THẰNG NHỎ CƯỜI BẰNG MẮT - CHƯƠNG IV: TỐNG TIỀN
| | Quỳnh Anh Đỗ | Chat Online |
| 10/06/2019 12:29:10 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện tiểu thuyết | Truyện Sưu tầm Báo cáo |
- * THẰNG NHỎ CƯỜI BẰNG MẮT - CHƯƠNG V: GIỖ MẸ (Truyện tiểu thuyết)
- * THẰNG NHỎ CƯỜI BẰNG MẮT - CHƯƠNG VI: TỪ THIỆN (Truyện tiểu thuyết)
- * THẰNG NHỎ CƯỜI BẰNG MẮT - CHƯƠNG III: HÈ... (Truyện tiểu thuyết)
- * THẰNG NHỎ CƯỜI BẰNG MẮT - CHƯƠNG II: BIỆT THỰ VÀ THẰNG LÀM CÔNG (Truyện tiểu thuyết)
Thằng Phan lắc đầu nguầy nguậy, cương quyết không chịu. Thằng Thiên nghiến răng, đưa hàm qua lại, kiểu như hết chịu nổi cái kiểu hèn hèn mà thằng Phan lúc nào cũng thể hiện ra. Nó bật dậy, nói giọng gầm ghè.
– Mày không làm, tao làm! Tao làm xong, mày đừng hòng mà kêu tao…
– Đừng! Thiệt tình…
– Im mẹ mày đi! Thằng hèn!
Nói rồi, thằng Thiên hằm hằm bỏ đi ra ngoài. Thằng Phan nhìn theo, chới với. Nó mừng rỡ ngó ra khi nghe thấy tiếng chân lẹt xẹt trở lại gần phía mình hơn. Nhưng rồi, thằng Phan sa sầm mặt, xanh méc như kiểu không còn giọt máu nào chảy nổi lên tới đầu nó.
– Sao? – Một thằng trong hai thằng vừa tiến tới cửa phòng thằng Phan lên tiếng – Tụi mày tưởng trốn được hả?
– Không… không có! Tại… tại…
– Phòng mày, lớp mày, thậm chí nhà mày ở quê, tụi tao biết hết! Đừng có nghĩ là trốn được tụi tao.
– Không có thiệt mà! – Thằng Phan nói như rên.
– Không có thì đem tiền qua trả tụi tao! Trả đủ! Thiếu một ngàn cũng khỏi đi học đi hành gì hết, nghe chưa?
Thằng Phan vẫn ngồi xếp re, không dám cục cựa. Hai thằng du côn đứng nhìn nhìn thêm lát nữa rồi bỏ đi. Thằng Phan thở kha cái khì, như vừa trút được gánh nặng trăm ký từ vai xuống. Thở xong, trút xong thì lại thấy nặng trĩu trở lại, thậm chí còn nặng hơn khi nãy. Nó biết, đám kia không hù dọa khi nào. Mà, cho dù có hù dọa hay không, thì ở đời, có mượn là phải có trả, chả thể quỵt ai. Cũng tại nó dại, theo thằng Thiên vài bữa lê la ở mấy quán cóc đó thôi, là lô, là đề, chả con nào nó không thử qua. Đầu thì một hai ngàn, rồi một hai chục ngàn, riết lên một hai trăm ngàn, giờ là… Thằng Phan lắc lắc đầu, sợ, không dám nghĩ nữa! Tự nhiên, nó mong khi nãy nó đã đồng ý đi cùng thằng Thiên. Tự nhiên, nó ước sao cái chuyện nó cản thằng Thiên sẽ được thằng Thiên làm một cách trơn tru, trót lọt. Lạy trời…
***
Thằng Khang cau rịt mày, tái mặt.
– Mày nói cái gì?
– Tao nói cái gì hả? – Thằng Phan nhún vai – Cần phải nghe lại hả? Ờ, thì tao nói lại. Con Ni có bầu!
– Ni có bầu? – Thằng Khang thật sự hoảng hốt – Với… với ai?
Thằng Phan chưng hửng nhìn thằng Khang.
– Ý mày là sao?
– Ý gì? – Thằng Khang ngơ ngác.
– Mày hỏi nó có bầu với ai là ý gì?
– Là vậy chớ là gì trời?
– Mày… đúng là thằng tồi! Làm rồi không dám nhận hả? – Thằng Phan hằm hằm đóng mặt hình sự.
– Làm gì? – Thằng Khang ngơ ngác, rồi vỡ ra – Thằng điên! Mày nghĩ sao nói tao làm chuyện đó với Ni?
Thằng Phan tròn mắt, ngơ ngác rõ ràng. Nó thiệt không biết phải làm gì tiếp ngoài cứ tròn họng nhìn thằng Khang. Thằng Khang cũng nhìn thằng Phan, thở hắt ra, giọng buồn rười rượi.
– Tao cứ tưởng Ni chỉ chơi mấy cái trò dã man. Không ngờ cổ lại vậy sau lưng tao…
– Hả… hả… Thiệt tình là mày không… không…
– Khùng quá! – Thằng Khang cười mếu máo – Mà… Ni nói với mày lâu chưa? Mấy tháng rồi? Ni tính sao?
– Tao… tao… tụi tao…
Thằng Khang cố ngó lơ đi chỗ khác. Có là đứa bình tĩnh cỡ nào, thiệt nó cũng khó có thể chấp nhận người là bạn gái chưa chia tay bao lâu nay lại báo tin có bầu. Thằng Phan lựa thời cơ đó, đứng nhanh dậy, nói lắp bắp.
– Thôi… tao… tao về! Xin lỗi đã hiểu lầm mày!
– Phan! – Thằng Khang ngó lên – Sao mày tìm tao?
– Thì… thì ai chả biết mày với con Ni quen nhau!
– Nhưng cho dù là tao có làm đi, thì Ni cũng phải nói gì mày mới tìm tao chớ?
Thằng Phan đảo mắt, liếm môi, ngồi xuống trở lại, giọng chùng đi như kiểu buồn và lo lắng lắm.
– Thiệt tình thì con Ni tính bỏ…
– Cái gì? – Thằng Khang trợn mắt.
– Chớ mày nghĩ thử, nó đang đi học, nhà nó lại khó khăn vậy, nó giữ kiểu gì?
Thằng Khang thở dài, mặt mày đau đớn thật sự, gật gật đầu ra chiều đành phải thừa nhận những gì thằng Phan nói là đúng. Thằng Phan thấy vậy, làm tới.
– Mà… tao sợ ra ngoài không đảm bảo nên tính qua hỏi mày để… để…
– Tao không làm…
– Tao biết rồi! – Thằng Phan tặc lưỡi – Nhưng giờ phải lo cho con Ni…
– Tao nói tao không làm được!
– Ý mày là…?
– Tao không thể đưa tiền cho mày để mày dẫn Ni đi giết đứa nhỏ được!
Thằng Phan thở ra bất lực, còn thêm phần thất vọng nữa! Thằng Khang cắn môi suy nghĩ một lát rồi lại thở ra.
– Mày về đi! Khi nào Ni vô lại, tao sẽ tìm Ni nói chuyện!
– Hả? Đừng… đừng… Cái này… cái này…
– Tao biết cách nói để Ni không mặc cảm với tao! Mày yên tâm! Tốt nhất giờ mày về gọi, nói Ni vô sớm, tính cho kỹ trước khi gia đình Ni biết!
Nói rồi, thằng Khang nhổm dậy, thò tay lấy tiền trong túi, để lên bàn, giằng ly café uống dở lên trên, đứng dậy, bỏ đi. Thằng Phan với theo.
– Khang! Đừng! Đừng!
***
– Có khi nào… mày… mày hận tao không, Công?
– Khùng! Mày làm gì tao mà tao hận?
– Vậy… mày có hận ba tao không?
– Cũng không! – Thằng Công thở dài – Thiệt ra, ba mày cũng có làm gì tao đâu!
– Nhưng mà, nếu không phải ổng…
– Mày đừng nhắc nữa, được không? – Thằng Công ngắt ngang – Chuyện hơn chục năm rồi, tao thậm chí chả nhớ nổi hồi đó tao cảm thấy gì, mà cứ vài bữa mày nói một lần, nghe sốt ruột quá!
Thằng Khang quay qua nhìn thằng Công bằng ánh mắt đăm đăm khó hiểu, nửa đau đớn, nửa hàm ơn. Rồi, nó vội vàng quay nhanh đi khi cái mặt mập thịt méo mó lũm bũm tiến lại gần nó và thằng Công. Thấy phản ứng của thằng Khang, thằng Công lật đật quay qua.
Cái bóng – thiệt ra là một thằng nhỏ, chừng mười ba mười bốn tuổi gì đó, không chắc, với tất cả mọi thứ đều ngắn ngủn bất thường và mập ụp cũng bất thường – bước những bước chậm rãi khó khăn trên đôi bàn chân vẹo vẹo tiến về phía hai thằng, đôi tay chìa tới trước khi còn cách thằng Công chừng vài bước. Thằng Công lật đật chồm tới, chìa tay ra, đỡ nhẹ vào một cánh tay của thằng nhỏ, kéo tới gần mình. Thằng nhỏ hướng gương mặt xẹo xọ của nó lên trên, thẳng đến ánh mắt của thằng Công, và, như tất cả mọi khi, nó cười nụ cười hiền queo của nó trôi ra từ mắt. Thằng Công đưa tay, vuốt nhẹ trên gờ má xệ thịt đầy tàng nhang của nó.
– Đi dạo hả?
Cái mặt phịch ra, gật gật. Cái miệng há to hơn, vẻ phấn khích, khiến nước miếng càng nhễu ra nhiều hơn. Nó chỉ chỉ tay ra cửa, miệng cố tạo thành hình để có một âm thanh có nghĩa.
– Chó… chó…
– Rồi! – Thằng Công cười, đứng dậy – Anh dẫn đi qua bà Bảy chơi với Misa!
Hình như, từ khi thằng nhỏ xuất hiện cùng cặp nhộng mắt luôn cười ấy, thằng Công quên hết mọi sự đời, quên chuyện thằng Khang vừa nói, thậm chí, có khi, nó quên luôn cả chuyện thằng Khang vẫn còn đang ngồi đó, khảy cái nhìn nửa đau đớn, nửa thương yêu về phía thằng nhỏ, nên thằng Công nói xong là tỉnh bơ đứng dậy, chậm rãi bước để cái dáng lùn mập kia kịp bước cùng.
– Công! – Thằng Khang cố tình kêu to.
– Hả? – Thằng Công hơi giật mình, quay lại.
– Bữa nay… – Thằng Khang nhổm dậy – …tao đi chung!
|
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng