BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA INOX 304, Dung Tích Lớn 500ML Thiết Kế Nắp Thông Minh Tiện Lợi Có Dây Xách Ly Giữ Nhiệt - ĐẠT QUY CHUẨN CỦA BỘ CÔNG THƯƠNG(BGN)
BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA ...
119.000₫ 180.000₫
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật lông tơ mềm mại, Bàn trải đánh răng Than tre hoạt tính lông mềm, chải siêu êm bảo vệ nướu
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật ...
43.000₫ 80.000₫

Mùa đông năm ấy

165 lượt xem
Mùa đông năm ấy,Đọc truyện Mùa đông năm ấy,Truyện Đam mỹ Mùa đông năm ấy,Truyện đam mỹ,đam mỹ,truyện đồng tính luyến ái nam,truyện đồng tính luyến ái

Mùa đông năm ấy, anh gặp cậu. Một bệnh nhân đặc biệt giữa vô số người anh từng chữa trị. Cậu bước vào cuộc đời anh nhẹ nhàng như một bông tuyết đầu mùa—tinh khôi, mong manh nhưng lại đẹp đến nao lòng.

Cậu không giống những bệnh nhân khác, không tuyệt vọng, không oán trách số phận, không bao giờ để lộ một chút yếu đuối nào. Dù ngày nào cũng nằm trên giường bệnh, gương mặt nhợt nhạt vì những cơn sốt kéo dài, cậu vẫn luôn nở nụ cười, như thể thế giới này chưa từng tàn nhẫn với cậu.

Cậu thích ngồi bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn ra ngoài, nơi những tán cây khẳng khiu trơ trọi trong mùa đông. Đôi mắt cậu luôn hướng về phía bầu trời xám xịt, như đang mong chờ một điều gì đó.

Một ngày nọ, cậu cất giọng, rất khẽ:

“Bác sĩ, em có một mong muốn…”

Anh nhìn cậu, chờ đợi.

Cậu mỉm cười, ánh mắt long lanh như phản chiếu cả một trời tuyết trắng trong tâm trí.

“Em muốn một lần được chạm vào tuyết thật.”

Lời nói nhẹ bẫng, nhưng lại khiến anh cảm thấy lồng ngực nhói lên.

Cậu kể rằng từ bé đã không được ra ngoài vào mùa đông. Người ta luôn lo sợ cậu sẽ không chịu nổi cái lạnh, luôn quấn cậu trong những lớp chăn dày, không để cậu chạm vào dù chỉ một cơn gió. Cậu đã nhìn tuyết rơi qua cửa sổ cả tuổi thơ, tưởng tượng cảm giác những bông tuyết chạm vào đầu ngón tay, rồi tan biến.

“Nhưng chắc không được đâu nhỉ…” Cậu bật cười, tự trả lời cho chính mong muốn của mình.

Anh không đáp. Vì anh cũng biết rằng điều đó là không thể. Cậu quá yếu để chịu nổi cái lạnh ngoài kia, quá mong manh để có thể bước ra thế giới rộng lớn ấy dù chỉ một lần.

Thời gian trôi qua, bệnh tình của cậu ngày một xấu đi. Những cơn sốt đến dày đặc hơn, từng đợt ho kéo dài làm lồng ngực cậu run lên từng cơn đau đớn. Nhưng cậu chưa từng than vãn. Chỉ có nụ cười ấy, vẫn dịu dàng và bình thản như thể chẳng có gì có thể chạm đến.

Một ngày nọ, anh đến kiểm tra phòng bệnh của cậu như thường lệ. Cậu vẫn ngồi bên cửa sổ, nhưng lần này không còn vẽ những vòng tròn trên kính nữa. Đôi mắt cậu hướng ra ngoài, nơi những cành cây trơ trụi dưới bầu trời mùa đông.

“Bác sĩ, anh nghĩ khi mình chết đi, sẽ biến thành gì?”

Anh khựng lại.

“Em nghĩ mình sẽ thành một bông tuyết.” Cậu khẽ cười, giọng mơ màng. “Nhẹ nhàng rơi xuống, tan biến trước khi chạm đất. Không đau đớn. Không vướng bận.”

Lần đầu tiên, anh không thể thốt ra lời nào.

Đêm hôm ấy, bệnh viện gọi anh đến gấp. Cậu đang hấp hối.

Những thiết bị xung quanh phát ra những âm thanh cảnh báo chói tai, nhưng trong tai anh, mọi thứ đều trở nên lặng thinh. Cậu nằm đó, hơi thở yếu ớt như một ngọn đèn sắp cạn dầu. Bàn tay gầy guộc lạnh lẽo đặt trên tấm chăn trắng xóa. Đôi môi nhợt nhạt khẽ mấp máy, như muốn nói điều gì đó nhưng không còn đủ sức.

Anh nắm lấy bàn tay cậu, cảm nhận được hơi ấm đang dần rời khỏi những ngón tay nhỏ bé ấy.

Cậu mở mắt, yếu ớt thì thầm.

“Tuyết… rơi chưa?”

Ngoài kia, những bông tuyết đầu tiên đang rơi xuống.

Anh không chần chừ nữa.

Lần đầu tiên trong đời, anh phá bỏ mọi quy tắc.

Anh bế cậu lên, sải bước thật nhanh ra khỏi phòng bệnh, mặc kệ tiếng gọi phía sau. Hành lang dài tĩnh mịch, chỉ có âm thanh gió rít qua khe cửa sổ. Đẩy cánh cửa bệnh viện, anh lao ra ngoài, để mặc cơn gió lạnh buốt cắt qua da thịt.

Bầu trời mùa đông lặng thinh, chỉ có tuyết trắng xóa, trải dài vô tận. Những bông tuyết đầu tiên của mùa đông, nhẹ nhàng đáp xuống mái tóc cậu, phủ lên đôi hàng mi run rẩy.

Cậu khẽ mở mắt, khóe môi cong lên một nụ cười rất khẽ. Không còn tiếc nuối. Không còn mong chờ.

Đôi mắt phản chiếu cả một bầu trời tuyết trắng.

Rồi, như một cơn gió nhẹ lướt qua, bàn tay cậu trượt khỏi tay anh.

Anh siết chặt lấy nó, nhưng hơi ấm cuối cùng cũng rời xa anh mãi mãi.

Tuyết vẫn rơi. Nhưng bông tuyết đẹp nhất, đã tan biến.

1 0
5
5 sao / 1 đánh giá
5 sao - 1 đánh giá
4 sao - 0 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 0 đánh giá
Điểm 5 SAO trên tổng số 1 đánh giá
Bình luận
Phú Hải Đăng | Chat Online
13/03/2025 19:24:56
trùi ui truyện hay nha
 
2 0
Gửi bình luận của bạn tại đây (*):
(Thông tin Email/ĐT sẽ không hiển thị phía người dùng)
*Nhấp vào đây để nhận mã Nhấp vào đây để nhận mã
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
-50% 39.000₫ 78.000₫
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi Hiệu Quả Có 6 Mùi Hương Phiên Bản Mới
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi ...
-50% 15.000₫ 30.000₫
×
Mua sắm
+Gửi câu hỏi LAZI MALL
+500xu
×