BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA INOX 304, Dung Tích Lớn 500ML Thiết Kế Nắp Thông Minh Tiện Lợi Có Dây Xách Ly Giữ Nhiệt - ĐẠT QUY CHUẨN CỦA BỘ CÔNG THƯƠNG(BGN)
BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA ...
119.000₫ 180.000₫
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật lông tơ mềm mại, Bàn trải đánh răng Than tre hoạt tính lông mềm, chải siêu êm bảo vệ nướu
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật ...
43.000₫ 80.000₫

Những ngày gió ở Wellington - Chương 2: Wellington - tháng 12!

105 lượt xem

Wellington chào đón tôi bằng những cơn gió, khi bước xuống sân bay một cảm giác nong nóng nhưng dễ chịu vô cùng phả vào trong người tôi. Tôi vội vàng cởi ngay chiếc áo khoác dành cho những ngày đông lạnh giá ở Hà Nội, còn tới Welllington thì tôi không cần tới nó nữa, vì Wellington đang là những ngày mùa hè mà. Sở dĩ có điều trái ngược như vậy, cũng không có gì lạ lắm, vì đất nước New Zealand nằm ở bán cầu Nam, nên mùa hè sẽ bắt đầu từ tháng 12 cho tới tháng 2 năm sau. Còn mùa đông sẽ bắt đầu từ tháng 6 đến tháng 8!

Wellington là thủ đô của New Zealand, hay nó còn được mệnh danh là thủ đô nhỏ bé tuyệt vời nhất thế giơi( Lonely Plannet). Wellington đứng một mình kiêu hãnh giữa đại dương, náu mình nơi rìa Nam của đảo Bắc New Zealand, soi bóng mình bên vịnh biển trong xanh quanh năm ăm ắp nắng vàng. Những điều tôi thấy còn tuyệt vời hơn cả những gì mà Nick thường kể cho tôi về mảnh đất nơi cậu ấy sống!

Nick tới đón tôi ở sân bay, từ phía xa tôi đã nhận ra Nick giữa dòng người đông đúc rồi. Một chàng trai mang vẻ đẹp hòa quyện giữa nét dịu dàng của châu Á và quyến rũ của châu Âu với mái tóc đen, nhưng đôi mắt lại có màu xanh như nước biển vịnh Scorching.

- Trông cô bạn thân yêu của tôi khác quá? Nick cười nói.

- Khác gì cơ chứ? Ở đâu? Haha. Tôi cười lớn.

- Thì cao ráo hơn, trắng trẻo hơn, xinh xắn hơn!

- Thế chẳng khác gì bảo tớ ngày xưa lùn tịt, đen đúa và xấu xí sao!

- Haha...Còn tính cách cậu thì chẳng khác vẫn đanh đá như xưa.

Rồi tôi quay lại nhìn Nick với ánh mắt đắm đuối

- Sao nhìn tớ ghê vậy? Mặt tớ có nhọ sao? Tớ nhớ là trước khi đi đã soi gương rất kỹ ở nhà rồi mà?

- Thì mấy khi đứng trước mặt mỹ nam, phải tranh thủ ngắm tý chút chứ. Haha!

- Lên xe mau đi cô nương, chắc mẹ tớ cũng đang đợi chúng ta ở nhà đó!

Tôi vui vẻ lên xe.

Chiếc xe vòng vèo qua mấy khu phố đông đúc, ngôi nhà gỗ khá lớn của Nick hiện ra dưới mấy bụi cây lòa xòa, điều đặc biệt là chúng ta có thể đứng đó và ngắm ra biển Kapiti xanh ngắt.

Bác Jenna, niềm nở đón chúng tôi ở khoảng sân vườn trước nhà. Bác vẫn xinh đẹp như ngày xưa.

- Chào con, Đan! Rồi bác ôm tôi vào lòng.

- Trông bác vẫn xinh đẹp và quyến rũ như ngày nào, bác truyền lại cho con tý bí quyết chăm sóc sắc đẹp với. Tôi cười nói!

Bác Jenna khẽ cốc vào đầu tôi.

- Con bé này chỉ khéo nịnh nọt người ta thôi à. Mau vào nhà rửa ráy thay đồ đi, bác đã dặn thằng Nick dọn dẹp phòng trên gác cho con rồi, con muốn ở bao lâu cũng được.

- Con cảm ơn bác nhiều, chắc con lại phải làm phiền bác mấy tuần rồi!

- Làm phiền bác cả năm cũng được- Bác khẽ cười- Con mau vào nhà rửa ráy đi, chúng ta còn nhiều chuyện để nói về Việt Nam lắm đó, con biết bác xa Việt Nam cũng gần 4 năm nay rồi còn gì!

Tôi gật đầu và theo bác đi vào trong nhà!

Bữa tối ngày hôm đó, bác Jenna nấu cho tôi những món ăn đặc trưng của người New Zealand, rồi cả những món ăn truyền thống của Việt Nam nữa. Cái cảm giác ấm áp của bữa ăn gia đình chọt hiện lại trong lòng tôi, mà tôi cứ ngỡ rằng mình đã đánh mất nó từ rất lâu rồi. Chuyện gia đình tôi chẳng mấy gì vui vẻ, cứ mỗi lần nhắc tới lại thấy phiền lòng thôi. Nhà có 4 người nhưng có bao giờ gia đình tôi họp mặt đông đủ rồi cùng nhau quay quần bên mâm cơm ấm cúng đâu. Ba thì đi công tác triền miên, mẹ là nhà báo nên công việc cũng không cho thời gian để mẹ ở nhà cùng tôi. Bữa ăn gia đình, chỉ có tôi và ngoại, ngoại tôi năm nay cũng đã hơn 70 tuổi rồi, đôi mắt ngoại lúc nào cũng phảng phất những nỗi buồn vô định. Nhiều lúc ngoại nói với tôi, ngoại muốn về quê lắm, về với các cậu các dì trên Hòa Bình, ở đó tuy cuộc sống khó khăn nhưng ít nhiều nó còn tồn tại cái cảm giác yêu thương thân thuộc, ấm áp đượm tình người khi ta ở bên những người thân yêu. Nhưng ngoại nói, chỉ là nói cho vui thôi ngoại bảo rằng: "Bà mà về trên đó thì con ở với ai?" Những lúc đó, tôi chỉ biết ôm chầm lấy ngoại rồi khóc nức nở như một đứa trẻ vậy, ngoại thương tôi nhiều lắm, mặc dù tôi cũng đã 22 tuổi rồi. Ngoại nói, ở cái tuổi này dưới quê thì đã con cháu đầy nhà rồi, nhưng đối với những đứa con gái sinh ra và lớn lên nơi thành thị như tôi, ở cái tuổi đó, chúng tôi chưa thực sự đủ chín chắn để đương đầu với cuộc sống và tự chăm sóc được cho bản thân mình. Chính vì vậy, từ nhỏ ngoại luôn bên cạnh tôi, chăm sóc cho tôi, lo lắng cho tôi những khi tôi ốm đau, thời gian bên mẹ tôi không nhiều bằng thời gian tôi ở bên cạnh ngoại, ba mẹ chỉ lo cho tôi bằng những thứ vật chất hào nhoáng bên ngoài, cái tôi cần đó là những tình cảm , những yêu thương chân thành hơn hẳn những thứ vô tri xa hoa đó!

Ăn cơm tối xong, bác Jenna sang bên nhà hàng xóm để tham gia hội gì đó chỉ dành cho những người phụ nữ cô độc, tôi ngỏ ý xin đi, nhưng bác không cho.

- Bác cho con đi theo bác được không?

- Con muốn biến mình thành bà già cô đơn như ta sao? Nó không hợp với những cô gái trẻ trung, xinh xắn như con đâu! Bác cười!

Rồi tôi cũng cười!

- Nick nó có thể dẫn con đi dạo bên bờ biển!

- Chắc thú vị lắm ha!

Tôi liếc mắt sang Nick và cười!

Tối đó, Nick cùng tôi đi dạo bên bờ biển, những cơn gió biển thổi mạnh hơn bất cứ nơi nào trên mảnh đất này, thì thoảng do hoảng quá nên tôi cứ phải bám lấy cánh tay vững chắc của Nick.

- Bỗng dưng cậu xuất hiện ở đây, trong mùa hè ở Well, tớ thấy hơi lạ? Nick cười hỏi!

- Thì cậu cũng biết rồi còn gì!

- Chuyện về Du Phong sao?

Tôi gật đầu!

Rồi đưa mắt về những vì sao lấp lánh trên bầu trời thăm thẳm ra chiều nghĩ ngợi.

- Anh ta có nói khi nào anh ta trở về không?

- Tớ cũng chẳng rõ nữa, dù gì thì mọi chuyện cũng chấm hết rồi mà, tớ không muốn nghĩ nhiều về nó nữa đâu. Tôi đáp lại với giọng điệu rầu rầu.

- Cậu vẫn yêu Phong đúng không?

- Có thể!

...

- Nhưng tớ nghĩ rằng mình phải cố quên nó đi thôi.

Nick chỉ cười!

***

Trời đã về khuya, những cơn gió vẫn vi vu thổi ngược từ biển vào trong thành phố. Tôi vẫn không thể nào ngủ được, tôi châm cho mình một điếu thuốc lá, rồi tôi ngồi bên ban công lặng lẽ hút. Tôi biết thuốc lá rất có hại, nhưng thây kệ, vì mỗi lần căng thẳng thuốc lá- dường như giúp tôi tỉnh táo hơn thì phải.

Đan đã trở lại thành phố của tôi, sau 4 năm tôi rời xa Hà Nội. Cậu ấy vẫn vậy vẫn vui tươi hồn nhiên như ngày nào. Những ký ức trong năm tháng ở bên Đan chợt hiện về trong tôi rõ nét vô cùng, một cô gái suốt ngày lẽo đẽo theo tôi vòi cái này cái nọ, một cô gái đã giúp tôi vượt qua những năm tháng khổ đau nhất của cuộc đời.

Tôi biết Đan đến Wellington để trốn chạy những nỗi đau, khi trải qua một mối tình. Cậu ấy luôn gìn giữ và hy vọng vào nó, để rồi giờ đây nó vỡ tan ra như những mảnh thủy tinh sắc lẹm, gây cho cậu ấy những cảm giác đớn đau khôn cùng.

Cậu ấy đã từng giúp tôi vượt qua những năm tháng buồn đau đó, và giờ đây tôi sẽ làm lại điều tương tự, tôi sẽ phải giúp Đan, tạm quên đi mọi chuyện. Đó không bao giờ là một sự trả ơn, hay đền đáp vì chúng tôi là bạn, và vì...tôi thích Đan!

0 0
0
0 sao / 0 đánh giá
5 sao - 0 đánh giá
4 sao - 0 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 0 đánh giá
Điểm 0 SAO trên tổng số 0 đánh giá
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Gửi bình luận của bạn tại đây (*):
(Thông tin Email/ĐT sẽ không hiển thị phía người dùng)
*Nhấp vào đây để nhận mã Nhấp vào đây để nhận mã
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
-50% 39.000₫ 78.000₫
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi Hiệu Quả Có 6 Mùi Hương Phiên Bản Mới
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi ...
-50% 15.000₫ 30.000₫
×
Mua sắm
+Gửi câu hỏi LAZI MALL
+500xu
×