THANH XUÂN HỐI TIÊC
| | Lê Hàn Ngân | Chat Online |
| 30/03/2019 23:34:09 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện ngôn tình | Truyện Sưu tầm Báo cáo |
279 lượt xem
- * Ăn học (Truyện cười)
- * Ví với chả von (Truyện cười)
- * Ai học giỏi nhất lớp này (Truyện cười)
- * Bao giờ (Phần 2) (Truyện cười)
Tôi là Trần Anh Thư, một cô bé học cấp 3 bình thường. Cuộc sống của tôi hầu như chưa bao giờ vượt quá hai chữ ‘bình thường’ ấy. Họa chăng sự kiện ‘bất thường’ nhất của tôi cũng chỉ có lúc tôi lên 13 tuổi thì gặp phải cái thời kì mà đứa con gái nào cũng phải trải qua mà thôi.
Có thể mọi người sẽ cảm thấy một cuộc sống như vậy thật đáng chán, tôi đang ở lứa tuổi đẹp nhất của cuộc đời, đáng lẽ phải được hưởng mọi niềm vui của tuổi vị thành niên. Để đến khi về già còn có cái mà tưởng nhớ lại, có cái để kể với con cháu rồi cười ha hả. Nhưng không, tôi lại thích cuộc sống bình yên như thế đấy.
Mẹ tôi cũng thường bảo: “Mày suốt ngày ở nhà ôm máy tính như thế không sợ trĩ hả con.” Rồi ngăn cấm các kiểu, ép tôi ra ngoài chơi rồi rủ bạn tôi đến nhà. Nhưng đâu vẫn hoàn đấy, tôi vẫn có thể nghĩ cách để tìm lại ngày tháng bình yên đáng quý của mình. Có lẽ tôi đã già trước tuổi.
Thức dậy vào buổi sáng như bao ngày, tôi lại chuẩn bị đi học. Hôm qua hai mẹ con tôi giận nhau, nên hôm nay mẹ tôi không thèm nấu bữa sáng, mặc tôi nhịn đói đi học. Tôi cũng kệ.
Tôi mua tạm một ổ bánh mì lót dạ ở quán chị Dậu béo. Gọi là ‘chị’ thôi chứ ‘chị’ cũng ngót ngét 50 tuổi rồi. Tôi cảm thấy cái tên này có tính văn học rất cao, chỉ hơi xuyên tạc một chút vì chị Dậu nguyên tác nhà nghèo thì làm gì có thịt, còn chị Dậu bản hiện đại thì thịt thừa một đống, lại còn bán cả bánh mì. Hình như cả xóm thì chỉ một mình tôi gọi bà Dậu béo là chị Dậu. Hơn nữa bà cũng rất thích cái biệt danh này, vì nó khiến bà có cảm giác được ‘hồi xuân’.
Nhưng vì mua ổ bánh mì đấy mà tôi suýt bị muộn xe. Tôi thở hồng hộc, loạng choạng ngồi vào ghế sau cùng, mồ hôi vã như tắm. Luôn thể lôi bánh mì bị sách vở đè bẹp dí từ trong cặp ra gặm, cảm thấy mình như vừa được lôi lên từ đáy địa ngục.
“Bác tài, đợi cháu.”
Tiếng ai đó hét lên một cách bất lực, cộng thêm tiếng đập tay vào cửa xe.
Chà, xem ra lại có người đi muộn hơn cả tôi cơ à.
Tôi thầm cảm thán một câu, rồi lại tiếp tục gặm bữa sáng.
Nhưng bác tài hôm nay lại có lòng nhân đạo, dừng xe để cho người kia lên. Tôi nhìn thấy bộ đồng phục trên người cậu thì mới hiểu ra bác tài vì nền giáo dục nước nhà nên mới dừng lại.
Cậu ta cười hì hì giơ vé tháng lên cho anh phụ xe, rồi chọn chỗ gần đấy mà ngồi xuống. Nhìn thấy mặt cậu ta, tôi tí thì sặc.
Tôi nhận ra cậu ta là bạn cùng lớp của tôi, Phan Minh Vũ.
Gặp bạn cùng lớp cũng chẳng có gì lạ, nhưng điều lạ là lớp tôi không có ai gần nhà tôi cả, cho nên tôi cũng chưa bao giờ gặp bạn trên xe buýt, vậy mà hôm nay lại gặp Vũ ở đây, tôi sốc đến mức chỉ biết trân trân nhìn cái đầu đang lắc lư của cậu.
Ban đầu tôi chỉ nghĩ đó là trùng hợp, nhưng đã một tuần rồi, ngày nào cũng trùng hợp được sao?
Có những lúc tôi nghĩ: Có lẽ nào Vũ thích tôi, cho nên hôm nào cũng cố tình đi cùng xe buýt với tôi không?
Bậy bậy bậy!
Tôi gạt ngay cái ý nghĩ vớ vẩn ấy đi, từ đầu năm tôi và Vũ nói chuyện với nhau chẳng được mấy câu, làm sao có thể có cảm tình với tôi được chứ? Hơn nữa tôi cũng không giỏi giao tiếp, người ta nói chuyện với tôi còn chưa đem phanh thây là may.
Vì tính tò mò của tôi quá mạnh, cho nên hôm nay tôi quyết định hỏi rõ ngọn ngành.
Vừa lên xe đã thấy Vũ ngồi ở hàng ghế thứ 3, tôi đánh liều bước tới, ngồi ở vị trí ngay cạnh cậu.
Minh Vũ thấy tôi thì không mấy bất ngờ, thản nhiên chào tôi một tiếng. Tôi cứ tưởng cậu sẽ thốt lên rồi hỏi han các kiểu cơ. Ai ngờ chỉ tại tôi trí tưởng tượng quá phong phú, tự làm bản thân thất vọng.
Thì ra trong suốt một tuần ấy, không chỉ có tôi thấy Vũ, mà Vũ cũng nhìn thấy tôi.
Đôi bạn trẻ nhìn thấy bạn cùng lớp rồi lơ nhau, hay thật!
“Thư hay ngồi ghế cuối nhỉ?” Minh Vũ đột nhiên lên tiếng trước.
“Ờ… ừm.” Tôi không biết nên trả lời như thế nào mới phải, đành ỡm ờ cho qua.
“Vũ cũng hay ngồi ở chỗ này.” Câu này tôi đã suy nghĩ rất nhiều mới có thể nghĩ ra. Giao tiếp kém khổ thật.
“Bởi vì chỗ này gần cửa đi ra, đỡ phải chen lấn.” Vũ khi cười rất đẹp, giống như có hàng ngàn hàng vạn tia nắng chiếu vào, làm rực rỡ con người ấy. Khi tôi phát hiện ra mình như con ngốc nhìn cậu không chớp mắt, mặt tôi đỏ lựng lên, lập tức cúi đầu xuống, sợ Vũ phát hiện ra cái hành động ngớ ngẩn vừa rồi của mình.
Hàng ghế thứ 3 ấy lại chìm vào tĩnh lặng, chẳng ai nói một lời nào. Vũ chỉ chống cằm ngắm nhìn thành phố đang đến giờ cao điểm. Còn tôi thì ngồi im thin thít.
Tôi ở nhà tự cho mình là vĩ đại bao nhiêu thì ra ngoài đường sẽ nhỏ bé bấy nhiêu.
Mẹ tôi nói: “Nuôi mày như nuôi vẹt ý, nói rõ lắm.”
Còn các bạn sẽ nói: “Thư nói ít thật đấy, định làm nữ chính lạnh lùng trong tiểu thuyết à?”
Nhiều khi tôi cũng thấy mình giống như bị đa nhân cách. Nhân cách một mang tên ‘ở nhà’, nhân cách hai mang tên ‘ngoài đường’.
“Vũ, tại sao cậu lại ở đây?” Tôi vừa bật ra câu hỏi, rồi lại nhận ra nó thật kì quặc, giống như hỏi Vũ là người ở sao hỏa mới tới à, nên lập tức đổi lại: “Sao cậu lại đi tuyến xe này?” Tôi cuối cùng cũng đi vào trọng điểm.
Vũ bật cười, ra vẻ suy nghĩ một hồi, rồi à lên một tiếng: “Vì nó gần nhà tôi.”
“Gần nhà á? Lớp mình làm gì có ai ở khu B giống tôi đâu?” Tôi nghi hoặc hỏi lại.
“Tôi mới chuyển nhà.” Vũ giải thích. “À mà nhà tôi cách nhà Thư có ba nhà thôi nhé. Mẹ Thư cũng thân thiện lắm.”
Cái gì cơ? Tai tôi không bị lãng đấy chứ? Tôi vừa nghe thấy thì trợn tròn mắt lên nhìn Vũ. Cậu như đoán trước được phản ứng của tôi, cười đầy vô tội.
Tôi suốt ngày ru rú ở trong nhà, chẳng bao giờ ra khỏi cái ranh giới linh thiêng ấy, ngoại trừ đi học với chạy việc vặt cho mẹ. Cho nên ngay cả hàng xóm của tôi tên gì, tôi cũng chẳng biết.
Thế nhưng trong một tuần ấy, Vũ đã biết được nhà tôi ở đâu, còn có thời giờ làm quen với mẹ tôi nữa. Tôi nên khen Vũ thân thiện hay chê bản thân mình giao tiếp kém cỏi đây?
Có thể mọi người sẽ cảm thấy một cuộc sống như vậy thật đáng chán, tôi đang ở lứa tuổi đẹp nhất của cuộc đời, đáng lẽ phải được hưởng mọi niềm vui của tuổi vị thành niên. Để đến khi về già còn có cái mà tưởng nhớ lại, có cái để kể với con cháu rồi cười ha hả. Nhưng không, tôi lại thích cuộc sống bình yên như thế đấy.
Mẹ tôi cũng thường bảo: “Mày suốt ngày ở nhà ôm máy tính như thế không sợ trĩ hả con.” Rồi ngăn cấm các kiểu, ép tôi ra ngoài chơi rồi rủ bạn tôi đến nhà. Nhưng đâu vẫn hoàn đấy, tôi vẫn có thể nghĩ cách để tìm lại ngày tháng bình yên đáng quý của mình. Có lẽ tôi đã già trước tuổi.
Thức dậy vào buổi sáng như bao ngày, tôi lại chuẩn bị đi học. Hôm qua hai mẹ con tôi giận nhau, nên hôm nay mẹ tôi không thèm nấu bữa sáng, mặc tôi nhịn đói đi học. Tôi cũng kệ.
Tôi mua tạm một ổ bánh mì lót dạ ở quán chị Dậu béo. Gọi là ‘chị’ thôi chứ ‘chị’ cũng ngót ngét 50 tuổi rồi. Tôi cảm thấy cái tên này có tính văn học rất cao, chỉ hơi xuyên tạc một chút vì chị Dậu nguyên tác nhà nghèo thì làm gì có thịt, còn chị Dậu bản hiện đại thì thịt thừa một đống, lại còn bán cả bánh mì. Hình như cả xóm thì chỉ một mình tôi gọi bà Dậu béo là chị Dậu. Hơn nữa bà cũng rất thích cái biệt danh này, vì nó khiến bà có cảm giác được ‘hồi xuân’.
Nhưng vì mua ổ bánh mì đấy mà tôi suýt bị muộn xe. Tôi thở hồng hộc, loạng choạng ngồi vào ghế sau cùng, mồ hôi vã như tắm. Luôn thể lôi bánh mì bị sách vở đè bẹp dí từ trong cặp ra gặm, cảm thấy mình như vừa được lôi lên từ đáy địa ngục.
“Bác tài, đợi cháu.”
Tiếng ai đó hét lên một cách bất lực, cộng thêm tiếng đập tay vào cửa xe.
Chà, xem ra lại có người đi muộn hơn cả tôi cơ à.
Tôi thầm cảm thán một câu, rồi lại tiếp tục gặm bữa sáng.
Nhưng bác tài hôm nay lại có lòng nhân đạo, dừng xe để cho người kia lên. Tôi nhìn thấy bộ đồng phục trên người cậu thì mới hiểu ra bác tài vì nền giáo dục nước nhà nên mới dừng lại.
Cậu ta cười hì hì giơ vé tháng lên cho anh phụ xe, rồi chọn chỗ gần đấy mà ngồi xuống. Nhìn thấy mặt cậu ta, tôi tí thì sặc.
Tôi nhận ra cậu ta là bạn cùng lớp của tôi, Phan Minh Vũ.
Gặp bạn cùng lớp cũng chẳng có gì lạ, nhưng điều lạ là lớp tôi không có ai gần nhà tôi cả, cho nên tôi cũng chưa bao giờ gặp bạn trên xe buýt, vậy mà hôm nay lại gặp Vũ ở đây, tôi sốc đến mức chỉ biết trân trân nhìn cái đầu đang lắc lư của cậu.
Ban đầu tôi chỉ nghĩ đó là trùng hợp, nhưng đã một tuần rồi, ngày nào cũng trùng hợp được sao?
Có những lúc tôi nghĩ: Có lẽ nào Vũ thích tôi, cho nên hôm nào cũng cố tình đi cùng xe buýt với tôi không?
Bậy bậy bậy!
Tôi gạt ngay cái ý nghĩ vớ vẩn ấy đi, từ đầu năm tôi và Vũ nói chuyện với nhau chẳng được mấy câu, làm sao có thể có cảm tình với tôi được chứ? Hơn nữa tôi cũng không giỏi giao tiếp, người ta nói chuyện với tôi còn chưa đem phanh thây là may.
Vì tính tò mò của tôi quá mạnh, cho nên hôm nay tôi quyết định hỏi rõ ngọn ngành.
Vừa lên xe đã thấy Vũ ngồi ở hàng ghế thứ 3, tôi đánh liều bước tới, ngồi ở vị trí ngay cạnh cậu.
Minh Vũ thấy tôi thì không mấy bất ngờ, thản nhiên chào tôi một tiếng. Tôi cứ tưởng cậu sẽ thốt lên rồi hỏi han các kiểu cơ. Ai ngờ chỉ tại tôi trí tưởng tượng quá phong phú, tự làm bản thân thất vọng.
Thì ra trong suốt một tuần ấy, không chỉ có tôi thấy Vũ, mà Vũ cũng nhìn thấy tôi.
Đôi bạn trẻ nhìn thấy bạn cùng lớp rồi lơ nhau, hay thật!
“Thư hay ngồi ghế cuối nhỉ?” Minh Vũ đột nhiên lên tiếng trước.
“Ờ… ừm.” Tôi không biết nên trả lời như thế nào mới phải, đành ỡm ờ cho qua.
“Vũ cũng hay ngồi ở chỗ này.” Câu này tôi đã suy nghĩ rất nhiều mới có thể nghĩ ra. Giao tiếp kém khổ thật.
“Bởi vì chỗ này gần cửa đi ra, đỡ phải chen lấn.” Vũ khi cười rất đẹp, giống như có hàng ngàn hàng vạn tia nắng chiếu vào, làm rực rỡ con người ấy. Khi tôi phát hiện ra mình như con ngốc nhìn cậu không chớp mắt, mặt tôi đỏ lựng lên, lập tức cúi đầu xuống, sợ Vũ phát hiện ra cái hành động ngớ ngẩn vừa rồi của mình.
Hàng ghế thứ 3 ấy lại chìm vào tĩnh lặng, chẳng ai nói một lời nào. Vũ chỉ chống cằm ngắm nhìn thành phố đang đến giờ cao điểm. Còn tôi thì ngồi im thin thít.
Tôi ở nhà tự cho mình là vĩ đại bao nhiêu thì ra ngoài đường sẽ nhỏ bé bấy nhiêu.
Mẹ tôi nói: “Nuôi mày như nuôi vẹt ý, nói rõ lắm.”
Còn các bạn sẽ nói: “Thư nói ít thật đấy, định làm nữ chính lạnh lùng trong tiểu thuyết à?”
Nhiều khi tôi cũng thấy mình giống như bị đa nhân cách. Nhân cách một mang tên ‘ở nhà’, nhân cách hai mang tên ‘ngoài đường’.
“Vũ, tại sao cậu lại ở đây?” Tôi vừa bật ra câu hỏi, rồi lại nhận ra nó thật kì quặc, giống như hỏi Vũ là người ở sao hỏa mới tới à, nên lập tức đổi lại: “Sao cậu lại đi tuyến xe này?” Tôi cuối cùng cũng đi vào trọng điểm.
Vũ bật cười, ra vẻ suy nghĩ một hồi, rồi à lên một tiếng: “Vì nó gần nhà tôi.”
“Gần nhà á? Lớp mình làm gì có ai ở khu B giống tôi đâu?” Tôi nghi hoặc hỏi lại.
“Tôi mới chuyển nhà.” Vũ giải thích. “À mà nhà tôi cách nhà Thư có ba nhà thôi nhé. Mẹ Thư cũng thân thiện lắm.”
Cái gì cơ? Tai tôi không bị lãng đấy chứ? Tôi vừa nghe thấy thì trợn tròn mắt lên nhìn Vũ. Cậu như đoán trước được phản ứng của tôi, cười đầy vô tội.
Tôi suốt ngày ru rú ở trong nhà, chẳng bao giờ ra khỏi cái ranh giới linh thiêng ấy, ngoại trừ đi học với chạy việc vặt cho mẹ. Cho nên ngay cả hàng xóm của tôi tên gì, tôi cũng chẳng biết.
Thế nhưng trong một tuần ấy, Vũ đã biết được nhà tôi ở đâu, còn có thời giờ làm quen với mẹ tôi nữa. Tôi nên khen Vũ thân thiện hay chê bản thân mình giao tiếp kém cỏi đây?
|
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Tags: THANH XUÂN HỐI TIÊC
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Xem thêm: Truyện Cười | Truyện ngắn | Truyện kể về Bác Hồ | Truyện Ngôn tình | Truyện Trạng Quỳnh | Truyện Cổ tích | Truyện cổ tích Việt Nam | Truyện cổ tích Thế giới | Truyện cổ tích Nhật Bản | Truyện Ngụ ngôn | Truyện Dân gian | Truyện ma - Truyện kinh dị | Thần thoại Việt Nam | Thần thoại Hy Lạp | Thần thoại Bắc Âu | Thần thoại Ai Cập | Truyện cổ Grimm | Truyện cổ Andersen | Nghìn lẻ một đêm | Tất cả truyện | Gửi truyện bạn biết >>
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng