BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA INOX 304, Dung Tích Lớn 500ML Thiết Kế Nắp Thông Minh Tiện Lợi Có Dây Xách Ly Giữ Nhiệt - ĐẠT QUY CHUẨN CỦA BỘ CÔNG THƯƠNG(BGN)
BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA ...
119.000₫ 180.000₫
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật lông tơ mềm mại, Bàn trải đánh răng Than tre hoạt tính lông mềm, chải siêu êm bảo vệ nướu
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật ...
43.000₫ 80.000₫

Mượn em một năm trên đường đời

84 lượt xem

Mở đầu là giả, kết thúc là giả, đoạn giữa là thật. Truyện ngắn được dựa trên câu chuyên có thật. Đã hoàn

Ngày /11/2025, 9 giờ 30 phút, khoảng khắc tôi không bao giờ quên được, em gọi cho chị.  

  -Chị Vy ơi, chủ nhật tuần sau chị rảnh không?  

Cứ ngỡ em và tôi sẽ gặp lại, tôi hào hứng trả lời 

-Rảnh, hôm đó chị rảnh lắm, có chuyện gì không em? 

-Chủ nhật tuần sau em cưới, mời chị đến chung vui cùng bọn em 

Tôi không biết đáp sao nữa, tôi cảm thấy lồng ngực trống rỗng nhưng trái tim lại như bị bóp nghẹt. Cố giữ bình tĩnh, tôi trả lời em rằng mình sẽ đến.  

Cúp máy, cảm giác khó thở lại ấp đến, tôi gắng gượng chút sức cuối cùng để lại giường, như con cá mắc cạn, ngay khi ngồi xuống, tôi yếu ớt mà tham lam hít lấy không khí như sợ chậm chút nữa thì không khí quanh mình sẽ tan biến. Từ sau một lần ho đến khó thở mà nhập viện, cứ mỗi lần cảm thấy khó chịu tôi đều khó thở, chóng mặt. Nó làm tôi khiến mỗi lần nhớ đến em đều thê thảm.  

Hơn 6 năm trước, khi đó tôi 19, em 18 . Tôi vô tình gặp em qua game. Tôi và em như hai thế giới. Em là cô gái nhiệt tình, vui vẻ, xung quanh em có rất nhiều người và em cũng là người bắt chuyện với tôi trước. Còn tôi chỉ là một người sao cũng được, sống tới đâu hay tới đó, mặc kệ chuyện đời, luôn cảnh giác xung quanh, không bạn bè, không ai cả và... trong mắt tôi, mọi người đều là phiền phức. Em nhiệt tình bao nhiêu, tôi lạnh lùng bấy nhiêu, em nhắn nhiều bao nhiêu, tôi thấy em phiền bấy nhiêu. Nhưng có lẽ... thế giới tôi quá ít người, nên tôi chủ động kết bạn tiktok và facebook với em. Em từng thừa nhận với tôi rằng em là người đồng tính, tôi không có ý kì thị nhưng tôi chúng tôi đều là nữ, nên tôi có ý tránh xa, vì dù sao, khi đó tôi cũng nghĩ mình là “thẳng”. Lời nguyền va phải thẳng trong cộng đồng LGBT đâu phải tôi chưa từng nghe tới.  

Sau thời gian, em im lặng, tôi lại thành người chủ động, chúng tôi cứ như vậy một năm. Rồi một ngày, em nói tôi rằng mình có người yêu. Cảm giác khi đó của tôi sao nhở? Tôi nhớ khi đó tô bàng hoàng lắm, hụt hẫng, ngỡ ngàng, không thể tin được. Tôi hỏi em yêu nhau được bao lâu, sao gặp được nhau, hai người đang như thế nào? Khi đó tôi cũng chẳng hiểu vì sao mình lại như vậy.  Tôi chính thức bước lên con đường là quân sư tình yêu cho em và người khác. 

Cũng trong thời gian đó, tôi biết được cái nhà em ở, đó không phải là nhà, đó là nơi chôn vùi ước mơ và hạnh phúc của em. Em mắc trầm cảm nhưng vẫn luôn cố cười. Những lần mệt mỏi, lưỡi lam sắc lạnh luôn nằm trên cổ tay em. Những giọt m áu cứ thế nhỏ xuống, vô tình nhuốm những tờ giấy trắng tinh thành một màu đỏ tươi. Những vết sẹo chi chít, 88,89,90... để cả trăm, đếm không xuể. Tôi đòi méc người yêu em, nhưng em lại nói người kia đã biết làm tôi bất lực tột độ. Những lần đầu tôi thấy đều khuyên em và trách em, nhưng dần dần khi thấy, tôi cảm thấy đau và khóc cho em. Tôi... không nỡ... nhìn em như vậy. 

Một lần, điện thoại em hư, tôi nhắn em không rep, 3 ngày liền, tôi như phát điên, 5’ lại kiểm tra tin nhắn, vô messenger liên tục, đi hỏi bạn bè chung. Dù biết em không nhắn, tôi vẫn cố thức đến 11 giờ đêm, chỉ vì sợ... sợ em nhắn mà tôi không rep được. Tôi muốn nhắn rất nhiều nhưng không dám nhắn, mỗi ngày chỉ nhắn một câu. 3 ngày đó... tôi nghĩ em đang bận nhắn với người yêu em lúc đó nhưng không hiểu vì sao tôi lại bật khóc... khóc nhiều lắm. Cảm giác lúc ấy rất buồn, rất khó chịu, khó chịu tới mức trái tim tôi đau như muốn vỡ nát. Rồi một lời mời kết bạn gửi tới, là em, là tài khoản tên em, chỉ là một tài khoản mới. Tôi vui như đứa trẻ nhận được quà mà nó thích. Kết bạn, em nói điện thoại em hư, tôi lại như trút được gánh nặng trong lòng. Nhưng chẳng dám nói trong những ngày đó cảm giác tôi thế nào. Em tâm sự rằng người yêu em không còn quan tâm em như trước, cảm thấy hai người đang dần xa cách, chủ đề chung cũng không có, em không online nhiều ngày người ta vẫn im lặng không nhắn. Tôi thật lòng khuyên nhủ em rằng cả hai nên nói chuyện đàng hoàng, chuyện gì cũng phải nói ra mới giải quyết được. Kết quả vẫn phải tự tôi ra tay, tôi không thể đứng nhìn em ngày ngày khóc vì một chuyện tình không mấy hạnh phúc này. Sau khi thấy không cứu vãn được nữa, tôi khuyên em chia tay. Về công hay tư, tình hay lý, tôi đều muốn em chia tay, vì... hai người họ không thể tiếp tục, người kia dường như chỉ xem em là người bạn trò chuyện thông thường và vì... tôi thích em. Cùng lúc tôi quay qua khuyên người kia “Nếu em nhắm yêu được thì yêu, không yêu được thì chia tay đi, chuyện tình cảm không thể gượng ép, Yến đã vì chuyện này khóc rất nhiều em biết không? Trong chuyện này không ai xứng phải khóc cả.” Tôi thừa nhận... mình là một tiểu tam thực thụ một mặt khuyên nhủ mặt còn lại ly gián. Tôi biết mình ti tiện và ích kỷ nhường nào, nhưng tôi vẫn làm...tôi tự biết mình hèn hạ mà.  

Sau khi em chia tay được một thời gian, tôi tỏ tình, em đồng ý. Chúng tôi ngày ngày nhắn tin, chơi game chung. Chúng tôi cùng lập một liên minh, tôi quản lý, em hỗ trợ. Tôi sẽ vào vai người hòa đồng, dễ tính; em vào vai người nghiêm túc, nghiệm khắc (Mặc dù tôi chả có hứng thú với vai đó). Em nói chuyện sắc sảo, tôi nói chuyện nhẹ nhàng, nên người khác gây chuyện em sẽ giải quyết, người bên chúng tôi gây chuyện, tôi sẽ giải quyết. Chúng tôi trở thành cặp bài trùng, chúng tôi sẵn sàng giao lưng mình có đối phương. Câu chuyện chúng tôi trở thành câu chuyện người trong liên minh ai cũng ngưỡng mộ. Rồi chúng tôi kể chuyện cho nhau nghe, lâu lâu tôi chọc, em giận, tôi dỗ, rồi đôi khi tôi sẽ nói với em về cảm nhận đầu tiên khi tôi gặp em, chúng tôi nói về lần đầu gặp nhau. Những món quà hằng tháng tôi gửi em đều đặn, kể cả các dịp lễ, đều là thứ tôi tự tay chọn dựa theo màu sắc hoặc sở thích của em. Em hay mắng tôi rằng “Sao chị dại gái vậy hả? N ão chị vứt đi đâu rồi hả?”. Những ngày yên bình cứ thế trôi qua. 
 

Đời cũng chẳng như mơ, kì thi đại học như rút cạn sức lực em, em rơi vào trầm cảm nặng, những giọt m áu thế nhỏ xuống trang giấy trắng. Em chưa bao giờ kể tôi nhưng tôi biết, tôi hiểu em hơn bất cứ ai, chỉ cần nhìn vào cách em nhắn tin, dòng trạng thái em đăng, tôi đều biết được, nhưng tôi không dám nói ra, em cô giấu nên tôi cũng chẳng nỡ xé toạt ra khiến em đau hơn. Cứ cách một khoảng thời gian, tôi sẽ kiếm trò nói chuyện mong em vui hơn xíu, gợi chủ đề chung, khi thấy em không có ý muốn rep tôi sẽ tự im lặng. Tôi đăng những dòng trạng thái chỉ để mình em xem, mong em biết rằng tôi vẫn ở đây, hiểu em, có tôi đây rồi. Tôi cũng là một người trầm cảm nặng nên hơn ai hết, tôi hiểu em muốn yên tĩnh đến nhường nào. Chỉ là tôi mạnh mẽ hơn em mà thôi. Tôi chỉ h ận, h ận mình không thể ngay lập tức đến bên và ôm em vào lòng.  

Hơn 1 năm cứ vậy trôi qua, chúng tôi mỗi người đều có việc bận của riêng mình, em có áp lực của em, tôi có áp lực của tôi, nhưng chúng tôi lại im lặng chịu đựng mà chẳng chia sẽ. Có lẽ từ khi nào đó, chúng tôi đã có khoảng cách, chúng tôi đều nhận ra và cố vá lại, nhưng có lần một sẽ có lần hai, có cố vá lại thì lỗ hổng khoảng cách vẫn không thể vá kín hoàn toàn được. 

 Em nói lời chia tay là một ngày mưa, em nói: “Em sắp nói một lời mà chị không muốn nghe”.  

Tôi đoán được em muốn nói gì, nhưng... lỡ... em không nói những gì tôi nghĩ thì sao?. Tôi cố chấp ở lại nghe em nói, và tôi thận sự hối hận về hành động đó của mình. Em nói tôi không thể lừa dối bản thân nữa, em chưa từng thích tôi, em chỉ xem tôi là bạn, khi em nhận lời là do em bồng bột không suy nghĩ, em không thích tôi, em thấy tôi rất phiền phức.  

Tôi hỏi: “Em suy nghĩ kĩ chưa? Hay đây cũng chỉ là lời nói em nói trong lúc em mệt? Cùng lúc em mệt, chị và anh D, chị M cũng nhắn em, em có từng thấy họ phiền chưa”.   

Em nói rằng em đã suy nghĩ rất kĩ, kĩ hơn cả lúc em bồng bột đồng ý, em cũng chưa từng thấy họ phiền, chỉ khi thấy tôi, em mới thấy phiền, em chưa từng thích tôi, những lần nói chuyện trò đùa vui vẻ cũng chỉ xem là bình thường, xung quanh em rất nhiều người, em chưa bao giờ ưu tiên tôi hàng đầu. Nên đó cùng là lý do em chưa bao giờ công khai tôi. 

Ha...haha...nực cười, cảm giác lần đầu tôi gặp em biến thành lời nói em của em khi chia tay. Hành động của em trong thời gian chúng tôi yêu nhau đã bán đứng em, những bài đăng công khai về tôi, những lần người ta nói em không người yêu, em đều tag tôi lên và nói thẳng và nhiều hành động khác. Em nhắn với người khác rằng đừng gây rắc rối khiến tôi đi giải quyết, đừng làm liên lụy đến tôi. Có lẽ em nghĩ tôi không biết. Tôi biết em nói chia tay, vốn dĩ cũng là bảo vệ tôi. Tôi luôn phải tìm cách đối phó với rất nhiều thứ, lại vô tình kéo em việc này nhưng lại chẳng bảo vệ được em, vô tình rước thêm phiền phức cho em. Nếu em không nói những lời đó, có lẽ tôi phát cáu là nói em rằng “C.ú.t đi ngủ, em chỉ đang mệt thôi”. Nhưng thì sao, buông tay em chính là một cách khác để bảo vệ em, tôi muốn bảo vệ em nhưng với tình trạng tôi hiện tại, tôi không thể làm gì được. Em mệt tôi cũng chẳng ở cạnh, chuyện của tôi lại liên lụy đến em,...Có lẽ đây là kết cục của việc tôi chen chân vào mối quan hệ người khác, cũng có thể là hậu quả của việc tôi không suy nghĩ đến tình huống của mình.  

Tôi khóc và mệt mỏi mấy ngày liền, những cơn khó thở cứ ập đến bất ngờ. Cái messenger vắng tanh, bình thường là một người nhắn, giờ cứ tưởng như tôi tắt thông báo, không hiển thị gì cả. Rất nhiều chuyện liên tục ập đến, khiến tôi chẳng kịp trở tay. Cứ như ông trời gửi tôi đến để bảo vệ em nhưng tôi không làm tốt nhiệm vụ nên bây giờ ông trời đang trừng phạt tôi.  

Chúng tôi vẫn là bạn, lâu lâu sẽ nhắn với nhau một vài thứ, đa số là vấn đề về game và liên minh. Tôi đến nơi em ở, gặp em, lâu lâu rủ em đi ăn vì chúng tôi có chung sở thích về ăn uống. 

Mới vậy đã hơn 6 năm rồi. Tôi đã 25, còn em 24. Tôi hiện đang là một kế toán của một công ty nhỏ, còn em là giáo viên âm nhạc kiêm giáo viên dạy vẽ của một trường công lập. Em giờ đã có cuộc sống mới, còn tôi vẫn vậy. Không ngờ được, tôi chỉ mượn em có một năm vậy mà nhớ em lâu đến vậy. 

9/11/2025, em cưới rồi. Dòng chữ K.Y - T.H, sân khấu, từng ánh đèn, từng bông hoa được trang trí cẩn thận, có thể thấy được người tổ chức đã đặt tâm huyết thế nào với lễ cưới này. Em khoác lên người bộ váy cưới trắng tinh rực rỡ trông em rất hạnh phúc. Nụ cười của em rạng rỡ, ánh mắt như đang nhìn về tương lai và hạnh phúc sau này của hai người. Mọi chuyện kết thúc thật rồi. Em đã có hạnh phúc của em. Và có lẽ, tôi cũng nên buông tha cho bản thân mình, tôi cũng nên cho mình một cơ hội.  

CHÚC EM HẠNH PHÚC, CÙNG NGƯỜI MÌNH YÊU ĐẦU BẠC RĂNG LONG! 
#Cohonthangsau

1 0
4
4 sao / 1 đánh giá
5 sao - 0 đánh giá
4 sao - 1 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 0 đánh giá
Điểm 4 SAO trên tổng số 1 đánh giá
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Gửi bình luận của bạn tại đây (*):
(Thông tin Email/ĐT sẽ không hiển thị phía người dùng)
*Nhấp vào đây để nhận mã Nhấp vào đây để nhận mã
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
-50% 39.000₫ 78.000₫
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi Hiệu Quả Có 6 Mùi Hương Phiên Bản Mới
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi ...
-50% 15.000₫ 30.000₫
×
Mua sắm
+Gửi câu hỏi LAZI MALL
+500xu
×