Tạm Biệt Bình Yên
| | vk congb | Chat Online |
| 23/12/2025 20:23:25 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện ngắn | Truyện Tự viết Báo cáo |
- * Cô bé mặt trời (Cô bé của ánh sáng) (Truyện ngắn)
- * Ngôi Nhà Bỏ Hoang (Truyện ma - Truyện kinh dị)
- * Mùa thu năm ấy (Truyện Đam mỹ)
- * Tình đầu (Truyện ngôn tình)
Bình Yên có lẽ vĩnh viễn là một cái tên không thể xóa nhòa trong tâm trí tôi.Tôi cảm thấy mình thật tệ vì đã không cứu cậu ấy.
Bình Yên và tôi gặp nhau khi cả hai vừa bước vào mái trường cấp 3,Bình Yên trầm và ít nói.Cô ấy hay vẽ,vẽ rất đẹp.Cô ấy thường vẽ những thứ chẳng đâu vào đâu.Bình Yên là một cô gái bình thường,bình thường tới nỗi mờ nhạt.Cô ấy là một thứ gì đó thật vô hình trong mắt bạn bè.
Tôi thích Bình Yên,thích cái cách cô ấy khẽ cười khi tôi nói chuyện,thích cái cách cô ấy lẳng lặng ngồi trong thư viện,thích cả cái cách cô ấy thẫn thờ nhìn trời mưa.Cô ấy mang một vẻ đẹp dịu dàng bình yên như chính cái tên của cô ấy.
Tôi thừa nhận mình là một thằng hèn nhát,hèn hát khi không dám thổ lộ tình cảm của mình với cô ấy,hèn nhát khi đứng nhìn cô ấy bị cô lập.Tôi thấy cô ấy cười,tôi nghĩ là cô ấy ổn.
Tôi ghét thằng Minh,không phải tại nó là người cô ấy thích.Tôi không nhỏ nhen như thế.Tôi ghét thằng ấy vì đã bắt nạt cô ấy.Tôi ghét bản thân khi thấy cô ấy bị bắt nạt mà chỉ biết trơ mắt đứng nhìn.Tất cả những gì tôi có thể làm là an ủi,đưa cho cô ấy những thứ vụn vặt như chiếc lá hay bông hoa.Khi cô ấy cười,tôi thấy mình tội lỗi ghê gớm,cô ấy có giận mình không?
Có một lần,đỉnh điểm khi thằng Minh xô cô ấy ngã ở hành lang.Cặp xách và bút viết,màu vẽ,sổ tay và sách vở vương vãi tung tóe.Tôi thấy mắt cô ấy ngấn nước,run rẩy thu gom những món đò còn nằm dưới đất.Một lần nữa tôi lại trơ mắt đứng nhìn,hèn nhát chẳng dám đứng ra.
Chiều hôm đó tôi lại gặp cô ấy ở chiếc ghế đá phía sau trường như mọi khi,chiều hôm đó nắng đẹp,những vạt nắng xuyên qua lá rơi xuống sân trường. Cô ấy ngồi đó một mình,thấy tôi đến thì khẽ ngẩng đầu lên,mỉm cười,nụ cười đã làm tim tôi bao lần loạn nhịp.
-Chào Bình-Cô ấy khẽ chào,giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng.
-Tôi xin lỗi.-một lần nữa,tôi lại xin lỗi vì đã chẳng thể vì cô ấy đứng ra một lần.
-Không sao,có phải lỗi của Bình đâu.-cô ấy khẽ nhích sang một bên để tôi ngồi cạnh,gió chiều lẳng lặng thôi mùi nắng thoang thoảng.
Tôi đưa cho cô ấy chai nước khoáng tôi mới mua ở căng tin,rồi ngồi bên cạnh.
-Bình có thích tôi không?
Tự nhiên bị hỏi,tôi hơi ngớ người.Cảm nhận được vành tai và gò má mình đang nóng dần.Còn cô ấy,có vẻ chẳng buồn để ý.Đôi mắt hướng về nơi xa xăm
-Tôi thích Bình lắm,Bình lúc nào cũng dịu dàng với tôi.
Lời nói của cô ấy tựa gió thoảng,Tim tôi lại loạn nhịp,lưỡi đông cứng không nói thành lời.
-Tôi thích Bình,Bình có thích tôi không?
Tôi chẳng thể thốt ra một chữ ‘’Có’’,Bình Yên cũng chẳng hỏi thêm.Cả hai cứ thế ngồi với nhau như vậy.
Tối hôm đó,tôi gom hết can đảm để nhắn với cô ấy rằng:’’Bình cũng thích Yên nhiều lắm,còn hơn cả Yên cơ”
Nhắn xong,tôi ôm gối.Tim lại đánh trống.Mãi Bình Yên mới nhắn lại:’’uhm,cảm ơn Bình’’
‘’Giá mà Bình nói sớm hơn thì tốt”
“Chúc Bình ngủ ngon”
“Uhm,Yên ngủ ngon”
Sáng hôm sau,Yên không đến lớp.Tôi đi hỏi thì không ai biết,chỉ nghe nói cô ấy bị ốm.
Tan học,tôi lần theo địa chỉ thầy giáo cho,chạy đến nhà Yên.Nhà yên cũng chẳng to hay rộng gì,đó là một căn nhà cấp 3 bình thường.Tôi gõ mãi không thấy ai ra mở cửa đành đánh bạo mà hỏi hàng xóm.Họ bảo Yên đó giờ chỉ sống một mình,mẹ thì đi lấy chồng mới bỏ cô lại một mình bố thì đã mất.Tôi hơi lo lắng nên hỏi mượn chìa khóa hàng xóm đang giữ để mở cửa.Trong nahf vắng tanh,chẳng có ai cả.Tôi thử đánh tiếng gọi Bình Yên.Nhưng không có ai trả lời.
…..
Yên mất rồi,cô ấy tự sát trong phòng tắm.Bên cạnh là chiếc điện thoại vỡ nát.Tôi tìm thấy cô ấy lạnh ngắt trong bồn tắm rực rỡ máu.
Tôi xin nghỉ học 2 ngày,2 ngày tôi nhốt mình trong phòng để nhớ và khóc vì cô ấy.Nỗi đau và hối hận giằng xé tôi suốt 2 ngày trời.
Sau 2 ngày tôi lại buộc phải thôi học thêm 1 tuần vì đánh nhau.Tôi đánh nhau với thằng Minh.Tôi dồn mọi uất hận,đau đớn và tủi nhục mà Bình Yên phải chịu trên nắm đấm.Tôi đã làm được,tôi bảo vệ được cô ấy ,tớ bảo vệ được câu rồi Bình Yên.
Những ngày sau đó,tôi vẫn nhớ Bình Yên.Nói thật là mất Bình Yên tôi còn chẳng thiết sống nữa.Tôi nhớ cô ấy,nhớ từng chút một,từng kỉ niệm cả hai cùng nhau.Những nụ cười và lời nói nhẹ nhàng như gió thoảng.Nhưng tôi vẫn sống,vì Bình Yên đã từng nói:
‘’Nếu một ngày Bình Yên đi,thì khi đó Yên Bình nhớ ở lại vè Bình Yên nhé!’’
Tôi đã giữ lời hứa,tôi ở lại,tôi tiếp tục sống để nhớ cô ấy.Cô ấy từng viết:’’Cảm ơn vì đã từng thích tôi”.Yên ơi tớ thích cậu.
Năm ấy tốt nghiệp,tôi quay lại sân sau trường vẫn còn hàng ghế đá,tôi đặt nên đó một bống hoa nhài trắng muốt.Khắc lên bức tường mấy chữ:”Cảm ơn vì từng là thanh xuân của tôi H.B.Y”
Nếu mai này ai có hỏi,thanh xuân của tôi như thế nào,tôi sẽ trả lời rằng:’’Đó là một cô gái biết cười ngay cả khi bản thân không ổn,là mặt trời đẹp nhất và rực rỡ dịu dàng.’’
|
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng