BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA INOX 304, Dung Tích Lớn 500ML Thiết Kế Nắp Thông Minh Tiện Lợi Có Dây Xách Ly Giữ Nhiệt - ĐẠT QUY CHUẨN CỦA BỘ CÔNG THƯƠNG(BGN)
BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA ...
119.000₫ 180.000₫
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật lông tơ mềm mại, Bàn trải đánh răng Than tre hoạt tính lông mềm, chải siêu êm bảo vệ nướu
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật ...
43.000₫ 80.000₫

THẰNG NHỎ CƯỜI BẰNG MẮT - CHƯƠNG V: GIỖ MẸ

98 lượt xem

Bóng thằng Công đổ dài trên đường chiều, bên cạnh đó là cái bóng ngắn xủn, mập thù lù. Hai cái bóng nhấp nhô nhấp nhô theo nhịp bước chậm và đều. Thằng Công khựng lại. Cái bóng kia khựng lại theo. Cặp mắt vẫn hay cười bỗng trở nên ngơ ngác, ngước lên nhìn thằng Công. Rồi, theo một phản xạ rất con người, nó nhìn về phía thằng Công vẫn đang nhìn. Nơi đó, nơi cả thằng Công và thằng nhỏ cười bằng mắt đang nhìn, ở hàng thứ năm, dãy thứ ba trong nghĩa địa, thằng Khang đang ngồi thẫn thờ trước bia mộ trắng, vai nó run lên từng hồi. Thằng Công cụp xuống! Cặp mắt biết cười của thằng nhỏ cũng cụp xuống! Lặng thinh! Thằng Khang vội vã đi về.

Mẹ thích cẩm chướng! Thằng Khang biết chuyện đó – thằng Công chắc chắn – nhưng năm nào cũng như năm nào, thằng Khang đến, vài lần, sinh nhật mẹ, giỗ mẹ, Tết và một ngày nữa, cùng với bó hồng trắng bó tròn dài đặt ngay ngắn trước di ảnh mẹ có cái nhộng mắt biết cười rất đặc biệt, rất quen thuộc. Thằng Công cũng biết, việc thằng Khang làm là làm thay cho một người khác – hay ít nhất là thằng Khang nghĩ vậy. Tự nhiên năm nay, thằng Công có cảm giác gì đó lạ lắm, vẫn chạnh lòng thương thằng Khang như mọi năm, vẫn đau đáu nhớ mẹ như mọi năm, nhưng năm nay, có cái gì đó thiệt sự rất lạ cuộn trong lòng nó. Và, thằng Công muốn biết, đó là gì!

Lúc thằng Công dẫn cặp nhộng mắt biết cười về tới căn nhà, mà nói đúng ra là cái lều tạm dột nát của nó, thì con Nhung đã bày biện đồ cúng ra bàn xong. Cái bóng mập lùn vừa thấy bóng con Nhung thì chạy xiêu vẹo tới, ôm chụp lấy chân con Nhung, giúi thẳng đầu vô đít con nhỏ, khiến con Nhung như mọi lần vừa ngượng, vừa thương, cố gỡ đầu thằng nhỏ ra, ngồi xuống, hun hít lên mặt, lên má nó khiến thằng nhỏ càng mừng rơn. Thằng Công chồn chân trước cái thương yêu quá thật mà con Nhung đang phát ra ở từng cái hôn như muốn bẹt má thằng nhỏ. Tự nhiên, nó muốn khóc quá chừng!

Con Nhung hôn chán, quay ra nhìn thằng Công, cười.

– Bữa nay có xôi đậu phụng, anh!

– Hả? – Thằng Công cau mày, bước vô – Em biết nấu rồi hả?

– Tao nấu! – Thằng Khang từ trong bước ra, trên tay là dĩa xôi đậu phụng nóng hổi – Mẹ thích xôi đậu phụng mà tụi mày cứ nấu xôi gấc hoài là sao?

Không nhiên, thằng Công bật khóc. Khóc tu tu. Con Nhung cắn chặt môi để không khóc hùa. Cặp nhộng mắt ngước lên, sợ hãi rồi từ cặp mắt biết cười ấy, dòng đùng đục, hôi hổi chảy ra…

***

Thằng Công sánh bước cùng con Nhung ra đường. Đi mà nó cứ ngoái đầu lại, nhìn về phía căn nhà lụp xụp, tồi tàn của mình. Con Nhung nhìn theo, thở dài.

– Em nghĩ, anh Khang lo được mà!

– Ờ… ờ… chắc vậy! – Thằng Công hơi lúng túng.

– Hay… thôi anh vô đi! Để em tự bắt xe được rồi!

– Không! – Thằng Công lắc đầu – Anh bắt xe cho em rồi vô!

Con Nhung lặng thinh bước tiếp ra đường cái. Thằng Công chầm chậm đi cạnh con Nhung, muốn nói một tiếng cám ơn nhưng sợ con Nhung phật lòng, nên cứ chần chừ hoài, không dám nói. Con Nhung quay nhanh qua, hỏi theo cái kiểu nếu không nói nhanh, sợ là tự nó sẽ cản nó.

– Sao… chưa khi nào anh nói cho em biết về…

– Em đừng hỏi, được không? – Thằng Công ngắt ngang, mắt nhìn con Nhung cầu khẩn.

Con Nhung gật, rồi lại lặng thinh bước. Thằng Công tần ngần bước, tần ngần đưa tay ra, nắm tay con Nhung khiến con Nhung vừa vui vừa ngượng ngùng.

– Anh không muốn giấu em! Không bất cứ chuyện gì, nhưng, nó còn liên quan tới nhiều người nữa. Nên, khi nào mọi người sẵn sàng, anh sẽ nói hết với em, được không?

– Thiệt tình… – con Nhung quay qua, cười – chưa từng ai tỏ tình với ai bằng một cái câu dài thòng lòng vậy đâu!

Thằng Công bối rối cười, siết chặt tay con Nhung. Lần đầu tiên suốt chừng đó năm con Nhung vô tư đến cạnh nó, vô tư lo lắng cho nó, vô tư hy sinh cho nó, nó dám làm cái chuyện mà nó đã từng hằng đêm nằm nghĩ đến và hằng đêm mơ thấy. Bàn tay con Nhung run nhè nhẹ, phả hơi ấm nồng nàn vào lòng bàn tay nó. Thằng Công thấy ấm áp lạ thường.

***

– Để tao rửa phụ mày!

Thằng Công quay lại, ngoác miệng cười, lắc lắc đầu. Thằng Khang vẫn cương quyết bước tới, ngồi thụp xuống, chụp vô một cái chén giữa đống chén trong chậu. Cái chén trơn dầu mỡ, tuột khỏi tay thằng Khang, rớt cái xoảng, bể tan tành. Thằng Công bành miệng.

– Đền đi, mày!

Thằng Khang bật cười hin hít, chụp tiếp cái chén khác. Thằng Công tỉnh bơ rửa tiếp, nói giọng mỉa mai.

– Nữa đi! Mai mua hẳn cho tao một chục luôn, nghe!

– Ê, Công! – Thằng Khang nhướng mắt lên – Tao hỏi thiệt… khi nào thì mày mới nghĩ tới chuyện tao nói?

Thằng Công khẽ dừng tay, không ngẩng lên, thở ra cái sượt rồi chậm rãi nói.

– Mẹ ở bên này…

– Thì mày đón mẹ về bển. Tao đâu có…

– Tao biết! Nhưng đây là nhà mẹ! Tao muốn, mày muốn, chắc gì mẹ muốn?

– Thì… thì mỗi ngày mày về thăm mẹ rồi… rồi…

– Tao thấy vậy sao sao á!

– Sao cái gì mà sao? – Thằng Khang lớn giọng, rồi biết không nên, nó chùng xuống, giọng nịnh nọt – Tao không có chơi với chó được… mà… mà tao mới mua con chó. Mày không qua, ai lo cho nó giùm tao?

Thằng Công dừng hẳn tay, bỏ cái dĩa rửa dở dang xuống, ngẩng lên, nhìn thằng Khang chằm chằm. Thằng Khang đang vật lộn với cái dĩa trơn tuột trong tay nó, cũng dừng lại, ngẩng lên, nhe răng cười.

– Chớ không lẽ ngày nào cũng để thằng Tủn qua bà Bảy chơi với con Misa?

– Mày mua chó cho thằng Tủn? – Thằng Công xúc động thật sự.

– Mày đừng có nói như kiểu tao là người dưng với nó, được không? – Thằng Khang khổ sở – Tao… tao cũng thương nó vậy!

Thằng Công cười mà nước mắt cứ chực chảy ra. Thằng Khang nhìn thái độ của thằng Công thì bối rối rồi cúi xuống, hì hụi rửa tiếp, nói giọng nửa vui mừng, nửa chua cay.

– Loại gì mà tao năn nỉ mấy năm không được, giờ vì con chó suy nghĩ liền. Thành ra, mày coi tao còn thua con chó!

Thằng Công bật cười khanh khách. Thằng Khang cũng cười, nhưng rất khẽ, chỉ để riêng nó biết, nó đang vui đến đâu. Trên kia, trên chiếc ghế bố kê sát chân tủ để bàn thờ mẹ, cặp nhộng mắt biết cười cũng đang cười…

Giống nhau một chút để hiểu nhau! Khác nhau một chút để yêu nhau!

Con Ni quay dây nhanh nhanh, nhảy phịch phịch, hít thở sì sèo, mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Thằng Khang đi tới, trợn trừng mắt rồi gần như lao vô, hét.

– Em làm cái gì vậy?

Con Ni dừng tay, dừng chân, nhìn thằng Khang, vừa bất ngờ, vừa thắc mắc, vừa vui. Nó thu sợi dây lại, cười với thằng Khang rồi đi vô phòng. Thằng Khang bực bội theo sau. Con Ni vừa bỏ sợi dây xuống đã đi thẳng tới bàn, vốc một vốc thuốc, uống cái ực. Thằng Khang như phát điên, hai con mắt lồi ra giận dữ. Nó chạy tới, chụp tay con Ni, nhưng con Ni đã thảy vốc thuốc vô miệng, nuốt rồi.

– Em uống cái gì á?

– Thuốc! – Con Ni tỉnh queo.

– Thuốc gì?

– Thuốc… à… thuốc… ốm! – Con Ni lúng túng.

– Bệnh gì mà uống?

– Bệnh gì trời? – Con Ni cau mày – Dạo này em mập quá, nên phải mua thuốc ốm uống chớ bệnh gì đâu?

– Em… em… sao em học, em biết hết mà… mà ngu dữ vậy?

– Ê! – Con Ni đứng chống nạnh – Anh nói gì á? Anh nói ai ngu?

– Anh xin lỗi! – Thằng Khang lúng túng – Nhưng mà… như vậy… như vậy ảnh hưởng tới đứa nhỏ?

– Đứa nhỏ? – Con Ni đẩy cổ tới, không hiểu – Đứa nhỏ nào?

Thằng Khang chưng hửng. Đảo mắt một vòng, suy nghĩ, rồi hiểu vấn đề ngay. Thằng Khang lắc lắc đầu, không nói nữa. Thái độ của nó khiến con Ni càng bực hơn, nhưng hỏi sao nó cũng không nói nên con Ni đành chịu thua.

***

– Có khi nào em thắc mắc là tại sao anh thi vô trường mình không?

Con Ni đang uống dở ngụm trà sữa, nuốt nhanh, nhai nhai mấy hột trân châu rồi cũng cốt nuốt cho nhanh, nhướng mày.

– Thì… tại anh muốn làm bác sĩ!

– Anh hỏi là có khi nào em thắc mắc không á? – Thằng Khang có vẻ hơi thất vọng.

– Thì… đứa nào vô trường mình chả muốn làm bác sĩ? – Con Ni gãi gãi má, không hiểu thằng Khang muốn hỏi gì.

– Vậy – thằng Khang có vẻ rất chán – có khi nào em thắc mắc tại sao anh chọn chuyên ngành tâm thần can thiệp không?

– Không! – Con Ni thiệt tình.

Thằng Khang ngồi im, có lẽ nó đợi con Ni hỏi. Nhưng, con Ni không hỏi, chỉ tiếp tục bưng ly trà sữa uống, nhìn bâng quơ rồi khều khều thằng Khang.

– Anh! Bên kia… họ cãi nhau kìa!

Thằng Khang ngó qua. Bên đó, chàng trai lặng im cúi đầu, cô gái ôm tay vào bụng, khóc. Con Ni nheo mắt nhìn, cố đoán. Nhưng khi con Ni vừa quay qua, tính nhiều chuyện, thằng Khang đã hỏi luôn.

– Có bao nhiêu trường hợp phụ nữ bỏ thai mà không đáng bị trách?

– Chắc nhiều!

– Ví dụ thử anh nghe đi!

– Họ phát hiện con họ phát triển không bình thường và buộc phải bỏ đứa nhỏ, thay vì sinh nó ra không lành lặn! – Con Ni say sưa, chuyên ngành của nó có khác – Nhiều người cho rằng như vậy là bất nhẫn, nhưng em thì nghĩ họ bỏ là đúng, vì nếu em là đứa trẻ, em cũng sẽ chọn cách tìm cơ thể khác, thay vì sống trong một cơ thể không bình thường.

– Còn gì nữa không?

– Anh! – Con Ni quay qua, trợn mắt – Anh làm ai có bầu, hả?

***

Thằng Khang tần ngần chưa muốn về. Con Ni cũng không muốn nó về, nhưng, là con gái, tự cao chút cũng hay, nên nó giả bộ tỏ ra muốn vô phòng.

– Mai em rảnh không?

– Chi, anh?

– Anh tính rủ em… đi chùa!

– Đi chùa? – Con Ni dài giọng.

– Ờ! – Thằng Khang gật – Có cái chùa, mấy sư cô nuôi mấy đứa trẻ bị… tâm thần, bị… cha mẹ bỏ. Anh tính qua…

– Không! Em không đi đâu! – Con Ni khẳng khái.

– Sao vậy?

– Tụi nó làm em sợ!

– Tụi nó làm gì đâu mà em sợ?

– Nhìn tụi nó thôi là em đã sợ rồi!

– Đó là những trường hợp mà em nghĩ cha mẹ nên bỏ trước khi sinh tụi nó ra, nếu họ biết trước, đúng không? – Thằng Khang buồn lắm, buồn thật sự.

– Phải! – Con Ni gật đầu cái rụp – Vì, anh cũng thấy đó, đẻ ra rồi, họ cũng bỏ thôi!

– Vậy lẽ ra em nên thương tụi nó, thay vì sợ!

– Em sợ người điên, già trẻ lớn bé gì bị điên cũng sợ!

– Sao em lại có thể cổ vũ cho chuyện phá thai khi em là…

– Em không cổ vũ – con Ni gắt – Em chỉ nghĩ, thà vậy còn hơn là họ đẻ ra rồi bỏ, còn hơn là bắt tụi nó sống tàn tật và thiếu đói.

– Rốt cuộc, mai em không đi với anh, đúng không?

– Mai không, sau này cũng không! Em sợ và đừng bắt em phải giả bộ bình thường!

Thằng Khang quay lưng bỏ về. Lòng nó thấy con Ni khác quá! Khác với nó! Khác với chính con Ni ngày xưa nó từng biết!

Con Ni bỏ vô phòng. Đứng tựa mình vào cửa rồi tuột người xuống đất, đờ đẫn nhìn về góc tường tối hù. Lòng nó thấy thằng Khang xa lạ quá! Xa lạ với nó! Xa lạ với chính cuộc sống của thằng Khang mà ngày đầu mới quen nhau nó từng biết!

0 0
0
0 sao / 0 đánh giá
5 sao - 0 đánh giá
4 sao - 0 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 0 đánh giá
Điểm 0 SAO trên tổng số 0 đánh giá
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Gửi bình luận của bạn tại đây (*):
(Thông tin Email/ĐT sẽ không hiển thị phía người dùng)
*Nhấp vào đây để nhận mã Nhấp vào đây để nhận mã
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
-50% 39.000₫ 78.000₫
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi Hiệu Quả Có 6 Mùi Hương Phiên Bản Mới
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi ...
-50% 15.000₫ 30.000₫
×
Mua sắm
+Gửi câu hỏi LAZI MALL
+500xu
×