Anh đã yêu em trong giấc mơ (Tập 1, Chương 2: Những giấc mơ nối tiếp)
| | Noname | Chat Online |
| 03/11/2025 23:39:20 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện ngôn tình | Truyện Tự viết Báo cáo |
- * Anh đã yêu em trong giấc mơ (Tập 1, Chương 3: Ranh giới mong manh) (Truyện ngôn tình)
- * Căn phòng số 42: Chap 1 - Cánh cửa không nên mở (Truyện ngôn tình)
- * Anh đã yêu em trong giấc mơ (Tập 1, Chương 1: Giấc mơ đầu tiên) (Truyện ngôn tình)
- * Tôi đã bị femboy b#clm#il ở trường quân sự Part 1 (Truyện Đam mỹ)
Chương 2: Những giấc mơ nối tiếp
Buổi sáng – Ký ức đêm qua
Ánh nắng buổi sáng len qua rèm cửa, soi rõ những hạt bụi nhỏ lơ lửng trong không khí.
Ren ngồi thẫn thờ bên mép giường, bàn tay vẫn còn vương chút ấm của giấc mơ đêm qua.
Cảm giác ấy... vẫn còn ở đây. Rõ ràng đến mức gần như thật.
Gương mặt của Haruka hiện lên mỗi khi Ren nhắm mắt – mái tóc đen dài khẽ lay trong gió, nụ cười dịu dàng dưới tán anh đào.
“Haruka…”
Cậu khẽ gọi tên, như sợ rằng chỉ cần nói to lên, cô sẽ tan biến.
Ren rửa mặt, thay đồ, chuẩn bị đến trường. Nhưng mọi hành động đều chỉ là bản năng. Cậu vẫn đang ở đâu đó giữa thực và mơ, giữa Tokyo ồn ã và cánh đồng cỏ yên bình của giấc mơ
Tại trường đại học – Buổi học trống rỗng
Giáo sư vẫn đang giảng bài, nhưng Ren chẳng nghe thấy gì cả.
Âm thanh vang lên như bị phủ lớp sương dày.
Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ – bầu trời xanh nhạt, vài đám mây lơ lửng.
Cậu chợt nhớ đến bầu trời trong mơ – trong và sâu đến mức khiến người ta muốn chạm vào.
Cây bút trên tay cậu dừng lại, vô thức vẽ những đường cong trên giấy, rồi hóa thành hình một cánh hoa anh đào.
“Haruka… Mình có thể gặp lại cô ấy không?”
Cậu tự hỏi, tim bỗng nhói lên một nhịp.
Bên cạnh, Nakagawa khẽ huých vai Ren.
“Này, cậu lại thẫn thờ rồi đấy.”
“À… xin lỗi, tôi chỉ hơi thiếu ngủ.”
Nakagawa cười khẽ, gập vở lại.
“Vậy là cuối cùng hôm qua cậu cũng không đi hả?”
“Ừ, bận lắm.”
“Cậu có nhớ cô gái hôm qua tôi bảo sẽ đi cùng không? Yuki ấy?”
Ren ngẩng lên, hơi nhíu mày. Cái tên nghe rất quen, nhưng đầu óc mông lung khiến cậu chẳng rõ lắm.
“À… đại khái nhớ.”
“Hình như cô ấy thích cậu thì phải.” – Nakagawa vừa nói vừa cười tinh nghịch. – “Hôm qua cô ấy không uống gì, chỉ cứ nhìn ra ngoài cửa suốt. Mà hôm qua có duy nhất mình cậu là không đến.”
Ren khựng lại, tay siết nhẹ bút.
“Tôi á?”
“Ừ. Này, đừng có giả vờ ngây ngô thế chứ. Đáng lẽ cậu cũng phải biết chút ít về cô ấy chứ, cô ấy khá nổi tiếng trong trường mà.”
Ren chỉ cười nhạt.
“Chắc cô ấy chỉ nhầm người thôi.”
Nakagawa định nói thêm, nhưng thấy ánh mắt Ren đã lạc đi đâu đó, anh đành lắc đầu, mỉm cười:
“Tùy cậu. Nhưng nếu là tôi thì đã đi ngay rồi.”
Ren không đáp. Cậu chỉ cúi xuống, nhìn vào quyển vở, nơi cánh hoa anh đào nguệch ngoạc vẫn còn dang dở.
Giờ ra chơi – Cái chạm vai nhẹ
Phòng học dần vắng, tiếng trò chuyện nhỏ dần tan đi.
Ren gục đầu xuống bàn, tay khoanh lại, mắt lim dim.
“Chỉ cần nhắm mắt một chút thôi… có thể mình sẽ thấy cô ấy.”
Cậu cố nhớ lại cảm giác trong giấc mơ: mùi gió, tiếng cỏ, giọng nói của Haruka.
Nhưng càng cố, hình ảnh lại càng mờ đi.
Mí mắt nặng dần. Mọi thứ trở nên xa xăm…
Rồi – cạch!
Một cái chạm nhẹ vào bàn khiến Ren giật mình mở mắt.
Trước mắt cậu là một cô gái đang đứng sát bên bàn, hơi cúi xuống, đôi mắt sáng và mái tóc nâu mềm khẽ chạm vai cậu.
“A– xin lỗi nhé, tớ không ngờ cậu lại ngủ say thế.”
Ren chớp mắt vài lần.
“À… không sao đâu.”
Cô gái cười – nụ cười khiến căn phòng như sáng lên.
“Tớ là Yuki. Hôm qua Nakagawa bảo cậu bận nên không đi được hả?”
Ren gật đầu, hơi bối rối.
Yuki có giọng nói nhẹ, pha chút ấm áp của người biết cách quan tâm người khác.
Ánh nắng rọi qua khung cửa sổ, chiếu lên mái tóc cô, khiến vài sợi phản sáng như tơ vàng.
“Cậu đi làm thêm nhiều lắm hả?”
“Ừ, cũng thường thôi.”
“Nakagawa nói cậu học giỏi lắm. Cậu vừa học vừa làm như vậy chắc bận rộn lắm.”
“Tôi chỉ cố để không bị trượt môn thôi.” – Ren đáp, giọng trầm.
Yuki cười khẽ, chống cằm nhìn cậu:
“Cậu có vẻ mệt mỏi nhỉ. Đôi mắt trông buồn lắm.”
Ren hơi sững lại. Câu nói ấy – giống hệt Haruka trong giấc mơ.
“Tôi à?”
“Ừ. Giống như người đang cố chạy trốn khỏi điều gì đó.”
Ren không biết đáp thế nào. Trong thoáng chốc, hình ảnh Haruka và Yuki đan xen trong tâm trí – một người trong mơ, một người trước mắt, cả hai đều có ánh nhìn khiến tim cậu xao động.
“Tớ xin lỗi nếu nói linh tinh. À, đây là tập ghi chép của hôm trước. Nakagawa bảo cậu xin nghỉ nên tớ photo lại hộ.”
Cô đưa quyển sổ, nụ cười ngượng ngùng.
Ren nhận lấy, khẽ cúi đầu.
“Cảm ơn nhé.”
“Không có gì. Nếu hôm nào rảnh, đi cùng tụi tớ cho vui. Cứ đi làm thêm hoài sẽ buồn lắm đấy.”
Ren im lặng. Chỉ khẽ gật đầu.
Khi Yuki quay đi, cậu vẫn dõi theo dáng cô khuất dần ngoài hành lang.
“Yuki…” – cậu thì thầm. – “Không, không giống…”
Buổi chiều – Giữa hai thế giới
Buổi học kết thúc, Ren đi dọc hành lang trường.
Gió thu thổi qua cửa sổ, mang theo mùi nắng nhẹ và tiếng chim sẻ kêu trên mái.
Mọi thứ bình thường, quá đỗi bình thường, nhưng trong lòng cậu lại hỗn loạn.
Từ sau khi gặp Haruka, thế giới này dường như mất đi vài gam màu, còn giấc mơ kia lại quá rực rỡ.
Cậu muốn quay lại đó, chỉ một lần nữa thôi.
Trên tàu về, Ren nhìn ra cửa kính, thấy bóng mình phản chiếu giữa dòng người.
Cậu tự hỏi – nếu Haruka là giấc mơ, còn Yuki là thực, vậy cậu sẽ chọn tin vào ai?
Đêm thứ hai – Sự im lặng
Ren trở về phòng, ăn qua loa vài món hộp mua ở cửa hàng tiện lợi.
Tiếng đồng hồ vẫn đều đặn.
Cậu tắt đèn, nằm xuống giường.
“Haruka… hôm nay, hãy gặp lại nhé.”
Cậu nhắm mắt, hít một hơi sâu.
Nhưng thay vì ánh sáng trắng và cánh đồng cỏ, tất cả chỉ là bóng tối.
Không còn gió, không còn hoa anh đào, không còn giọng nói ấy.
Chỉ có im lặng.
Ren cố gắng nhớ lại hình ảnh cô – nhưng càng cố, mọi thứ càng tan đi, như nước trôi khỏi kẽ tay.
Cậu mở mắt. Đồng hồ trên tường chỉ mới 1:43 sáng.
Ren nhìn trần nhà, đôi mắt trống rỗng.
“Haruka… cô ở đâu?”
Không ai trả lời.
Ngoài cửa sổ, trời vẫn đen đặc, và Tokyo vẫn không ngừng chuyển động.
Còn trong căn phòng nhỏ ấy, chỉ có một chàng trai đang lặng lẽ nhìn vào bóng tối, chờ đợi một giấc mơ không bao giờ đến.
Tiếng đồng hồ treo tường vang đều đặn – từng nhịp như cứa vào lòng cậu. Cậu đã ngủ, và đã không mơ thấy gì cả. Không có Haruka, không có bãi cỏ xanh, không có giọng nói dịu dàng ấy. Chỉ là một giấc ngủ đen đặc, nặng trĩu.
Ren ngồi dậy, khẽ dụi mắt. Căn phòng vẫn như mọi ngày: những quyển sách vở xếp lộn xộn trên bàn, chiếc áo đồng phục vắt qua ghế, và chiếc cốc nước nửa vơi nửa đầy cạnh giường. Mọi thứ đều tĩnh lặng đến khó chịu. Cậu đưa tay chạm lên trán – lạnh.
“Không có mơ… thật sao?” – cậu lẩm bẩm.
Trái tim bỗng thắt lại. Một cảm giác mất mát mơ hồ lan ra khắp người.
Cậu nhớ nụ cười của Haruka, nhớ ánh mắt ấy, nhớ cả tiếng gió thổi vọng về từ nơi xa xăm nào đó. Mọi thứ dường như vẫn còn đó, rõ ràng như thể cậu vừa chạm vào. Nhưng càng cố nhớ, hình ảnh ấy càng nhạt dần, như hoa anh đào bị gió thổi đi.
Ren thở dài. Cậu đứng dậy, mở cửa sổ. Gió đêm ùa vào, mang theo hơi lạnh đầu thu của Tokyo. Dưới đường, ánh đèn xe rọi loang loáng, phản chiếu lên mặt đường ẩm ướt. Thành phố vẫn sống động như mọi khi – còn cậu, lại như lạc khỏi nhịp thở ấy.
Cậu khoác áo, bước ra ngoài, dù đã gần nửa đêm. Tiệm tiện lợi ở góc đường vẫn sáng đèn. Tiếng cửa trượt phát ra âm thanh nhẹ khi Ren bước vào. Anh nhân viên quầy thu ngân ngẩng đầu, gật chào, rồi lại cúi xuống điện thoại.
Ren chọn một lon cà phê ấm, đặt lên bàn thanh toán.
“Cảm ơn quý khách.”
Giọng nói máy móc ấy khiến cậu bất giác mỉm cười nhạt.
Ra khỏi cửa hàng, Ren ngồi xuống chiếc ghế dài ngay bên máy bán hàng tự động. Trên trời, trăng mờ trôi giữa những tầng mây xám nhạt. Cậu mở lon cà phê, nghe tiếng “xì” nhỏ vang lên – cảm giác thật đến mức khiến cậu nhớ lại giấc mơ càng thêm đau.
“Haruka…” – cậu khẽ gọi, nhưng chỉ có tiếng gió đáp lại.
Cậu nhớ khoảnh khắc khi cô nói “Em luôn ở đây mà”. Cậu đã tin điều đó, tin đến mức tưởng như chỉ cần nhắm mắt lại, cô sẽ xuất hiện. Nhưng khi tỉnh dậy, chỉ còn một mình. Cậu nhận ra sự thật phũ phàng nhất: đôi khi, điều khiến người ta tổn thương nhất không phải là chia ly, mà là việc nhận ra người mình yêu chưa bao giờ tồn tại.
Ren tựa đầu vào ghế, nhắm mắt lại.
Lần này, cậu cố gắng tưởng tượng gương mặt ấy. Mái tóc dài, làn da mịn, ánh mắt trong veo. Nhưng mọi thứ lại như màn sương đang tan dần.
“Không… đừng biến mất…” – cậu thì thầm.
Khi mở mắt ra, nước mắt đã tràn khóe mi. Cậu khẽ cười, nụ cười của một kẻ nhận ra sự vô vọng của chính mình.
Lon cà phê trên tay đã lạnh ngắt từ bao giờ.
Gió vẫn thổi qua, mang theo mùi kim loại và bụi đường của Tokyo – thật, đến mức đau lòng.
|
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng