Bắt lấy người đàn ông lạnh lùng - Chương 3
| | Ann | Chat Online |
| 30/04/2019 03:55:32 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện ngôn tình | Truyện Sưu tầm Báo cáo |
237 lượt xem
- * Bắt lấy người đàn ông lạnh lùng - Chương 4 (Truyện ngôn tình)
- * Sinh nhật -1 (Truyện ngắn)
- * Bắt lấy người đàn ông lạnh lùng - Chương 2.2 (Truyện ngôn tình)
- * Bắt lấy người đàn ông lạnh lùng - Chương 2.1 (Truyện ngôn tình)
"Đạo diễn, tôi nghĩ Lê Nhã là quá mệt mỏi rồi, trước hết có thể nghỉ ngơi mười phút lấy sức rồi lại tiếp tục quay được không? Hai lần liên tục bị thất thần, Lưu Bảo cảm thấy cần phải kêu ngừng lại. "Được rồi! Nghỉ mười phút " Đạo diễn suy nghĩ một chút, tuyên bố mạnh mẽ. "Cảm ơn! Cảm ơn đạo diễn" Lưu Bảo vừa cúi đầu vừa khom lưng nói, sau đó chạy đến bên cạnh Lê Nhã "Thế nào? Mệt lắm không" " Có một chút" Cô khẽ gật đầu, không dám nói là do liên quan đến Phong Thượng Trí "Anh Lưu Bảo, thật xin lỗi, khiến anh phải lo lắng" " Đến đây, uống chút nước trước đi đã!" Ai - cả ngày đi tới đi lui, cũng khổ cho cô ấy. Lưu Bảo không suy nghĩ nhiều, liền kéo cô ngồi xuống bên cạnh bàn trang điểm "Cảm ơn anh!" Lê Nhã ngoan ngoãn nhận lấy cốc nước suối, khóe mắt lại không tự chủ nhìn Phong Thượng Trí ở đằng xa kia. Không biết đối với diễn xuất vừa rồi của cô, hắn có cảm thấy rất đáng trách mắng hay không? Không hiểu làm sao khi nhìn thấy hắn, liền cúi đầu. Đáng tiếc khoảng cách quá xa, hơn nữa không dám nhìn thẳng vào hắn, cho nên cô không thấy rõ được vẻ mặt của hắn. "Lê Nhã, em nhất định phải phấn chấn tinh thần lên, đây là công việc cuối cùng hôm nay của chúng ta, sau khi kết thúc là có thể nghỉ ngơi" Lưu Bảo lảm nhảm ở bên tai cô nói "Dạ...." Cô gật đầu một cái " Tốt hơn em nên yên tĩnh, suy nghĩ lại một chút về tình cảm mà đạo diễn muốn thể hiện là như thế nào" Lưu Bảo vỗ vỗ vai cô nói "Vâng" Lê Nhã trả lời, nhưng tâm tư vẫn còn đặt ở trên người Phong Thượng trí Tại sao anh ta luôn luôn lấy một vẻ mặt để nói chuyện với mọi người vậy? Cô chưa bao giờ nhìn thấy nụ cười của hắn, bình thường hắn cũng như vậy sao? Hay là bởi vì không thích cùng cô đi đi lại lại khắp nơi? "Được rồi! Còn có năm phút nữa thôi, em nghỉ ngơi một chút đi" Cúi đầu xem đồng hồ đeo trên tay một chút, Vì vậy Lưu Bảo cùng dừng câu chuyện lại, xoay người rời đi Bốn phía lại trở nên yên tĩnh, Lê Nhã thở dài một hơi, lại đem ánh mắt nhìn Phong Thượng Trí, cũng giống như trước, hắn cũng đang nhìn cô Lần này cô không có tránh né, ngược lại đối diện với hắn mỉm cười, cho đến khi xoay người nhìn vào trong gương, cô mới biết tim mình đập thật là nhanh nha. Cô đang khẩn trương cái gì a? Lê Nhã nhìn mình trong gương tự hỏi Nhưng chỉ là nhìn một cái thôi mà, cô làm sao có thể trở nên kỳ lạ như thế? Cô nhíu mày cẩn thận suy nghĩ, những là suy đi nghĩ lại vẫn không hiểu cảm giác của mình "Lê Nhã, Đạo diễn đang gọi cô" Nhân viên làm việc nói, gọi suy nghĩ bay xa của cô trở về "Được rồi" Cô hít sâu một cái, lấy lại tinh thần, mới đứng dậy trước hết phải chuyên tâm vào công việc chưa hoàn thành xong đã "Lê Nhã, có thể diễn không?” Đạo diễn hỏi " Được ạ" Cô gật đầu một cái, cố gắng phấn chấn lại Cố gắng lên a! không thể bị ảnh hưởng nữa, nếu lại bị ảnh hưởng, công việc hôm nay liền không có làm xong. Cô ở trong lòng tự nói với mình "Như vậy chúng ta bắt đầu a!” Đạo diễn để cho thư ký trường quay cầm kịch bản đi đến, sau khi đọc xong bắt đầu tiến hành quay phim Âm nhạc vang lên, lần này, cô thông minh hơn, cố ý đem tầm mắt nhìn về một phía, không muốn lại bị ảnh hưởng bởi Phong Thượng Trí Cô thử cố gắng suy nghĩ như đạo diễn muốn, sự mong đợi của một cô gái khi chờ người yêu đi tới tâm tình, đáng tiếc, cô lớn như vậy nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa bao giờ yêu đương, cũng không hiểu tâm tình là cái gì, chỉ có thể dùng sự tưởng tượng, tưởng tượng ra cảm giác khi đọc một cuốn tiểu thuyết, hãy thử tưởng tượng cảm giác của tình yêu......... "Cắt! Lê Nhã, mong đợi người yêu đến tâm tình là như vậy sao? Từ màn hình sáng thấy đôi mắt thất thần của cô, đạo diễn lập tức nói ngừng, lớn tiếng quát "Thật xin lỗi, thật xin lỗi" Lê Nhã bị tiếng quát hù dọa, theo phản xạ áy náy nói "Lê Nhã! Cô bây giờ là như thế nào, không muốn kết thúc công việc sao?" Đạo diễn nghiêm nghị lớn tiếng quát "Thật xin lỗi, Xin quay lại một lần nữa" Lê Nhã tần ngần nói xin lỗi, trong lòng bắt đầu quýnh quáng Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Cô nghiền ngẫm xem đạo diễn muốn cô thể hiện tình cảm như thế nào? Cô không nghĩ ra được a? "Được rồi, chúng ta thử lại lần nữa, nhớ là tôi muốn chính là cảm giác mong đợi, mà không phải là sự thất thần!" Đạo diễn nhắc nhở lần nữa "Vâng" Đạo diễn ra lệnh một tiếng, quay lại MTV lần nữa, Lê Nhã thử nhắm mắt lại, vận dụng sức tưởng tượng, tưởng tượng cách đó không xa có một người con trai đang chạy đến bên cô, mà cô lòng tràn đầy vui mừng mong đợi, mở mắt ra, đưa ánh mắt nhìn ở một chỗ............. Đến đây! Người con trai đó phải tới, có một bóng người mơ hồ không rõ mặt chạy thẳng đến bên cô Dần dần, người con trai đó càng ngày càng gần cô, người con trai đó có hình dánh như thế nào đây? khóe miệng của cô nở ra nụ cười ngọt ngào, trong lòng thật sự mong đợi Đột nhiên, khuôn mặt của Phong Thượng Trí xuất hiện trong đầu cô, thay thế bóng người mơ hồ không rõ mặt kia, điều này làm cho hô hấp của cô có chút khó khăn, nhịp tim đập dồn dập A! Người cô nghĩ đến làm sao có thể là hắn!? " Cắt! Công việc kết thúc" Bắt được vẻ mặt hắn muốn, đạo diễn vui vẻ thoái mái kêu ngừng. "Lê Nhã, cô thể hiện rất tốt, bây giờ cô có thể về nhà nghi ngơi, sáng mai sáu giờ chuẩn bị quay ngoại cảnh" "Vâng" Cô theo bản năng rời khỏi cửa sổ, tim vẫn còn đập thình thịch Cô làm sao lại có thể đem người kia trở thành là hắn? " Lê Nhã, bên này! Sao em lại ngẩn người như vậy? Lưu Bảo vội vàng chạy đến bên cô "Tốt lắm, anh biết em rất mệt mỏi, thay quần áo nhanh lên một chút, chúng ta có thể về nhà" Hắn ra hiệu để chuyên gia trang phục đưa cô đi tới phòng thay quần áo". "Cảm ơn đạo diễn, cảm ơn mọi người hôm nay đã giúp đỡ, cảm ơn!" Hắn lớn tiếng cảm ơn mọi người " Anh Lưu Bảo, đừng quên, sáng mai sáu giờ tập hợp ở đây" Sau khi phó đạo diễn vôi vàng đi đến dặn dò, lại vội vàng đi về chỉ đạo mọi người dọn dẹp đạo cụ " Anh biết rồi" Không tới mấy phút sau, Lê Nhã đã đổi lại trang phục lúc đầu đi truyền thông trở về, cùng Lưu Bảo, Phong Thượng Trí lên ô tô rời khỏi trường quay Bên trong xe hoàn toàn yên lặng, Lê Nhã không dám nhìn Phong Thượng Trí, vẫn đem ánh mắt đặt ở bên ngoài cửa sổ lái xe truyền thông; Lưu Bảo ngồi bên cạnh dường như đang ngủ; Phong Thượng Trí thì ngồi ngay ngắn, cặp mắt nhìn thẳng phía trước. Cô vẫn không nghĩ ra, tại sao người mình tưởng tượng đi đến lại là Phong Thượng Trí? Rõ ràng bọn họ một chút cũng không quen biết, chứ đừng nhắc đến những thứ tình cảm gì khác Hay là bởi vì xung quanh cô không có nhiều người đàng ông trưởng thành chín chắn, cho nên lấy hắn làm mẫu? Không thể nào a, vậy tìm anh Lưu Bảo không phải là thích hợp hơn hay sao? Dù sao bọn họ cũng tương đối thân quen.......... Lúc này trong đầu Lê Nhã tự nhiên hiện lên khuôn mặt hòa nhã dễ gần của Lưu Bảo.............. Hì hì - Cô khẽ cười trộm. Không được! Không được! Bây giờ cô không có cách nào đem anh Lưu Bảo trở thành người yêu được , buồn cười quá Nếu như anh Lưu Bảo không được, vậy thì hãy tưởng tượng người yêu của cô là Phong Thượng Trí đi, vì vậy suy nghĩ của cô trở nên thông suốt - Nghĩ như vậy, Lê Nhã cũng không phiền não nữa, tâm tình thỏa mái hơn rất nhiều. Không biết là cô làm sao, từ đài truyền hình, phỏng vấn, đến lúc quay MTV, chỉ cần Lê Nhã đối diện với ánh mắt của hắn, liền sợ hãi mà cúi đầu xuống, giống như hắn là thú dữ vậy. Phong thượng Trí không chịu được đưa tay lên sờ sờ mặt mình. Dáng vẻ hắn rất đáng sợ sao? Năm đó thế nào cô không có vẻ mặt hoảng sợ như vậy? Giống như vừa rồi, khi cô đối diện với hắn ngoài cửa sổ, dường như cố ý tránh né hắn. Tiếng khúc khích, thu hút sự chú ý của Phong Thượng Trí. Cô đang nghĩ đến cái gì? Tại sao đột nhiên lại nở nụ cười? Hắn quay đầu lại, đúng lúc thấy cô che miệng đối diện ngoài cửa sổ cười. "Sao vậy?" Hắn còn chưa kịp suy nghĩ, đã buột miệng hỏi "Hả?" Lê Nhã quay đầu lại, chớp mắt nhìn hắn "Không có gì" Hắn hỏi nhiều như vậy làm gì chứ? Phong Thượng Trí chữa lại lời nói " Ừm" Vừa rồi hắn rõ ràng có nói gì đó, tại sao lại lại nói không có gì? Lê Nhã lẩm bẩm trong miệng Bên Trong xe lại yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng kêu rất nhỏ của máy điều hòa không khí. "Giám đốc Phong, hôm nay thật thật vất vả, cả ngày nay phải đi cùng chúng tôi" Ngẫm nghĩ một lúc, Lê Nhã rốt cục cũng có dũng khí mở miệng nói " Đây là công việc của tôi" Phong Thượng Trí trả lời ngắn gọn "Anh nhất định cảm thấy không dễ chịu! Đi đi lại lại liên tục, còn phải đợi lâu như vậy!" Lê Nhã chưa từ bỏ ý định nói, bởi vì cô rất muốn nghe hắn nói chuyện "Cũng không tồi" Hắn vẫn trả lời rất ngắn gọn, lúc thấy vẻ mặt thất vọng của cô, lại mở miệng nói: "Đối với chúng tôi mà nói, đây là việc thường xuyên xảy ra như cơm bữa" "Có thật không? Trước đây anh cũng cùng nghệ sĩ đi khắp nơi quảng cáo à!" Hắn nói thêm làm cho Lê Nhã hết sức vui mừng, vội vàng hỏi tiếp "Không phải vậy, cô là ca sĩ đầu tiên tôi tiếp xúc" Nét mặt của cô làm cho hắn cảm thấy buồn cười, vì vậy cũng rất tự nhiên mà trả lời câu hỏi của cô "Hả! Vậy anh thường bảo vệ những người như thế nào a?" Cô không ngừng cố gắng " Chủ yếu là các nhà chính trị gia" "Ừm! Bọn họ cũng phải đi lại nhiều nơi" Cô gật đầu đồng ý, "Vậy có phải anh đã trải qua nguy hiểm rất nhiều lần?" "Đúng vậy" " Có những gì a? Anh có thể kể cho tôi nghe được không?" Cô rất muốn biết "Lần sau đi! Đã đến chỗ ở của cô rồi" Phong Thượng Trí ra hiệu nói Đến rồi sao! Lê Nhã quay đều nhìn lại, quả nhiên, qua một đèn xanh đền đỏ nữa, là đến ngôi nhà được công ty bố trí cho cô ở, thật đáng tiếc nha! Khó có được khi bọn họ cùng nhau trò chuyện. Cô khó che giấu những cảm giác đáng tiếc. "Có cơ hội tôi sẽ kể cho cô nghe" Không đành lòng nhìn thấy sự thất vọng của cô, Phong Thượng Trí buột miệng nói. " Chắc chắn nha!" Cô cười vui vẻ Xe truyền thông dừng ở ven đường, lúc này, Lưu Bảo cũng mở mắt ra. Chẳng qua vừa rồi hắn chỉ là giả vờ ngủ say, chứ thực sợ không có ngủ, cho nên toàn bộ những lời nói chuyện của bọn họ hắn đều nghe thấy hết, hắn còn tưởng rằng Phong Thượng Trí là người rất lạnh lùng, thì ra hắn còn có thể cùng mọi người nói chuyện phiếm. "Lê Nhã, muộn rồi, chúng tôi đi nhé!" Cô muốn nói lời tạm biệt Phong Thượng Trí, nhưng liền bị Lưu bảo giành nói. "Tôi và anh cũng xuống xe đi! Tiện thể kiểm tra sự an toàn của các thiết bị ở đây một chút" Phong Thượng Trí liền mở cửa xuống xe "Giám đốc phong, còn phải kiểm tra sao? Tòa nhà ở đây được quản lý rất chặt chẽ, cho nên sẽ không có vấn đề gì." Lưu Bảo không cảm thấy ở đây có gì nguy hiểm. " Khinh thường là một trong những nguyên nhân xẩy ra tai nạn, hơn nữa đây cũng là công việc của tôi." Hắn khôi phục lại thái độ lạnh lùng ban đầu "Ừm" Muốn kiểm tra thì kiểm tra, dù sao hắn cũng không có quan trọng, Lưu Bảo nhún vai không phản đối nữa. Bọn họ một nhóm ba người cùng vào trong tòa nhà, đi thang máy lên tầng thứ mười nơi ở của Lê Nhã, sau khi đã cẩn thận kiểm tra, Phong Thượng Trí mới cùng Lưu Bảo rời đi. "Chào cô Lê, Tôi tên là A Cường, phụ trách bảo vệ cô" Năm giờ sáng, một người đàn ông nửa tóc dài cao gầy cùng Lưu Bảo xuất hiện trước cửa nhà, trong lòng Lê Nhã đột nhiên dâng lên một cảm giác thất vọng Tại sao Phong Thượng Trí không đến, thay vào đó lại là một người khác? "Chào anh, hôm nay làm phiền anh rồi" Nụ cười của cô có chút yếu ớt "Lê Nhã, em chuẩn bị xong chưa? Chúng ta phải đi nhanh một chút, tránh cho đến muộn lại bị chửi" Lưu Bảo ngáp nói Công việc quản lý này thật không dễ làm, tối hôm qua đưa cô về nhà, khi trở về nhà mình đã là nửa đêm rồi, chờ thu xếp xong hết nằm xuống cũng đã sắp một giờ, ngủ không đến năm tiếng đồng hồ lại phải dậy chuẩn bị đi đón người, mệt mỏi. . . . . . . . . . . . . "Chờ một chút" Lê Nhã đã mặc quần áo chỉnh tề , chỉ có là chưa trang điểm, xoay người quay trở lại trong phòng cầm túi đeo lên lưng, rồi chạy ra ngoài. "Đi thôi!" Chín giờ sáng, đúng lúc Phong Thượng Trí xuất hiện ở phòng làm việc, chuẩn bị xử lý công việc ngày hôm qua chưa giải quyết xong. Sau khi nghe thư ký báo cáo tóm tắt một vài cuộc gọi tương đối quan trọng, hắn phái A Cương đi bảo vệ Lê Nhã, cũng gọi điện thoại đi và báo cáo, bọn họ bây giờ đang ở trên một vùng núi chuẩn bị bắt đầu làm việc, trước mắt tất cả đều bình an. Đây là hắn đặc biệt dặn dò, muốn A Cường phải báo cáo tình hình bất kỳ lúc nào khi có yêu cầu Nhấn nút tắt cuộc gọi, hắn mở cặp lấy ra tài liệu, chuẩn bị công việc Nhưng nắm phút đồng hồ đã đi qua, trong đầu hắn vẫn không có nhìn đến tài liệu , ánh mắt của hắn chuyển qua chiếc điện thoại di động màu bạc trong tay, thật lâu không có cách nào rời đi. Ngày hôm qua đi cùng Lê Nhã để hiểu rõ tình hình công việc của cô là cần thiết, hôm nay bố trí người khác thay thế hắn cũng là chuyện bình thường, nhưng không hiểu vì sao hắn không thể tĩnh tâm là việc được, hiện ra trong đầu đều là khuôn mặt nhỏ nhắn phấn khích của cô. Chắc chắn nha! Giọng nói của cô vang lên bên tai hắn, cảm giác tội lỗi trong lòng gia tăng Thật kỳ lạ, tối hôm qua, hắn cũng không có chắc chắn trong lúc cùng cô nói chuyện của hắn, hắn có làm điều tội lỗi gì? Đừng quên, Cô là người cần được bảo vệ. Hắn nhắc nhở chính mình Phong Thượng Trí bắt ép bản thân mình phải tĩnh tâm lại để làm việc, sau khi phê duyệt được mấy tài liệu, công ty đĩa nhạc đưa đến một tài liệu, lại khiến cho tâm trí hắn nghĩ tới Lê Nhã Hắn rất nhanh chóng mở ra xem, bên trong viết chính là chuyện buổi biểu diễn ca nhạc, hắn đoán rằng, đại khái là công ty đĩa nhạc thừa dịp hắn không có ở công ty mà đưa đến. Hắn không có nhìn nôi dung, liền lấy điện thoại gọi đến cho Giám đốc công ty đĩa nhạc " Này, Chào Giám đốc Phong" Thông qua chuyển tiếp, Diêu Ca đã biết là ai gọi điện đến " Chào Giám đốc Diêu" Không cần khách sáo, Phong Thượng Trí ngắn gọn dứt khoát hỏi "Ừm, Giám đốc Phong, anh đã xem tài liệu rồi chứ! Đây là vì ăn mừng lượng đĩa nhạc bán ra kỷ lục của Lê Nhã, mà tiến hành tổ chức một buổi biểu diễn ca nhạc miễn phí, cũng coi như là hoạt động cảm ơn tới người hâm mộ" " Vậy tại sao lại quyết định chuyện này vào lúc này? Tại sao lúc ký hợp đồng với công ty chúng tôi lại không nói trước?” Nói thật là dễ nghe, chỉ sợ đây cũng chỉ là một loại công cụ quảng cáo đi! Phong Thượng Trí cũng không muốn bóc trần những lời hắn nói, trầm giọng hỏi "Ách.........." Diêu Ca bị hỏi khó rồi, bởi vì đây là một quyết định cách đây hai tuần, nhưng là tỉ mỉ kĩ càng xây dựng kế hoạch cũng là sau khi ký hợp đồng mới tiết lộ ra bên ngoài. " Buổi biểu diễn ca nhạc này không thể tổ chức" Hắn không phải là trừng cầu ý kiến mà là ra lệnh "Giám đốc Phong........" Diêu Ca vừa mở miệng đã đị cắt ngang
|
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Xem thêm: Truyện Cười | Truyện ngắn | Truyện kể về Bác Hồ | Truyện Ngôn tình | Truyện Trạng Quỳnh | Truyện Cổ tích | Truyện cổ tích Việt Nam | Truyện cổ tích Thế giới | Truyện cổ tích Nhật Bản | Truyện Ngụ ngôn | Truyện Dân gian | Truyện ma - Truyện kinh dị | Thần thoại Việt Nam | Thần thoại Hy Lạp | Thần thoại Bắc Âu | Thần thoại Ai Cập | Truyện cổ Grimm | Truyện cổ Andersen | Nghìn lẻ một đêm | Tất cả truyện | Gửi truyện bạn biết >>
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng