đã luôn chờ đợi. Tớ cứ nghĩ rằng một ngày nào đó, cậu sẽ quay sang nhìn tớ… Nhưng rốt cuộc, trong lòng cậu chưa từng có tớ, đúng không?"

Khoa vẫn im lặng.

Sự im lặng của cậu khiến Vy càng đau đớn hơn bất cứ lời từ chối nào.

Cô bật cười trong nước mắt, giọng nói đầy chua xót:

"Tớ đã tự lừa dối mình suốt bao năm qua, rằng chỉ cần tớ cố gắng, tớ sẽ có được cậu. Nhưng sự thật là… tình cảm không phải cứ cố là được, phải không?"

Không ai lên tiếng. Khải chỉ lặng lẽ nhìn Vy, ánh mắt phức tạp.

Vy cắn môi, nước mắt lại trào ra. Cuối cùng, cô quay người chạy khỏi bàn ăn, để lại một bầu không khí nặng nề.

Khoa vẫn không đuổi theo. Cậu chỉ ngồi đó, cúi đầu, lòng trống rỗng.

Bữa cơm vốn vui vẻ giờ đây chỉ còn lại những người lớn đang ngồi thẫn thờ, không biết nên nói gì.

Còn trong lòng Khoa, một câu hỏi vang lên:

"Mình có thực sự chưa từng có chút rung động nào với Vy không?"

Khải đặt đũa xuống bàn, ánh mắt tối lại. Cậu không còn tâm trạng để tiếp tục bữa ăn nữa.

“Khoa, cậu còn ngồi đây làm gì?” Giọng Khải trầm xuống, có chút mất kiên nhẫn.

Khoa ngước lên, ánh mắt vô hồn. “Tớ nên làm gì chứ?”

Khải cau mày, đứng dậy, kéo mạnh cánh tay Khoa. “Đi tìm Vy!”

Bố mẹ hai bên kinh ngạc nhìn hai chàng trai. Mẹ Vy lo lắng lên tiếng: “Nhưng hai đứa nó—”

“Vy đang khóc một mình ngoài kia. Nếu Khoa không đi tìm, vậy để tớ đi.” Khải lạnh lùng nói, buông tay Khoa và quay người bước đi.

Khoa sững lại. Cậu không biết mình có nên đuổi theo Vy hay không. Từ nhỏ đến lớn, Vy luôn ở bên cạnh cậu. Nhưng cậu chưa bao giờ nhìn cô theo cách mà cô mong muốn.

Nhưng hình ảnh Vy khóc òa lên, ném bát đũa xuống bàn, lại hiện lên rõ ràng trong đầu cậu.

Cậu cắn chặt môi, rồi đứng bật dậy.

“Tớ sẽ đi tìm cô ấy.”

Khải dừng bước, liếc nhìn Khoa, rồi gật đầu. “Vậy thì nhanh lên.”

Cả hai không nói thêm lời nào, nhanh chóng lao ra khỏi nhà, để lại những người lớn đang nhìn nhau đầy lo lắng.

Khoa và Khải chia ra hai hướng để tìm Vy. Cả hai đều bước vội giữa màn đêm tĩnh lặng, lòng mang theo những suy nghĩ riêng.

Khoa đi về phía con đường nhỏ quen thuộc—nơi mà cậu và Vy đã từng đến rất nhiều lần khi còn nhỏ. Một góc công viên cũ, nơi có chiếc xích đu gỗ mà Vy rất thích.

Và cậu đã đoán đúng.

Vy đang ngồi đó, lặng lẽ dưới ánh đèn đường mờ nhạt.

Cô không còn khóc nữa, chỉ ngồi yên, đưa mắt nhìn xa xăm. Gió nhẹ khẽ thổi, làm mái tóc dài của cô bay bay trong đêm.

Khoa bỗng khựng lại.

Dưới ánh đèn vàng nhạt, Vy trông đẹp một cách lạ lùng.

Cậu chưa bao giờ thực sự nhìn Vy theo cách này. Nhưng giờ phút này, cậu mới nhận ra… Vy không chỉ là cô bạn thanh mai trúc mã hay mè nheo của cậu.

Cô có một vẻ đẹp dịu dàng, một sự mạnh mẽ pha lẫn tổn thương, khiến người ta không thể rời mắt.

Khoa bỗng thấy tim mình lỡ một nhịp.

Cậu nuốt khan, bước chậm lại, rồi cất giọng khẽ: “Vy.”

Vy nghe thấy tiếng gọi, nhưng cô không quay lại. Cô biết Khoa sẽ tìm thấy cô, nhưng điều đó có ý nghĩa gì không?

Khoa chần chừ một chút, rồi ngồi xuống bên cạnh cô. Hai người im lặng, chỉ có tiếng gió và nhịp thở khe khẽ.

Lần đầu tiên, Khoa không biết phải nói gì.

Vy vẫn không quay sang nhìn cậu. Cô chỉ khẽ cười, giọng nói nhẹ như gió thoảng:

“Cậu đến làm gì?”

Khoa mở miệng định nói gì đó, nhưng lại không biết phải trả lời thế nào.

Cậu thực sự… đến đây vì điều gì?

Khải chạy dọc theo con đường tối, ánh mắt không ngừng tìm kiếm hình bóng Vy. Nhưng bất chợt, bước chân cậu khựng lại.

Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, An đang đứng trên cây cầu.

Gió thổi nhẹ làm mái tóc cô bay lên, thân hình nhỏ bé của cô nổi bật giữa khung cảnh tĩnh lặng. Cô đứng sát lan can, ánh mắt nhìn xuống mặt nước bên dưới, sâu thẳm và vô định.

Khải chớp mắt, tim bỗng thắt lại.

Cậu chưa từng thấy An như thế này.

Không còn cô gái mạnh mẽ, không còn những nụ cười cố tỏ ra ổn. Chỉ còn một An đơn độc, như thể đang lạc lõng giữa thế giới này.

Cô ấy… đang nghĩ gì?

Khải bước chậm lại, nhưng giọng nói vẫn dứt khoát:

“An, cậu đứng đó làm gì?”

An hơi giật mình, quay lại nhìn Khải. Đôi mắt cô sưng đỏ, gương mặt mệt mỏi đến mức cậu có thể nhận ra ngay cả dưới ánh đèn mờ.

Cô không trả lời ngay, chỉ nhìn Khải một lúc lâu, rồi chợt cười.

"Cậu cũng đến tìm Vy sao?" Giọng cô nhẹ tênh, nhưng lại mang theo một sự chua xót khó tả.

Khải không đáp. Cậu biết đây không phải lúc để nói về Vy.

Cậu tiến lên vài bước, rút điện thoại ra, giả vờ nhìn giờ. “Muộn rồi. Đi thôi.”

An vẫn đứng yên, ánh mắt cô nhìn xuống mặt nước bên dưới.

"Khải này..." Cô thì thầm. "Có khi nào… tớ đã sai ngay từ đầu không?"

Khải nhíu mày. “Sai chuyện gì?”

An quay lại, nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Tớ đã cố chấp giữ lấy một người không thuộc về mình. Để rồi đến cuối cùng, chính tớ cũng chẳng biết mình muốn gì nữa."

Gió thổi qua, mang theo hơi lạnh của đêm tối.

Khải nhìn cô một lúc lâu, rồi bất giác vươn tay, nắm lấy cổ tay cô, kéo nhẹ.

"Vậy thì đừng đứng đây một mình nữa." Giọng cậu trầm xuống. "Đi thôi, An."

An ngẩn ra, nhìn bàn tay Khải đang giữ lấy mình. Hơi ấm từ cậu truyền qua làn da lạnh buốt của cô.

Lúc này, cô bỗng nhận ra—dù có bao nhiêu chuyện đã xảy ra, thì vẫn còn một người luôn ở bên cạnh cô.

Khải nắm chặt cổ tay An, kéo cô đi theo mình. Cô không phản kháng, chỉ lặng lẽ bước theo sau, để mặc cậu dẫn đi.

Cả hai đi qua những con đường vắng, ánh đèn đường vàng nhạt trải dài trên mặt đất. Gió đêm lạnh lẽo nhưng bàn tay Khải vẫn rất ấm.

"Cậu định đưa tớ đi đâu?" An khẽ hỏi, giọng cô mệt mỏi nhưng không còn sự chống cự.

Khải không trả lời ngay. Cậu chỉ tiếp tục đi, đến khi cả hai dừng lại trước một nơi rất quen thuộc.

Một quán ăn nhỏ bên đường, nơi cả nhóm từng hay ghé đến sau giờ tan học.

An sững sờ nhìn lên biển hiệu, rồi quay sang Khải. "Tại sao lại là chỗ này?"

Khải buông tay cô ra, bước vào trong. “Vào đi. Đói rồi, đúng không?”

An khựng lại. Cô không nghĩ rằng cậu đưa mình đến đây chỉ để ăn. Nhưng khi bước vào quán, nhìn những chiếc bàn gỗ quen thuộc, cô mới nhận ra đã lâu lắm rồi mình không ngồi lại nơi này.

Khải gọi hai bát mì nóng hổi, rồi lặng lẽ đẩy một bát đến trước mặt An.

"Ăn đi. Khóc suốt như thế, chắc cũng chẳng có gì trong bụng đâu."

An nhìn bát mì trước mặt, cảm xúc trong lòng bỗng nhiên vỡ òa. Lâu lắm rồi mới có người quan tâm cô theo cách này. Không phải bằng những lời nói sáo rỗng, không phải bằng những câu hỏi vô nghĩa—mà chỉ đơn giản là một bát mì nóng, một bàn tay kéo cô rời khỏi nơi cô đơn nhất.

Cô cầm đũa lên, nhưng không ăn ngay. Giọng cô nhỏ dần: "Cảm ơn cậu, Khải."

Khải không đáp. Cậu chỉ cúi đầu ăn mì, khóe môi khẽ nhếch lên một chút.

Có lẽ, cậu đã làm đúng.

 

An im lặng một lúc lâu, đôi mắt cô trầm xuống, như thể đang đấu tranh giữa việc có nên nói ra hay không.

Khải đang ăn thì chợt nhận ra cô không động vào bát mì trước mặt. Cậu ngước lên, nhíu mày: “Sao thế? Không hợp khẩu vị à?”

An khẽ lắc đầu, siết chặt đôi đũa trong tay.

Rồi, sau một hồi do dự, cô thì thầm một câu khiến Khải hoàn toàn khựng lại.

“Tớ từng suýt trở thành bạn gái của cậu.”

Khải sững sờ, đôi đũa trên tay cậu dừng lại giữa không trung. “Gì cơ?”

An hít một hơi thật sâu, rồi nhẹ nhàng đặt đũa xuống bàn, ánh mắt xa xăm:

“Lúc còn nhỏ, có một lần tớ viết thư tỏ tình. Nhưng lá thư ấy chưa bao giờ đến tay cậu… bởi vì tớ đã đổi tên người nhận vào phút cuối.”**

Tim Khải đập mạnh. Cậu nhìn chằm chằm vào An, không thể tin vào những gì vừa nghe.

“Ý cậu là…?”

An mỉm cười, nhưng nụ cười ấy đầy chua xót. "Lá thư đó… ban đầu là viết cho cậu. Nhưng cuối cùng, tớ lại viết tên Khoa lên."

Bầu không khí như đông cứng lại.

Khải không biết phải phản ứng thế nào. Cậu chưa bao giờ ngờ tới chuyện này.

An tiếp tục, giọng cô nhẹ như gió thoảng: “Nếu như lúc đó, tớ không đổi tên… có lẽ mọi thứ đã rất khác.”

Khải vẫn nhìn cô chằm chằm, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Cậu không biết nên vui hay nên giận.

Vui, vì từng có lúc cô ấy thích cậu.

Nhưng giận, vì chỉ một khoảnh khắc do dự, cậu và cô đã lướt qua nhau, để rồi mọi chuyện thành ra như bây giờ.

Khải bật cười, nhưng nụ cười đó lại có chút đắng chát. “Vậy… cậu có hối hận không?”

An không trả lời ngay. Cô cúi đầu, đôi mắt dao động.cô nói rằng mk sẽ ra nước ngoài ở vs ông bà đang bệnh
ChatGPT đã nói:

Khải siết chặt đôi đũa trong tay, mắt cậu tối sầm lại khi nghe An nói ra câu đó.

“Cậu… nói cái gì?” Giọng cậu khàn đi, như thể không tin vào tai mình.

An khẽ mỉm cười, nhưng trong đôi mắt cô lại không có chút gì là vui vẻ.

“Ông bà tớ đang bệnh. Bố mẹ muốn tớ sang đó ở với họ một thời gian.” Cô dừng lại một chút rồi nhẹ giọng nói tiếp. “Có thể… sẽ không quay lại nữa.”

Bát mì trước mặt Khải đã nguội dần, nhưng lòng cậu thì rối như tơ vò.

Không quay lại nữa?

Câu nói đó vang vọng trong đầu cậu, khiến ngực cậu như bị bóp nghẹt.

Cậu bật cười, nhưng giọng nói đầy cay đắng: “Vậy là cậu đã quyết định rồi, đúng không?”

An không đáp, chỉ siết chặt đôi tay lại. Cô không muốn rời đi, nhưng có những chuyện không nằm trong sự lựa chọn của cô.

“Cậu đã nói gì với Khoa chưa?” Khải bỗng hỏi, ánh mắt sắc lạnh.

An giật mình, bàn tay dưới bàn vô thức nắm chặt vạt áo. Cô lắc đầu. “Tớ không định nói. Cậu ấy cũng đâu cần biết.”

“Cậu đùa à?” Khải nhíu mày, “Cậu định cứ thế mà biến mất sao?”

An cắn môi, gượng cười: “Biến mất hay không… thì với Khoa cũng chẳng có gì khác biệt.”

Khải nhìn cô thật lâu, rồi bất giác bật ra một câu hỏi mà chính cậu cũng không ngờ đến:

“Vậy với tớ thì sao?”

An sững người.

Khải nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm đầy cảm xúc phức tạp. “Nếu tớ bảo cậu đừng đi thì sao?”

Tim An đập mạnh, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cố gắng lảng tránh ánh mắt ấy. “Khải, đừng như vậy…”

Nhưng Khải không để cô né tránh. Cậu siết chặt nắm tay, cố kiềm chế cảm xúc trong lòng.

“Cậu nói sẽ không quay lại. Nhưng cậu có từng nghĩ đến cảm giác của tớ chưa?” Giọng cậu trầm xuống, đầy đau đớn.

An cắn chặt môi, không dám trả lời.

Cô có hối hận không?

Sau khi đưa An về tận nhà, Khải không về thẳng mà lập tức rút điện thoại ra, bấm số của Khoa.

Cậu ta cần phải biết chuyện này.

 

0 0
5
10 sao / 2 đánh giá
5 sao - 2 đánh giá
4 sao - 0 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 0 đánh giá
Điểm 5 SAO trên tổng số 2 đánh giá
Bình luận
Gia Hân | Chat Online
18/02/2025 18:48:32
Chọn ai đây?
Khoa hay Khải
3 0
Vũ Thảo Nguyên | Chat Online
20/02/2025 20:59:22
hay quá
0 0
Vũ Thảo Nguyên | Chat Online
20/02/2025 20:59:44
phần 2 ikkkk cuốn quá
1 0
Gia Hân | Chat Online
26/02/2025 22:12:07
có phần 2 r mà ko đc duyệt. Hẹn mấy ngày nữa nhé. SORRY!
1 0
Gửi bình luận của bạn tại đây (*):
(Thông tin Email/ĐT sẽ không hiển thị phía người dùng)
*Nhấp vào đây để nhận mã Nhấp vào đây để nhận mã
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
-50% 39.000₫ 78.000₫
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi Hiệu Quả Có 6 Mùi Hương Phiên Bản Mới
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi ...
-50% 15.000₫ 30.000₫
×
Mua sắm
+Gửi câu hỏi LAZI MALL
+500xu
×