Anh đã yêu em trong giấc mơ (Tập 1, Chương 3: Ranh giới mong manh)
| | Noname | Chat Online |
| 09/11/2025 16:58:00 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện ngôn tình | Truyện Tự viết Báo cáo |
- * Căn phòng số 42: Chap 1 - Cánh cửa không nên mở (Truyện ngôn tình)
- * [Solnic-Hanahaki] Yêu nhau nhé bạn thân - Chapter 4 (Truyện Đam mỹ)
- * Anh đã yêu em trong giấc mơ (Tập 1, Chương 2: Những giấc mơ nối tiếp) (Truyện ngôn tình)
- * Anh đã yêu em trong giấc mơ (Tập 1, Chương 1: Giấc mơ đầu tiên) (Truyện ngôn tình)
Chương 3 – Ranh giới mong manh
Ba ngày.
Chỉ ba ngày thôi, nhưng với Ren, nó dài như cả một đời người.
Từ đêm hôm ấy, sau khi ngồi lặng bên máy bán hàng tự động, cậu không còn thấy Haruka nữa. Không còn bãi cỏ xanh ngút mắt, không còn ánh mắt dịu dàng khi cô quay lại mỉm cười. Mỗi khi khép mắt, chỉ còn một khoảng tối trống rỗng, im lặng đến đáng sợ.
Ngày thứ nhất
Buổi sáng, Ren tỉnh dậy với gương mặt dán chặt vào mặt bàn học, ánh nắng nghiêng chiếu qua rèm cửa. Đồng hồ báo thức đã reo nhiều lần. Cậu chẳng buồn quan tâm. Mắt vẫn nặng trĩu, đầu đau âm ỉ, cổ họng khô khốc.
Khi rửa mặt, nước lạnh chảy qua tay, Ren nhìn vào gương — khuôn mặt mình phản chiếu nhòe đi giữa làn nước, hệt như hình bóng Haruka đang mờ dần trong trí nhớ.
Ở trường, Nakagawa vỗ vai cậu.
“Ê, dạo này cậu gầy thế? Thức khuya học à?”
Ren cười gượng. “Ừ… chắc vậy.”
Cậu chẳng nói được gì hơn. Chẳng ai có thể hiểu được. Làm sao kể được rằng mình đang nhớ một người… chỉ tồn tại trong giấc mơ?
Trưa hôm đó, Ren về nhà sớm, nằm dài trên giường. Cậu nhìn chằm chằm trần nhà, cố hình dung lại khuôn mặt cô — mái tóc đen nhánh, đôi mắt ánh lên sắc xanh nhạt khi nắng chiếu qua. Nhưng càng cố nhớ, mọi thứ càng tan như khói.
Đêm đến, Ren tắt hết đèn, kéo rèm, nằm im.
Cậu khẽ ngân nga giai điệu Haruka từng hát — một khúc nhạc không lời, chưa từng được ai viết xuống, chỉ tồn tại trong ký ức. Giai điệu ấy dở dang, như ngừng lại ở quãng mà Haruka mỉm cười, rồi im.
Nhưng lần này, khi cậu khép mắt… chỉ có bóng tối lạnh lẽo đáp lại.
Ngày thứ hai
Ren bắt đầu sống như người mất hồn. Bữa sáng nguội lạnh, tiếng TV lẫn trong gió. Cậu đi học mà không nhớ nổi mình đã bước đi thế nào.
Trên bàn học, cậu đặt một mảnh khăn tay — thứ mà cậu tin Haruka đã cầm trong giấc mơ. Nó thật đến mức đáng sợ: mềm, có mùi hương nhàn nhạt của cỏ.
Nakagawa thấy vậy, cười khẽ: “Của bạn gái à?”
Ren chỉ đáp, “Ừ,” mà không nhìn.
Tối hôm đó, cậu nằm nghiêng, mắt mở trừng trừng nhìn đồng hồ nhích dần về nửa đêm.
Phải ngủ thôi… phải gặp lại cô ấy.
Nhưng càng muốn ngủ, mắt càng tỉnh. Tiếng xe ngoài phố vọng lại, từng đợt mưa nhẹ rơi trên mái hiên. Ren sợ rằng nếu không gặp lại cô, trí nhớ về Haruka sẽ dần phai.
Không, cậu không cho phép điều đó xảy ra.
Cậu nhắm mắt, tưởng tượng bãi cỏ, gió nhẹ, tiếng cười.
Thế nhưng khi mở mắt — chỉ là căn phòng tối, chiếc quạt trần vẫn quay đều. Cậu thở hắt ra, mồ hôi lạnh rịn ướt cả áo.
Ngày thứ ba
Ren dậy muộn, mắt thâm quầng. Khi bước ra khỏi nhà, bầu trời âm u, gió lạnh đầu đông lùa qua cổ áo. Con đường quen thuộc bỗng dài ra vô tận.
Ở lớp, mọi người bàn tán về chuyện phim, trò đùa, còn Ren chỉ nhìn ra cửa sổ. Mấy tán cây rung khẽ, cánh chim vụt qua. Trong khoảnh khắc ấy, cậu lại tưởng mình thấy bóng ai đó đứng giữa nắng — cô gái tóc đen khẽ quay đầu nhìn.
Giờ ra chơi, Nakagawa kéo ghế ngồi xuống.
“Ê, cậu ổn chứ? Hôm nay trông còn tệ hơn hôm qua.”
Ren khẽ mỉm cười, “Chắc do thiếu ngủ.”
“Thiếu ngủ thì nghỉ đi. Đừng để đến lúc ngất trong lớp đấy.”
Ren chỉ gật đầu. Nhưng thật ra, cậu chỉ đang chờ được chợp mắt — dù chỉ một lát, mong rằng nơi đó, cô vẫn còn.
Cậu úp mặt xuống bàn, nghe tiếng ồn lớp học xa dần. Mọi thứ mờ nhòe, chìm dần…
Khi ngẩng lên, bên ngoài cửa sổ đã đổ mưa. Và giữa màn mưa ấy, ở phía bên kia con đường nhỏ, Ren thấy một bóng dáng.
Mái tóc đen nhánh, dài, lấp loáng trong nước mưa. Cô gái đứng đó, áo váy trắng ướt sũng, nhưng vẫn mỉm cười – nụ cười dịu dàng, thật đến mức khiến tim cậu thắt lại.
Ren đứng bật dậy.
“Haruka…?”
Tiếng ghế đổ loảng xoảng, vài ánh mắt quay lại. Nhưng cậu chẳng nghe gì nữa.
Ren chạy xuống cầu thang, từng bậc trơn trượt dưới chân. Mưa mỗi lúc một nặng hạt.
Bên kia đường, Haruka vẫn đứng đó, như chờ đợi.
Cô đưa tay ra, ngón tay mảnh khảnh, khẽ cong lại, ra hiệu.
Mọi thứ xung quanh đều mờ đi, chỉ còn cô trong tầm mắt.
Ren bước xuống lòng đường, nước mưa lạnh buốt ngập tới mắt cá.
“Haruka!” – Cậu hét lên, giọng vỡ ra giữa tiếng mưa.
Tiếng còi xe vang lên xé rách bầu trời xám xịt.
Một luồng sáng trắng đâm thẳng vào tầm nhìn.
Mọi thứ diễn ra trong vài giây, nhưng với Ren, nó như kéo dài mãi mãi.
Cậu thấy Haruka mở to mắt, miệng khẽ gọi gì đó, rồi hình bóng cô nhòa đi trong làn nước.
Một tiếng rít chói tai.
Rồi cú va chạm khủng khiếp – thân thể cậu bị hất tung lên, rơi xuống mặt đường ướt lạnh. Cảm giác đau rát chạy dọc cột sống, hơi thở tắc nghẹn. Mùi khói, mùi sắt, và vị tanh của máu.
Mưa vẫn rơi.
Ánh đèn pha xe tan dần. Tiếng người la hét xa xăm.
Ren muốn mở miệng gọi tên cô, nhưng không còn sức. Hàng mi cậu run lên, rồi tất cả chìm vào bóng tối.
Không còn tiếng mưa.
Không còn ánh đèn.
Chỉ còn hơi ấm mềm mại đang bao lấy cậu, nhẹ như cơn gió thoảng qua trong mơ.
…
Ánh sáng dịu dàng rọi qua tán cây, rơi xuống những nhành cỏ lay động.
Ren mở mắt ra, hơi thở nặng nề, tim đập thình thịch như vừa trải qua một cơn ác mộng. Mùi hương cỏ dại, làn gió thoảng qua, tất cả đều quen thuộc đến mức nghẹn ngào.
“Cậu tỉnh rồi à?”
Giọng Haruka vang lên, mềm như nắng sớm. Cô đang ngồi sát bên, đôi mắt dịu lại khi bắt gặp ánh nhìn ngỡ ngàng của cậu.
“Cậu… sao vậy? Mặt cậu trông xanh xao quá.”
Ren nhìn quanh. Là bãi cỏ. Là chiếc váy trắng cô từng mặc, đôi tay nhỏ đan vào nhau. Không có tiếng còi xe, không có vệt máu, chỉ có một buổi chiều tĩnh lặng.
“Haruka… tớ…” – giọng cậu khàn đi – “tớ tưởng… tớ sẽ không gặp lại cậu nữa.”
Cô nghiêng đầu, khẽ cười:
“Ngốc thật. Tớ vẫn ở đây mà. Cậu nói là mệt, rồi ngủ thiếp đi một chút thôi. Trông cậu cứ như vừa gặp ác mộng ấy.”
Ren im lặng. Bầu trời xanh đến lạ, nhưng ánh sáng lại khiến mắt cậu nhói. Trong đầu, tiếng phanh xe, âm thanh vỡ vụn của kim loại, rồi khoảng trắng tỏa ra… mọi thứ lướt qua nhanh đến mức không thể nắm bắt.
“Không… tớ đã…” – cậu ngừng lại, hơi thở vỡ ra – “Tớ nhớ mình đã ngã xuống đường vì…”
Haruka khẽ nắm lấy tay cậu. “Không sao đâu, Ren. Chỉ là mơ thôi. Cậu hay mơ nhiều quá đấy.”
Nhưng bàn tay cô ấm đến mức cậu không dám tin đó là ảo ảnh. Làn gió khẽ thổi qua mái tóc đen của cô, vài sợi lòa xòa trên gò má. Cậu nhìn thật lâu, cố tìm một kẽ hở nào đó – dấu hiệu của mộng tưởng. Nhưng không, từng chi tiết đều thật đến đau đớn.
Ren cúi đầu, lẩm bẩm: “Nếu đây là mơ… tớ không muốn tỉnh dậy nữa.”
Haruka khẽ bật cười, một tiếng cười vừa buồn vừa dịu:
“Vậy thì đừng. Ở lại đây đi. Ở đây có tớ, có bầu trời này, có tiếng gió này… Cậu chẳng cần đi đâu cả.”
Ren nhắm mắt lại. Trong bóng tối của mí mắt, những mảnh ký ức vỡ vụn dần tan: ánh đèn xe, tiếng người la hét, mùi khét. Chúng dần bị nuốt chửng bởi một thứ êm dịu khác — hơi thở đều của cô bên cạnh.
Mọi thứ vẫn nguyên vẹn.
Chỉ có một điều khác: mặt trời như treo mãi trên cùng một điểm, không lặn đi.
Ren nhận ra. Nhưng cậu không nói gì.
Cậu chỉ siết nhẹ tay Haruka, và mỉm cười.
Chú thích: Chương này sẽ có vẻ hơi khó hiểu đối với nhiều bạn, bạn nào muốn hiểu rõ thì ib mình để mình nói rõ nhé.
|
| | Hi qlai một thời gian t sẽ off tiếp | Chat Online |
| 14/11/2025 17:08:50 |
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng