ĐỪNG ĐỂ CÔ ẤY CÔ ĐƠN - Chương 25: Không đâu bằng gia đình
| | Đỗ Phương Lam | Chat Online |
| 01/04/2019 19:17:28 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện ngôn tình | Truyện Sưu tầm Báo cáo |
105 lượt xem
- * ĐỪNG ĐỂ CÔ ẤY CÔ ĐƠN - Chương 26: Đủ yêu thương, hạnh phúc sẽ đong đầy (Truyện ngôn tình)
- * ĐỪNG ĐỂ CÔ ẤY CÔ ĐƠN - Chương 27: Tôi chỉ xem cậu là bạn (Truyện ngôn tình)
- * ĐỪNG ĐỂ CÔ ẤY CÔ ĐƠN - Chương 24: Tôi đã yêu yêu một kẻ ngốc nghếch (Truyện ngôn tình)
- * ĐỪNG ĐỂ CÔ ẤY CÔ ĐƠN - Chương 23: Đừng đau lòng vì những điều xưa cũ (Truyện ngôn tình)
"Tôi đã quá mù quáng để rồi không thấy được những thứ quan trọng của đời mình là gia đình. Chỉ có bên gia đình bạn mới thấy mình được yêu thương và bỏ qua mọi lần lỗi. Còn ngoài kia, một cơn giông bão cũng có thể cuốn ta đi một cách dễ dàng, khiến ta chẳng xoay mình kịp."
Đó là một ngày trời mưa, người nói người hết yêu tôi rồi, hết thật rồi. Rồi người buông lời thật vô tâm: Trễ rồi đó, đi về đi.
Thế là tôi lặn lội về nhà trong mưa, Cơn mưa xối xả hòa cùng nước mắt, đau đớn tột cùng. Về nhà, mẹ vẫn chờ cơm và đợi cửa. Mẹ hỏi tại sao lại khóc.
Cô bé Oà khóc nức nở, ôm chầm lấy mẹ. Sau mình lại vô tâm thế, vì mày chỉ biết nghĩ cho người mà chẳng hề quan tâm đến bản thân, quan tâm đến gia đình và ngay cả mẹ.
Người nuôi lớn, chăm bẵm tôi từ bé đến giờ, mang nặng đẻ đau 9 tháng 10 ngày, cho tôi một cuộc sống đủ đầy, viên mãn.
Vậy mà chỉ vì một người đàn ông xa lạ mà tôi đã tự làm mình đau, làm những người xung quanh phải phiền lòng và lo lắng.
Tôi thấy mình thật ngu ngốc và có lỗi rất nhiều. Những hôm đi chơi với người cho đến gần tối mịt mới chịu về, mẹ vẫn ngồi đó đợi cửa và phần cơm con gái.
Vậy mà tôi cũng chẳng mảy may động lòng, chẳng quan tâm đến cảm xúc của mẹ.
Những lúc nhìn mẹ bận bịu, chạy vạy với công chuyện trong nhà, tôi vẫn chẳng giúp gì mẹ, vẫn mải mê với những cuộc nói chuyện và tin nhắn không ngừng với đầu dây bên kia.
Tôi không hiểu rằng, cơm tôi ăn, quần áo Tôi mặc và vô vàn những khoản phí ăn học của tôi đều từ mồ hôi và nước mắt của mẹ.
Giờ tôi mới biết, tình yêu chỉ là một thứ bé tẹo teo, dễ dàng vỡ, dễ dàng đánh mất nhưng khi nó đã mất rồi thì rất khó để tìm lại.
Nó cũng như viên kim cương lấp lánh vậy, Nếu bạn lỡ tay làm rớt bạn mãi mãi chẳng còn thấy vẻ đẹp của nó nữa.
Những ngày vắng người. Buồn thì có buồn thật, đau lòng thì cũng đau lòng thật. Nhưng chuyện đã qua đâu cách nào làm lại, người cũng đã buông tay rồi làm sao níu kéo lại nữa đây?
Tôi đã quá mù quáng khi bị ánh sáng lấp lánh kia che mờ mắt, để rồi không thấy được thứ quan trọng của đời mình là gia đình. Chỉ có bên gia đình bạn mới thấy mình được yêu thương và bỏ qua mọi lầm lỗi.
Còn ngoài kia, ta nhỏ bé đến nhường nào, một cơn giông bão cũng có thể cuốn ta đi một cách dễ dàng, khiến ta chẳng xoay mình kịp.
Đó là một ngày trời mưa, người nói người hết yêu tôi rồi, hết thật rồi. Rồi người buông lời thật vô tâm: Trễ rồi đó, đi về đi.
Thế là tôi lặn lội về nhà trong mưa, Cơn mưa xối xả hòa cùng nước mắt, đau đớn tột cùng. Về nhà, mẹ vẫn chờ cơm và đợi cửa. Mẹ hỏi tại sao lại khóc.
Cô bé Oà khóc nức nở, ôm chầm lấy mẹ. Sau mình lại vô tâm thế, vì mày chỉ biết nghĩ cho người mà chẳng hề quan tâm đến bản thân, quan tâm đến gia đình và ngay cả mẹ.
Người nuôi lớn, chăm bẵm tôi từ bé đến giờ, mang nặng đẻ đau 9 tháng 10 ngày, cho tôi một cuộc sống đủ đầy, viên mãn.
Vậy mà chỉ vì một người đàn ông xa lạ mà tôi đã tự làm mình đau, làm những người xung quanh phải phiền lòng và lo lắng.
Tôi thấy mình thật ngu ngốc và có lỗi rất nhiều. Những hôm đi chơi với người cho đến gần tối mịt mới chịu về, mẹ vẫn ngồi đó đợi cửa và phần cơm con gái.
Vậy mà tôi cũng chẳng mảy may động lòng, chẳng quan tâm đến cảm xúc của mẹ.
Những lúc nhìn mẹ bận bịu, chạy vạy với công chuyện trong nhà, tôi vẫn chẳng giúp gì mẹ, vẫn mải mê với những cuộc nói chuyện và tin nhắn không ngừng với đầu dây bên kia.
Tôi không hiểu rằng, cơm tôi ăn, quần áo Tôi mặc và vô vàn những khoản phí ăn học của tôi đều từ mồ hôi và nước mắt của mẹ.
Giờ tôi mới biết, tình yêu chỉ là một thứ bé tẹo teo, dễ dàng vỡ, dễ dàng đánh mất nhưng khi nó đã mất rồi thì rất khó để tìm lại.
Nó cũng như viên kim cương lấp lánh vậy, Nếu bạn lỡ tay làm rớt bạn mãi mãi chẳng còn thấy vẻ đẹp của nó nữa.
Những ngày vắng người. Buồn thì có buồn thật, đau lòng thì cũng đau lòng thật. Nhưng chuyện đã qua đâu cách nào làm lại, người cũng đã buông tay rồi làm sao níu kéo lại nữa đây?
Tôi đã quá mù quáng khi bị ánh sáng lấp lánh kia che mờ mắt, để rồi không thấy được thứ quan trọng của đời mình là gia đình. Chỉ có bên gia đình bạn mới thấy mình được yêu thương và bỏ qua mọi lầm lỗi.
Còn ngoài kia, ta nhỏ bé đến nhường nào, một cơn giông bão cũng có thể cuốn ta đi một cách dễ dàng, khiến ta chẳng xoay mình kịp.
|
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Xem thêm: Truyện Cười | Truyện ngắn | Truyện kể về Bác Hồ | Truyện Ngôn tình | Truyện Trạng Quỳnh | Truyện Cổ tích | Truyện cổ tích Việt Nam | Truyện cổ tích Thế giới | Truyện cổ tích Nhật Bản | Truyện Ngụ ngôn | Truyện Dân gian | Truyện ma - Truyện kinh dị | Thần thoại Việt Nam | Thần thoại Hy Lạp | Thần thoại Bắc Âu | Thần thoại Ai Cập | Truyện cổ Grimm | Truyện cổ Andersen | Nghìn lẻ một đêm | Tất cả truyện | Gửi truyện bạn biết >>
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng