BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA INOX 304, Dung Tích Lớn 500ML Thiết Kế Nắp Thông Minh Tiện Lợi Có Dây Xách Ly Giữ Nhiệt - ĐẠT QUY CHUẨN CỦA BỘ CÔNG THƯƠNG(BGN)
BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA ...
119.000₫ 180.000₫
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật lông tơ mềm mại, Bàn trải đánh răng Than tre hoạt tính lông mềm, chải siêu êm bảo vệ nướu
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật ...
43.000₫ 80.000₫

Dưới Tán Cây Có Ước Hẹn Trưởng Thành

83 lượt xem

“Khi còn nhỏ, ta hẹn sẽ cùng nhau trưởng thành.
Nhưng rồi lớn lên, ta mới hiểu — trưởng thành chính là học cách chấp nhận chia ly.”

Sân trường trung học số 3 vào mùa hạ, ánh nắng xuyên qua tán cây bàng già, rơi xuống bốn cậu học sinh ngồi dưới gốc.
Họ là Dư Phong, Mục Dương, Mặc Thanh và Dư Khải — bốn cái tên mà chỉ cần nghe đến là thầy cô lắc đầu, còn học sinh khác thì ngưỡng mộ.

Mỗi người một tính cách khác nhau nhưng hòa hợp đến lạ.

Dư Phong điềm đạm, trầm tĩnh — cậu luôn là người hòa giải khi cả nhóm cãi nhau.

Mục Dương mạnh mẽ, chính trực, luôn tin rằng chỉ cần mình cố gắng, mọi thứ đều có thể cứu vãn.

Mặc Thanh nghịch ngợm, sáng tạo, hay cười — trong cậu luôn có ánh nắng.

Dư Khải sôi nổi, đam mê bầu trời, luôn mơ được lái máy bay chạm vào mây.

Chiều hôm đó, họ khắc lên thân cây bàng mấy chữ nguệch ngoạc:

“Ước hẹn trưởng thành — mãi không quên.”

Mục Dương nói to, giọng đầy kiêu hãnh:

“Sau này ai thành người lớn trước, phải quay lại đây kể cho anh em nghe — thế giới người lớn trông như nào!”

Dư Khải bật cười, giơ tay đập vai bạn:

“Nhất định rồi. Nhưng nếu thế giới ấy làm mày mệt, cứ quay lại tán cây này, tụi tao vẫn ở đây.”

Không ai biết rằng, những lời nói ấy sẽ là lời hứa cuối cùng còn vẹn nguyên của bốn người.

Năm tháng như gió.
Họ rời trường, mỗi người đi theo một hướng.

Mục Dương vào học viện cảnh sát.

Dư Phong thi ngành pháp y.

Mặc Thanh theo ngành lập trình máy tính.

Dư Khải trở thành học viên không quân.

Những ngày đầu, họ vẫn nhắn tin, gọi điện, khoe với nhau từng bước đi.
Nhưng càng lớn, cuộc sống càng nhiều lớp bụi — khiến người ta dần ít nói hơn, ít cười hơn, và xa nhau hơn.

Đó là đêm mưa dữ dội nhất thành phố N.
Mục Dương nhận được tin: một nữ nhà báo ngầm bị sát hại trong chiến dịch truy quét ma túy, pháp y chịu trách nhiệm giám định là Hoàng Dư Phong — bạn thân của anh.

Tim anh đập loạn nhịp. Cái tên nhà báo ấy khiến anh chết lặng:

“Tịch Vi.”

Anh ném áo mưa, chạy điên cuồng trong đêm.
Mưa quất vào mặt rát buốt, nước hòa với mồ hôi, với nước mắt.
Trước cổng nhà xác, Hoàng Dư Phong đứng đó — áo blouse dính đầy máu, mặt cắt không còn giọt máu.

Mục Dương lao tới, nắm chặt cổ áo bạn, giọng khàn đặc:

“Không phải… nói đi, Phong! Không phải cô ấy… đúng không?!”

Dư Phong không nói gì.
Anh chỉ lặng lẽ kéo tấm vải trắng phủ trên bàn ra.

Dưới lớp vải, là gương mặt Tịch Vi, người con gái mà Mục Dương yêu bằng cả sinh mệnh.
Nhưng gương mặt ấy không còn nguyên vẹn — máu đã khô, vết thương chằng chịt, nhưng khóe môi vẫn cong nhẹ như đang mỉm cười.

Mục Dương khuỵu xuống, bàn tay run rẩy chạm lên gương mặt ấy.

“Anh tới rồi… sao em không đợi…”

Trong túi áo anh, chiếc nhẫn bạc nhỏ rơi ra, lăn trên nền gạch lạnh.
Anh từng định trao nó sau khi nhiệm vụ kết thúc — vậy mà chưa kịp.

Tiếng mưa đập ràn rạt lên mái nhà xác.
Dư Phong quay đi, mắt đỏ hoe — anh chưa từng thấy Mục Dương như thế.
Kể từ đêm đó, Mục Dương không bao giờ cười nữa.

Mục Dương chuyển sang đội phá bom.
Anh làm việc lặng lẽ, tỉ mỉ, như thể mỗi quả bom anh gỡ là cách để cứu lại một phần quá khứ.
Nhưng định mệnh chẳng bao giờ để yên.

Trong một nhiệm vụ, tên tội phạm kích hoạt bom từ xa.
Mục Dương chỉ kịp hét qua bộ đàm:

“Rút lui hết đi!”
Rồi anh ôm chặt quả bom, lao về hướng cầu thang trống.

Dư Phong khi đó đang trong phòng pháp y, nghe tin chạy đến — chỉ kịp nhìn thấy ánh sáng trắng lóe lên, rồi nổ tung.
Thành phố rung chuyển.
Người ta tìm thấy trong túi áo Mục Dương nửa chiếc nhẫn bạc, khắc một chữ V.

Anh ra đi, mang theo cả lời hẹn trưởng thành năm nào.

Ngày tang lễ, cả ba còn lại đến, đứng lặng dưới mưa.
Không ai khóc, chỉ có tiếng gió rít qua tán cây, lạnh đến nao lòng.

Mặc Thanh – người thứ hai.

Công ty anh làm bị đối thủ cướp mất ý tưởng, anh nóng nảy gây sự, bị kết án 7 năm tù.
Ra tù, anh không còn là chàng trai từng cười to giữa nắng.
Không việc làm, không niềm tin, anh sa vào con đường hacker, mang trong lòng mặc cảm nặng nề.

Dư Phong và Dư Khải tìm mọi cách kéo anh trở lại, nhưng vô ích.
Một đêm, tin dữ truyền đến: Mặc Thanh bị sát hại khi cố che giấu bằng chứng chống lại tập đoàn tội phạm mạng.

Anh ra đi trong lặng lẽ — chỉ để lại một dòng trong file mật mã cuối cùng:

“Anh em, tao giữ lời hứa… chỉ là không còn kịp trưởng thành cùng tụi bây.”

Dư Khải – người thứ ba.

Anh mất trong một nhiệm vụ bay cứu trợ. Máy bay bị gắn bom, anh chọn bay thẳng vào rừng để tránh thương vong.
Không còn thi thể, chỉ còn vệt khói trắng tan dần trên nền trời trong vắt.

Dư Phong nghe tin, suýt đánh rơi dao mổ đang cầm trong tay.
Trước khi máy bay nổ, Dư Khải đã gửi tin nhắn thoại cuối cùng:

“Tao đang bay qua thành phố của tụi mình rồi.
Nếu có kiếp sau, nhớ hẹn lại nhé — dưới tán cây đó.”

Và cuối cùng, chỉ còn lại Hoàng Dư Phong.
Anh — kẻ đứng giữa vô số xác người, nhìn bạn bè từng người rời đi.
Có lần anh viết trong nhật ký:

“Pháp y chỉ giúp người chết nói ra sự thật. Nhưng tôi lại muốn giúp người sống giữ được ký ức.”

Chiều hôm nay, Dư Phong trở lại ngôi trường cũ.
Cây bàng già vẫn ở đó — cằn cỗi hơn, lá thưa thớt, nhưng thân cây vẫn còn vết khắc năm nào.

Anh đặt lên đó bốn bông hoa: ba trắng, một vàng..
Màu vàng là của riêng mình, để nhớ rằng, anh vẫn còn sống, vẫn tiếp tục trưởng thành thay phần ba người kia.
Gió thổi qua, làm lá bàng rơi xuống vai anh.
Anh khẽ mỉm cười, thì thầm:

“Tao đến rồi, tụi bây à. Tán cây vẫn còn, nhưng người thì chẳng ai giữ được.”

Ánh chiều phủ lên gốc cây, hệt như năm ấy.
Trong thoáng chốc, anh thấy bóng bốn cậu thiếu niên ngồi cười đùa, tiếng Mục Dương vang vọng trong gió:

“Sau này ai trưởng thành trước, nhớ quay lại kể cho anh em nghe nhé!”

Anh khẽ gật đầu, nước mắt rơi trên môi cười:

“Tao trưởng thành rồi, Dương à.
Nhưng tao ước… đừng bao giờ phải trưởng thành như thế này.”
Dòng ghi chú cuối cùng trong sổ tay pháp y Hoàng Dư Phong

“Chúng tôi từng là bốn kẻ ngu ngốc ngồi dưới tán cây, mơ về tương lai rực rỡ.
Giờ chỉ còn một người nhìn lại — nhưng tán cây ấy vẫn che bóng chúng tôi như xưa.
Có lẽ, đó chính là trưởng thành:
Không phải cùng nhau sống lâu,
mà là dám sống tiếp, dù chỉ còn lại một mình.”

2 0
5
5 sao / 1 đánh giá
5 sao - 1 đánh giá
4 sao - 0 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 0 đánh giá
Điểm 5 SAO trên tổng số 1 đánh giá
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Gửi bình luận của bạn tại đây (*):
(Thông tin Email/ĐT sẽ không hiển thị phía người dùng)
*Nhấp vào đây để nhận mã Nhấp vào đây để nhận mã
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
-50% 39.000₫ 78.000₫
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi Hiệu Quả Có 6 Mùi Hương Phiên Bản Mới
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi ...
-50% 15.000₫ 30.000₫
×
Mua sắm
+Gửi câu hỏi LAZI MALL
+500xu
×