TẶNG NÀNG CẢ KHOẢNG TRỜI SAO
| | ʕ;ꈍᴥꈍʔ Mộng Kiều An ʕꈍᴥꈍʔ | Chat Online |
| 30/10/2025 08:47:21 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện tiểu thuyết | Truyện Tự viết Báo cáo |
- * Tình Yêu Tuổi Học Trò Của Tôi (Truyện truyền thuyết)
- * Hồi Gia Lộ - Chương 1: Khói Chiều Trên Ngõ Cũ (Truyện tiểu thuyết)
- * Cô bạn bàn bên - Phần 3 (Truyện ngôn tình)
- * Ngôi Nhà Nơi Tiếng Vọng Vẫn Còn (Truyện ma - Truyện kinh dị)
“Mỗi chiều, bầu trời như trong xanh hơn một chút, và nàng gió khẽ chạm vào những chiếc lá không tên. Có người vẽ mây bằng đôi mắt lặng im, và có kẻ giữ cả vạn ánh sao trong tim mà chẳng dám nói.”
Chiều ấy, trên sân trường được phủ một lớp nắng mỏng manh. Ánh sáng vàng vọt len qua những khe cửa sổ, rơi nhẹ nhàng xuống sàn xi măng, tạo nên những vệt sáng loang lổ. Không khí mang theo mùi lá cây xanh mát từ sân sau, hòa quyện với hương vị của những ngày cuối hạ, khi mùa thu đang lặng lẽ gõ cửa từng nhà.
An Lâm ngồi một mình bên lan can, quyển sổ phác thảo đặt hờ trên đùi, vài nét chì còn đang dang dở chứa cả những suy nghĩ chưa hoàn chỉnh. Cậu thích vẽ bầu trời, không phải vì đam mê nào cả, mà bởi chỉ có nó mới đủ rộng lớn để chứa đựng những điều cậu muốn bày tỏ. Tay cậu cầm bút chì, di chuyển chậm rãi, vẽ nên những đám mây mỏng manh, những vệt hoàng hôn mờ mờ phía xa xa.
Từ vị trí này, cậu có thể dễ dàng nhìn thấy cả sân sau, nhìn thấy cả mấy cây hoa giấy đung đưa trong gió nhẹ. Từng cánh hoa hồng phấn rơi lác đác xuống nền xi măng xám, tạo nên một bức tranh nhỏ bé nhưng đầy thơ mộng. Ở đó, một cô gái đang đứng, lặng lẽ nâng máy ảnh lên, hướng ống kính về phía bầu trời. Mái tóc cô khẽ bay trong gió, đón lấy ánh sáng, và một phần lại muốn ôm ấp từng tia nắng vàng.
An Lâm chưa từng thấy cô ấy trước đây. Có lẽ là học sinh mới chuyển đến, cậu nghĩ thầm, nhưng cũng không dám chắc. Ban đầu, cậu chẳng định nhìn lâu chút síu nào; ngược lại, cậu chỉ muốn quay lại với bức vẽ của mình mà thôi, nhưng ánh mắt thật là luôn biết cách “phản chủ”, nó đã bị thu hút về phía ấy mất rồi.
Cô ấy thật ra không hề nhìn xung quanh như cậu nghĩ, đôi mắt ấy chỉ chăm chú nhìn vào trong ống kính, giả như cả thế giới của cô đang nằm gọn trong khung hình nhỏ bé đó rồi. Mà kể ra cũng lắm điều lạ thật, bởi nếu nhìn kĩ, mọi thứ ở xung quang cô ấy chẳng có gì gọi là đặc biệt cả, nhưng cũng chẳng hiểu nổi tại sao trong khung cảnh ấy, lại có chút gì đó thật sự rất yên tĩnh, yên tĩnh theo một cách mà ngươi ta khó lòng làm được. Bạn hãy nhìn xem kìa, cách cô nghiêng đầu để điều chỉnh góc máy, cách bàn tay cầm máy ảnh thật cẩn trọng, tất cả đều có một nỗi sợ riêng, rằng chỉ cần một chút sơ suất, mọi thứ nơi đây sẽ tan vỡ, một điều gì đó mong manh lơ lửng giữa bầu trời xanh.
Bỗng…một cơn gió nhẹ chợt ùa tới, mang theo hương cúc vàng thanh tao, dịu nhẹ. Nó vấn vít lấy tà áo cô, khiến tấm vải mềm mại lay động trong nắng chiều cuối hạ. Ngẩn ngơ nhìn mãi, tờ giấy vẽ của An Lâm bị cuốn khỏi tay từ lúc nào chẳng rõ, nó bay một vòng rồi nhẹ nhàng đáp xuống bậc cầu thang gần cô gái. Cậu vội đứng dậy, chạy đuổi theo tờ giấy trắng kia. Còn cô ấy cúi xuống, nhặt tờ giấy lên trước.
Đôi mắt cô mở to khi thấy bức vẽ, và…ôi gì thế này, một bầu trời hoàng hôn loang tím, mờ ảo, với những đám mây như đang tan chảy trong ánh hoàng hôn ư?
Cô ngẩng lên, cười rạng rỡ:
“Cậu vẽ à? Đẹp thật đó.”
Giọng nói ấy trong trẻo quá, nhất là khi ở giữa một buổi chiều nắng hanh, nó mang theo sự ngạc nhiên và niềm vui khong hề nhỏ. An Lâm gãi đầu, khẽ gật, cảm giác bối rối len lỏi vào lòng:
“Ừm… tớ chỉ vẽ chơi thôi.”
Cô cười nhẹ, nụ cười đó khiến không gian xung quanh cậu như ấm áp hơn, dịu dàng hơn rất nhiều.
“Chơi thôi mà đẹp vậy á hả? Nếu vậy thì chắc khi nghiêm túc, cậu vẽ được cả thế giới mất.”
An Lâm không biết mình phải đáp lại cô thế nào, chỉ khẽ nhìn sang hướng khác, nhưng trong khoảnh khắc ấy, cậu nghe rõ tiếng tim mình đập. Không nhanh vội, nhưng cũng chẳng thể gọi là yên bình nữa.
Cô gái này tự giới thiệu bản thân trước:
“Mình là Chi Yên. Mới chuyển đến trường hôm qua. Mình là học sinh lớp 10A3. Còn cậu thì sao? Cậu học lớp nào thế?”
“An Lâm, mình là học sinh lớp10A3 luôn nè! Hôm ấy, tớ nghỉ nên chẳng biết gì hết cả.” cậu đáp, tên cậu nghe như tiếng gió len qua hàng cây, còn tên cô ấy lại như một buổi chiều yên tĩnh. Hai cái tên đặt cạnh nhau, nghe rất khẽ nhưng sao hợp đến lạ.
Chi Yên bước đến gần lan can, ngước nhìn bầu trời, đôi mắt long lanh dưới ánh nắng.
“Cậu thấy không, mây chiều hôm nay giống như đang tan chảy vậy đó.”
An Lâm gật đầu, mỉm cười:
“Ừ. Cũng hơi giống… viên kẹo mật ha?”
Cô cười khẽ, rồi quay sang nhìn cậu, ánh mắt sáng bừng:
“Sao cậu cũng nghĩ vậy á? Tớ cứ sợ nói ra sẽ bị bảo là trẻ con làm sao ấy. Mà nghe dễ thương ghê nha!”
An Lâm chỉ nhún vai, cảm giác vui vẻ được lan tỏa:
“Chẳng biết nữa. Nghe vui miệng thôi mà.”
Chi Yên nhìn cậu một lát, khẽ gật đầu, rồi chìa tờ giấy ra:
“Của cậu này. À, mình có thể xem thêm mấy bức khác được không?”
“Không có nhiều đâu,” An Lâm đáp, giọng hơi do dự, nhưng cậu vẫn mở quyển sổ vẽ ra, lật lật qua vài trang.
“Không sao. Một bức cũng đủ. Mình thích cách cậu vẽ mây. Nhìn vào cứ thấy yên tâm, kiểu… mọi thứ rồi sẽ ổn vậy.”
An Lâm im lặng. Những ngón tay vô thức siết chặt cây bút chì, cậu thở nhẹ, cúi đầu xuống dưới. À, ra thế! Vẫn là câu nói quen thuộc ấy, rằng “mọi thứ rồi sẽ ổn”… nhưng lại khiến nơi nào đó trong ngực cậu một lần khẽ nhói đau… Có lẽ vì đã quá lâu lắm rồi, cậu mới nghe được một lời an yên đến vậy hay chăng?
Cô gái đứng trước mặt vẫn đang mải mê ngắm bức vẽ, hàng mi dài rung nhẹ theo nhịp gió, cũng chẳng hay biết có chuyện gì. Cô không hỏi gì thêm, cũng không muốn tỏ ra mình là một kẻ quá tò mò, lặng lẽ mỉm cười như thể đã hiểu đủ mọi điều từ những nét chì đơn sơ ấy. Ánh chiều nghiêng qua vai cô, nhuộm cả bóng nắng lên tấm áo trắng, tạo nên một vệt sáng chảy dài trên lưng cô dịu dàng.
Chi Yên đứng đó, cô khẽ nghiêng đầu, ngắm nghía từng đường nét, từ những đám mây loang lổ đến những vệt hoàng hôn mờ ảo. An Lâm ngồi bên cạnh, cảm giác bối rối nhẹ nhàng len lỏi, nhưng cũng mang theo sự vui vẻ bất ngờ. Cậu không biết nên nói gì thêm nữa, chỉ muốn lặng lẽ quan sát cô ấy nhiều hơn, nhìn ngắm cách cô ấy cầm tờ giấy thật cẩn thận mà thôi.
“Cậu hay vẽ mây lắm à?” - Chi Yên hỏi, giọng nhỏ nhẹ, đều đều
An Lâm gật đầu, đáp khẽ:
“Ừ… chắc vậy. Mây dễ biến mất lắm, nên mình muốn giữ lại bằng nét vẽ.”
Chi Yên nhìn cậu, đôi mắt mở to một chút, rồi khẽ gật:
“Nghe buồn ghê ha.”
“Không buồn đâu,” An Lâm đáp, giọng dịu dàng hơn, “Chỉ là… mình thấy nó giống con người thôi. Trôi qua nhau, rồi tan biến. Nhưng nếu may mắn, vẫn có thể gặp lại ở một góc trời khác.”
Chi Yên im lặng một lát, nụ cười trên môi thoáng dừng lại, rồi lại gãi đầu chậm dãi, tỏ vẻ bối rối lắm.
“Vậy nếu chúng mình cũng là một đám mây thì sao? Kiểu như…lang thang không chốn về ấy.”
An Lâm hơi sững người, thoáng chốc ngơ ngác, nhưng cậu vẫn đáp nhỏ, giọng khẽ khàng:
“Thì… mình mong cậu sẽ không trôi quá nhanh.” Cậu ngập ngừng, nói tiếp,“Để tụi mình có thể…làm bạn.”
Cô khẽ đung đưa chiếc máy ảnh trong tay.
“Cậu nói chuyện lạ thật đó. Nhưng mình thích kiểu “lạ” như vậy.”
Không khí giữa hai người chẳng mấy chốc mà trở nên thật dịu dàng, những khoảng lặng không còn ngại ngùng nữa, mà dường như cũng biết mỉm cười cùng họ. Họ ngồi đó, bên bức tường sơn trắng, chia sẻ những câu chuyện nhỏ về cuộc sống. Chi Yên kể về chuyến đi đến trường mới, về cách cô thích chụp ảnh những khoảnh khắc giản dị, chụp một bông hoa nở trên lối đi. An Lâm gật gù, chia sẻ về sở thích vẽ của mình, về những lúc cậu ngồi một mình để suy nghĩ về tương lai.
Một tiếng chuông xa xa vang lên từ tốn và chậm dãi, gió chiều ùa qua sân mang theo hương cúc dại từ vườn sau, ngọt ngào và tinh khôi. Chi Yên cất máy ảnh vào túi, rồi nói khẽ:
“Hôm nay mình chụp được vài tấm đẹp lắm. Nếu cậu muốn xem, mai mình cho xem nhé.”
“Ừ, được,” An Lâm đáp, cảm giác vui vẻ lan tỏa trong lòng.
Cô chậm rãi bước đi, tà váy nhẹ lay theo gió, như một cánh hoa đang bay. Khi tới bậc cầu thang, cô ngoái đầu lại, giơ tay lên vẫy vẫy: “Mai gặp nhé, người bạn thích vẽ mây!”
Tiếng “bạn thích vẽ mây” vang lên giữa sân trường vắng lặng, mềm và trong đến lạ. Cậu nhìn theo bóng cô khuất dần, chỉ còn lại khoảng trời vàng sẫm đang dần nhuộm sang tím, với những đám mây lơ lửng như đang kể một câu chuyện cổ tích.
An Lâm ngồi lại một mình, mở cuốn sổ ra, nơi tờ giấy còn vương dấu tay cô. Ở góc trên, vệt chì chưa kịp khô loang ra nhẹ nhẹ, phản chiếu cả vệt nắng còn sót lại sau buổi chiều. Không hiểu sao, cậu đột nhiên cười nhẹ. Ấy là nụ cười đầu tiên trong nhiều tháng qua không gượng gạo, không vì phép lịch sự, chỉ đơn giản vì… thấy lòng ấm hơn một chút.
Cậu cất bức vẽ vào túi, đứng dậy. Trước khi rời đi, cậu ngoảnh lại, nhìn lên bầu trời. Những đám mây đang nhuộm dần màu cam ngọt, lơ lửng giữa khoảng không yên tĩnh. Và giữa khoảng trời ấy, hình như vẫn còn vương một chút ánh nhìn của buổi chiều hôm nay…
|
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng