Anh đã yêu em trong giấc mơ (Tập 1, Chương 1: Giấc mơ đầu tiên)
| | Noname | Chat Online |
| 03/11/2025 23:38:57 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện ngôn tình | Truyện Tự viết Báo cáo |
- * Anh đã yêu em trong giấc mơ (Tập 1, Chương 2: Những giấc mơ nối tiếp) (Truyện ngôn tình)
- * Anh đã yêu em trong giấc mơ (Tập 1, Chương 3: Ranh giới mong manh) (Truyện ngôn tình)
- * Tôi đã bị femboy b#clm#il ở trường quân sự Part 1 (Truyện Đam mỹ)
- * Dưới Tàn Tro Eldenmoor - Chương 1: Dưới tàn tro của phép thuật (Truyện tiểu thuyết)
Chương 1: Giấc mơ đầu tiên
Buổi sáng Tokyo phủ trong một màu xám nhạt, như thể mặt trời cũng đã mệt mỏi với việc phải mọc mỗi ngày.
Âm thanh đầu tiên vang lên trong căn phòng nhỏ ở tầng bảy khu chung cư cũ là tiếng đồng hồ báo thức. Nó ré lên ba hồi rồi im bặt, khi bàn tay vươn ra từ dưới chăn đập mạnh vào nút tắt.
Akiyama Ren mở mắt, ánh sáng lờ mờ của sáng sớm chiếu qua tấm rèm chưa kéo hết. Căn phòng vỏn vẹn tám mét vuông – giường, bàn học, một kệ sách nhỏ, và chiếc bếp điện nằm ngay góc tường. Mọi thứ đều gọn gàng, nhưng lạnh lẽo như phòng mẫu trong cửa hàng nội thất: không có dấu vết của con người sống ở đây, ngoài vài tờ ghi chú rải rác và ly cà phê uống dở.
Ren ngồi dậy, xoa trán.
Cậu không mơ đêm qua. Thực ra, đã rất lâu rồi Ren chẳng mơ thấy gì cả.
Cậu bật vòi nước, rửa mặt, nhìn mình trong gương. Một khuôn mặt trẻ trung, không đến mức tiều tụy, nhưng ánh mắt thiếu đi thứ gì đó – có lẽ là mục đích, hoặc hy vọng sống.
“Một ngày mới à...”
Ren lẩm bẩm, như nói cho có lệ.
Cậu pha một tách cà phê, cắn vội lát bánh mì khô. Bên ngoài cửa sổ, tiếng xe buýt, tiếng người đi làm, tiếng còi xe, tất cả hòa thành một bản nhạc quen thuộc đến mức phán chán với cậu.
Ren khoác áo, đeo tai nghe, bước ra ngoài. Trong gương cửa thang máy phản chiếu hình ảnh một sinh viên đại học bình thường, áo sơ mi trắng, balo đen, tai nghe và ánh mắt trống rỗng. Không có gì đặc biệt cả – và có lẽ, cũng chẳng ai nhớ nổi cậu nếu lướt qua trên phố.
Đại học Toa – 9 giờ sáng
Phòng học tầng ba, khoa Xã hội học.
Giáo sư đang giảng về “Cấu trúc nhận thức tập thể trong xã hội hiện đại”. Giọng ông đều đều, slide chiếu trên tivi soi vào mắt sinh viên.
Ren ngồi hàng thứ tư, mở sổ tay, ghi vài dòng, rồi dừng. Bút dừng, mắt nhìn ra cửa sổ.
Bầu trời ngoài kia vẫn xám, không nắng, không mây, chỉ là một khoảng trống vô định.
“Ê, Ren.”
Giọng một chàng trai bên cạnh kéo cậu về thực tại. Nakagawa, bạn cùng lớp, cao, vui tính, lúc nào cũng cười.
“Tối nay đi uống không? Nhóm tụi này định ra quán cũ, có cả Yuki nữa đấy.”
“Không được đâu. Tôi còn phải đi làm thêm.”
“Sao cậu lúc nào cũng làm thêm vậy. Không mệt à?”
“Không mệt. Có việc làm là tốt rồi.”
Nakagawa nhìn Ren vài giây, định nói gì đó nhưng rồi chỉ cười trừ.
“Tùy cậu thôi. Khi nào rảnh thì đi nhé. Ngồi với đám này vui lắm.”
Ren gật đầu.
Nhưng ngay cả khi Nakagawa quay đi, cậu vẫn nghe tiếng cười râm ran của nhóm bạn phía sau, tiếng bàn ghế kéo, tiếng ai đó nói về kế hoạch du lịch. Những âm thanh đó – náo nhiệt, sống động – lại khiến ngực Ren nặng trĩu hơn.
(Họ sống trong cùng một thế giới… còn mình thì chỉ đi ngang qua.)
Một suy nghĩ thoáng qua, nhẹ như gió, nhưng đủ để để lại cảm giác lạnh ở lồng ngực.
Giờ trưa – Căn tin đông đúc
Mùi cà ri, tiếng dao nĩa, tiếng người cười nói, tất cả hòa lẫn thành sự hỗn loạn ấm áp mà Ren chẳng bao giờ là một phần của nó.
Cậu mua suất ăn đơn giản: cơm, cá nướng, và ít rau luộc. Ngồi một góc sát cửa sổ, lặng lẽ ăn.
Ở bàn bên, Nakagawa và nhóm bạn vẫn ồn ào. Họ đang bàn chuyện sẽ đi karaoke tối nay, có cô gái nào đó vừa đăng ký tham gia. Ren không nghe rõ, nhưng cũng chẳng quan trọng.
Cậu lấy điện thoại ra. Màn hình sáng lên: không tin nhắn, không cuộc gọi.
Chỉ có thông báo ứng dụng việc làm thêm: “Ca tối, 18:00 – 22:00, cửa hàng tiện lợi Miyato.”
Ren nhấn xác nhận.
Cậu ngước nhìn ra cửa sổ – bầu trời đã trong hơn một chút. Ánh nắng yếu ớt xuyên qua tầng mây, chiếu xuống những mái nhà xa xa.
“Nắng rồi à…”
Cậu khẽ nói, không rõ là niềm vui hay nỗi buồn.
Một con chim sẻ đậu lên lan can ngoài cửa, nghiêng đầu nhìn Ren.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cậu chợt nghĩ – có lẽ chỉ cần là một sinh vật nhỏ bé, không mục đích, không ràng buộc, lại dễ sống hơn nhiều.
Buổi chiều – Trở về một mình
Buổi học kết thúc. Sinh viên đổ ra khỏi trường như dòng người trôi.
Nakagawa vẫy tay từ xa:
“Nhớ đấy, tối nay tụi tôi ở quán Sakuraya! Nếu đổi ý thì cứ đến!”
Ren giơ tay chào lại, nhưng chỉ cười nhẹ.
Cậu đi ngược hướng với tất cả – về phía ga tàu, nơi ánh nắng cuối ngày kéo dài bóng người trên vỉa hè.
Trên tàu, cậu đứng giữa dòng người chen chúc. Có đôi tình nhân trẻ đang cười khẽ, một nhân viên văn phòng ngủ gật, một bà lão ôm túi rau.
Ren nhìn thấy tất cả, nhưng như thể đang xem một bộ phim không có tiếng.
“Mình vẫn còn trẻ, nhưng sao lại thấy mệt đến thế này…”
Cậu xuống ở ga gần cửa hàng làm thêm. Con phố nhỏ, bảng hiệu neon nhấp nháy, mùi đồ ăn chiên từ quán vỉa hè. Gió từ sông thổi tới, mang theo hơi ẩm.
Ren kéo áo khoác lên sát cổ, bước nhanh vào cửa hàng tiện lợi Miyato. Một ngày bình thường – chẳng có gì thay đổi.
Chuông cửa leng keng mỗi khi khách bước vào.
Ren cúi chào, miệng lặp lại cùng một câu quen thuộc:
“Irasshaimase!” – “Chào mừng quý khách!”
Ca làm tối ở cửa hàng tiện lợi Miyato luôn đều đặn như một cỗ máy. Quét mã hàng, thu tiền, dọn kệ, lau sàn, rồi lại lặp lại.
Giờ cao điểm là từ sáu đến tám rưỡi – sinh viên, nhân viên văn phòng, mấy người về muộn. Khi đồng hồ nhích qua 21:30, cửa hàng dần vắng đi, chỉ còn tiếng máy lạnh thổi đều đều.
Ren ngồi sau quầy, chống cằm nhìn ra ngoài. Con phố đã thưa người, chỉ còn ánh đèn xe phản chiếu trên mặt đường ướt. Mưa đã rơi lúc nào không biết – nhẹ và lạnh.
Trong tủ lạnh sau lưng, lon cà phê đen xếp ngay ngắn. Ren lấy một lon, khui ra, hớp ngụm đầu tiên. Đắng, nhưng ít ra vị đắng ấy là thật.
“Nếu ngày mai cũng giống như hôm nay thì sao nhỉ…?”
Cậu tự hỏi, không rõ là sợ hay chấp nhận. Có lẽ thứ đáng sợ nhất không phải là bi kịch, mà là những ngày chẳng có gì xảy ra.
23:05 – Trở về
Gió đêm lạnh buốt khi Ren rời khỏi cửa hàng.
Trên đường về, ánh đèn cao áp kéo bóng cậu dài ngoằng trên vỉa hè, lay động mỗi khi gió thổi.
Tokyo lúc đêm khuya không yên tĩnh như người ta tưởng. Tiếng xe chạy xa xa, tiếng đài từ căn hộ tầng thấp, và cả tiếng rì rầm của cuộc sống vẫn chưa chịu ngủ.
Ren đi qua một máy bán hàng tự động. Cậu dừng lại, nhìn vào tấm kính phản chiếu khuôn mặt mình.
Ánh đèn neon khiến da cậu nhợt nhạt, đôi mắt hằn vệt mệt mỏi.
Cậu tự cười, một nụ cười gượng gạo đến mức chính mình cũng không tin nổi.
“Không sao đâu, chỉ cần ngủ thôi. Ngủ đi là quên hết.”
Cậu mua một lon trà nóng, cầm trên tay cho ấm, rồi bước tiếp.
Phòng trọ – 23:47
Ren cởi áo khoác, vứt balo lên ghế.
Tiếng đồng hồ treo tường đều đều, tick… tack… tick… tack…
Căn phòng im lặng. Chỉ có ánh đèn vàng mờ phủ lên góc bàn, nơi chồng sách học dang dở vẫn nằm mở ra ở trang cũ.
Ren ngồi xuống, mở điện thoại. Không tin nhắn, không cuộc gọi.
Màn hình hiển thị ngày tháng: Thứ Ba, 14 tháng 11.
Cậu thở ra, khẽ tự nhủ:
“Thêm một ngày trôi qua.”
Ren nằm xuống giường, kéo chăn lên, nhắm mắt.
Ban đầu là khoảng không tối tăm, chỉ có tiếng mưa xa xa ngoài cửa sổ.
Nhưng rồi – hình ảnh bắt đầu hiện ra, mơ hồ, nhòe nhoẹt như lớp sương.
Giấc mơ
Ánh sáng trắng. Một cơn gió nhẹ.
Ren đứng giữa một đồng cỏ rộng lớn, bầu trời xanh dịu, những đám mây trôi lững lờ. Không còn âm thanh của xe cộ, không còn Tokyo chật chội – chỉ là một thế giới yên bình đến mức phi lý.
“Mình đang ở đâu…?”
Ren bước đi, cỏ mềm dưới chân. Xa xa, có một cây anh đào đang nở, giữa đồng xanh mênh mông. Cánh hoa hồng nhạt bay lả tả, đẹp đến mức khiến người ta quên cả thở.
Dưới gốc cây ấy – có một cô gái.
Cô ngồi nghiêng, mái tóc dài đen nhánh đung đưa theo gió. Cô mặc một chiếc váy trắng đơn giản, đôi mắt hướng lên bầu trời, có chút xa xăm, có chút buồn.
Ren tiến lại gần. Tim cậu đập nhanh hơn, như thể từng nhịp đập đang dồn dập đánh thức cảm xúc cậu đã quên mất.
“Xin lỗi… cho hỏi, đây là đâu vậy?”
Cậu lên tiếng, giọng hơi run.
Cô gái quay lại.
Khoảnh khắc ấy, Ren tưởng như thế giới vừa ngừng lại.
Nụ cười của cô – nhẹ như gió, mỏng như sương, nhưng lại chạm thẳng vào nơi sâu nhất trong tim cậu.
“Ở đâu à?” – cô nghiêng đầu. – “Tôi cũng không biết nữa. Chỉ cần ngồi xuống, được không?”
Ren hơi ngẩn ra, nhưng rồi cũng làm theo.
Hai người ngồi dưới gốc anh đào, khoảng cách chỉ vừa đủ để cảm nhận hơi thở của nhau.
“Tôi là Haruka.”
“Ren.”
Tên cô vang lên trong đầu Ren như một giai điệu.
Haruka cười khẽ.
“Tên cậu nghe hiền quá. Hợp với cậu đấy.”
Ren không đáp, chỉ nhìn cô. Cánh hoa rơi xuống vai Haruka, cô khẽ đưa tay phủi đi, động tác nhẹ nhàng đến mức khiến Ren cảm thấy thời gian như đang chậm lại.
“Cậu có vẻ mệt mỏi.”
Haruka là người mở lời trước.
“Tôi à?”
“Ừ. Cậu có một đôi mắt của người đã quên cách mơ.”
Ren bật cười.
“Thật sao? Tôi thậm chí còn không nhớ lần cuối mình mơ là khi nào nữa.”
“Thì giờ cậu đang mơ đấy thôi.”
“Mơ sao…” – Ren nhìn quanh – “Nếu đây là mơ, tôi không muốn tỉnh.”
Haruka không nói gì.
Cô khẽ nghiêng đầu, nhìn Ren như muốn giữ lấy khoảnh khắc này.
Rồi cô mỉm cười, giọng nhỏ như gió:
“Thế thì đừng tỉnh.”
Cả hai im lặng một lúc lâu. Chỉ còn tiếng cỏ lay và cánh hoa rơi.
Ren bỗng thấy lòng mình dịu lại – một cảm giác ấm áp, xa lạ. Họ nói chuyện với nhau, những điều vu vơ: về mùi mưa, về mùa xuân, về ký ức tuổi nhỏ. Ren kể rằng mình từng thích vẽ, nhưng đã bỏ vì “chẳng để làm gì cả”. Haruka nói cô thích nghe nhạc buồn, vì “chúng giống như lời thì thầm của những người cô đơn.”
Ren bật cười, lần đầu tiên trong nhiều tháng, một nụ cười thật lòng.
“Nếu đây là mơ, thì tôi ước giấc mơ này đừng kết thúc.”
Haruka khẽ đáp, gần như thì thầm:
“Giấc mơ nào rồi cũng phải kết thúc thôi, Ren.”
Cánh hoa anh đào bay tán loạn trong gió.
Ánh sáng trắng lại tràn ngập, chói lòa.
Ren cố đưa tay về phía Haruka – nhưng bàn tay cậu chỉ chạm vào không khí.
Buổi sáng
Âm thanh đầu tiên Ren nghe thấy là tiếng đồng hồ báo thức.
Cậu bật dậy. Ánh sáng sớm len qua rèm, hắt lên gương mặt cậu.
Ren thở hổn hển, mồ hôi ướt trán.
Cậu nhìn quanh — vẫn căn phòng tám mét vuông, bàn học, kệ sách, bình nước, tất cả y nguyên.
Chỉ có trong lòng là khác.
Cậu đưa tay lên ngực, tim vẫn đập nhanh.
“Haruka…” – cậu khẽ gọi tên, giọng run run.
Một thoáng im lặng.
Rồi Ren khẽ cười. Một nụ cười buồn, nhỏ đến mức chính căn phòng cũng không nghe thấy.
“Không ngờ…” – cậu nói, giọng nghèn nghẹn –
“Mình lại yêu một người trong chính giấc mơ của mình.”
|
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng