Thiếu gia ác ma đừng hôn tôi - Chương 79
| | $$$$$$ | Chat Online |
| 01/07/2019 12:34:35 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện ngôn tình | Truyện Sưu tầm Báo cáo |
204 lượt xem
- * Thiếu gia ác ma đừng hôn tôi - Chương 80 (Truyện ngôn tình)
- * Thiên Y Phượng Cửu (Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn) - Chương 782: Thiết phiến thư sinh (Truyện xuyên không)
- * Thiếu gia ác ma đừng hôn tôi - Chương 78 (Truyện ngôn tình)
- * Thiếu gia ác ma đừng hôn tôi - Chương 77 (Truyện ngôn tình)
Edit by: _KuniWang_
— Lúc trước ông ta không nhớ rõ cô vậy việc gì cô phải nhớ rõ ông ta.
"Lỡ như ông ta nhận ra tôi thì sao?" Khuôn mặt của cô hiện rõ vẻ lo lắng: "Nếu vậy..."
Hắn thở dài, đặt tay lên vai An Sơ Hạ: "Nghe này, ông ta nợ cô, không phải cô nợ ông ta. Suy nghĩ đi, như vậy người phải cảm thấy sợ hãi thấy thua thiệt phải là ông ta không phải cô, có hiểu không?"
"Thật sự..." Dừng lại một chút, An Sơ Hạ nhìn vào đôi mắt uyên thâm của Hàn Thất Lục: "Thật sự tôi muốn ông ta nhận ra tôi!"
"Cho nên cô không phải làm gì cả! Cái gì cũng không cần làm! Biết chưa?" Hàn Thất Lục lay lay vai của An Sơ Hạ, cô ngẩng đầu lên nhìn vào mắt hắn.
Sau một lúc nhìn vào đôi mắt sau thăm thẳm của Hàn Thất Lục thì cô liền không thể tin tưởng hắn, nhưng vẫn cố dùng hết khí lực của mình gật đầu và nói: "Ừ!"
"Sơ Hạ!" Một giọng nói truyền từ chỗ khác đến, có một chiếc xe chạy qua, An Thần Xuyên từ đâu chạy tới vẻ mặt mang nét khẩn trương, xem xét cô từ đầu tới cuối.
Nhìn gương mặt nam sinh trước mình mấy tháng này trong lòng An Sơ Hạ có một cảm giác. Cô biết mẹ hắn từng li hôn, hắn chắc chắn không cùng huyết thống. Vậy có nghĩa là cô và hắn không có quan hệ huyết thống nhưng không hiểu tại sao trong lòng cô lại có chút oán hận với hắn.
Cô biết bản thân không nên hận hắn, hắn không có lỗi trong việc này, nhưng cô không thể khống chế nổi bản thân mình.
"Cậu làm sao vậy? Không có chuyện gì chứ?" Trong mắt An Thần Xuyên tràn đầy sự lo lắng. Hắn bị Lăng Không Nhã giữ lại nên rất sốt ruột cuối cùng giật tay ra khỏi bà đuổi theo cô.
Vì không biết An Sơ Hạ chạy hướng nào nên cứ như con ruồi mất đầu bay lung tung cho nên đến bây giờ mới tìm thấy cô.
Giật giật đôi môi, cô không biết phải nói cái gì. May là tên Hàn Thất Lục mặt dày kia phản ứng nhanh, nhàn nhạt trả lời: "Tôi thấy vị hôn thê thân yêu của tôi hơi ngại, có lẽ tại ba của cậu quá đẹp trai a! Cậu nói đúng không?"
Thân yêu... vị hôn thê. An Thần Xuyên mở mắt to tròn ngạc nhiên nhìn bọn họ.
"Không! Không phải như vậy!" An Sơ Hạ lắc đầu, cuống cuồng giải thích: "Dượng và dì muốn tôi vào học ở Tư Đế Lan nên mới nói tôi là vị hôn thê của Hàn Thất Lục!"
"À thì ra là vậy! Bất quá mới phải làm vậy? Để không bị những học sinh bụng dạ hẹp hòi ức hiếp!" An Thần Xuyên thở ra một cái, sau đó lại có chút lo lắng.
Hào quang của Hàn Thất Lục hắn không phải không biết, vì có rất nhiều nữ sinh hâm mộ nên mới khi dễ Sơ Hạ! Vậy là hắn biết vì so Mạc Hân Vi và Hoàn Tử muốn hại cô rồi.
An Sơ Hạ cúi đầu nói: "Đúng vậy, dì và dượng không có suy nghĩ đến cái này... cho nên mới giấu mọi người, lại nói với Hàn quản gia không đem thân phận của tôi tiết lộ ra ngoài vậy nên Thần Xuyên cậu giúp tôi giữ bí mật được không?"
An Sơ Hạ tròn xoe đôi mắt chờ câu trả lời của An Thần Xuyên, hắn đang mơ màng thì lập tức kiên định: "Tất nhiên!"
Nhưng họ quên rằng có một nhân vật khó chơi đang đứng đó - Hàn Thất Lục.
Trên người tỏa rất nhiều hơi lạnh, oán khí đầy mình, lườm An Thần Xuyên một cái sau đó để An Sơ Hạ lại một mình đi về. Một mình xoay người đi về, An Thần Xuyên cảm thấy có chút hoang mang hỏi Sơ Hạ: "Sơ Hạ, tôi có nói gì cho Hàn thiếu gia giận sao?"
— Lúc trước ông ta không nhớ rõ cô vậy việc gì cô phải nhớ rõ ông ta.
"Lỡ như ông ta nhận ra tôi thì sao?" Khuôn mặt của cô hiện rõ vẻ lo lắng: "Nếu vậy..."
Hắn thở dài, đặt tay lên vai An Sơ Hạ: "Nghe này, ông ta nợ cô, không phải cô nợ ông ta. Suy nghĩ đi, như vậy người phải cảm thấy sợ hãi thấy thua thiệt phải là ông ta không phải cô, có hiểu không?"
"Thật sự..." Dừng lại một chút, An Sơ Hạ nhìn vào đôi mắt uyên thâm của Hàn Thất Lục: "Thật sự tôi muốn ông ta nhận ra tôi!"
"Cho nên cô không phải làm gì cả! Cái gì cũng không cần làm! Biết chưa?" Hàn Thất Lục lay lay vai của An Sơ Hạ, cô ngẩng đầu lên nhìn vào mắt hắn.
Sau một lúc nhìn vào đôi mắt sau thăm thẳm của Hàn Thất Lục thì cô liền không thể tin tưởng hắn, nhưng vẫn cố dùng hết khí lực của mình gật đầu và nói: "Ừ!"
"Sơ Hạ!" Một giọng nói truyền từ chỗ khác đến, có một chiếc xe chạy qua, An Thần Xuyên từ đâu chạy tới vẻ mặt mang nét khẩn trương, xem xét cô từ đầu tới cuối.
Nhìn gương mặt nam sinh trước mình mấy tháng này trong lòng An Sơ Hạ có một cảm giác. Cô biết mẹ hắn từng li hôn, hắn chắc chắn không cùng huyết thống. Vậy có nghĩa là cô và hắn không có quan hệ huyết thống nhưng không hiểu tại sao trong lòng cô lại có chút oán hận với hắn.
Cô biết bản thân không nên hận hắn, hắn không có lỗi trong việc này, nhưng cô không thể khống chế nổi bản thân mình.
"Cậu làm sao vậy? Không có chuyện gì chứ?" Trong mắt An Thần Xuyên tràn đầy sự lo lắng. Hắn bị Lăng Không Nhã giữ lại nên rất sốt ruột cuối cùng giật tay ra khỏi bà đuổi theo cô.
Vì không biết An Sơ Hạ chạy hướng nào nên cứ như con ruồi mất đầu bay lung tung cho nên đến bây giờ mới tìm thấy cô.
Giật giật đôi môi, cô không biết phải nói cái gì. May là tên Hàn Thất Lục mặt dày kia phản ứng nhanh, nhàn nhạt trả lời: "Tôi thấy vị hôn thê thân yêu của tôi hơi ngại, có lẽ tại ba của cậu quá đẹp trai a! Cậu nói đúng không?"
Thân yêu... vị hôn thê. An Thần Xuyên mở mắt to tròn ngạc nhiên nhìn bọn họ.
"Không! Không phải như vậy!" An Sơ Hạ lắc đầu, cuống cuồng giải thích: "Dượng và dì muốn tôi vào học ở Tư Đế Lan nên mới nói tôi là vị hôn thê của Hàn Thất Lục!"
"À thì ra là vậy! Bất quá mới phải làm vậy? Để không bị những học sinh bụng dạ hẹp hòi ức hiếp!" An Thần Xuyên thở ra một cái, sau đó lại có chút lo lắng.
Hào quang của Hàn Thất Lục hắn không phải không biết, vì có rất nhiều nữ sinh hâm mộ nên mới khi dễ Sơ Hạ! Vậy là hắn biết vì so Mạc Hân Vi và Hoàn Tử muốn hại cô rồi.
An Sơ Hạ cúi đầu nói: "Đúng vậy, dì và dượng không có suy nghĩ đến cái này... cho nên mới giấu mọi người, lại nói với Hàn quản gia không đem thân phận của tôi tiết lộ ra ngoài vậy nên Thần Xuyên cậu giúp tôi giữ bí mật được không?"
An Sơ Hạ tròn xoe đôi mắt chờ câu trả lời của An Thần Xuyên, hắn đang mơ màng thì lập tức kiên định: "Tất nhiên!"
Nhưng họ quên rằng có một nhân vật khó chơi đang đứng đó - Hàn Thất Lục.
Trên người tỏa rất nhiều hơi lạnh, oán khí đầy mình, lườm An Thần Xuyên một cái sau đó để An Sơ Hạ lại một mình đi về. Một mình xoay người đi về, An Thần Xuyên cảm thấy có chút hoang mang hỏi Sơ Hạ: "Sơ Hạ, tôi có nói gì cho Hàn thiếu gia giận sao?"
|
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Xem thêm: Truyện Cười | Truyện ngắn | Truyện kể về Bác Hồ | Truyện Ngôn tình | Truyện Trạng Quỳnh | Truyện Cổ tích | Truyện cổ tích Việt Nam | Truyện cổ tích Thế giới | Truyện cổ tích Nhật Bản | Truyện Ngụ ngôn | Truyện Dân gian | Truyện ma - Truyện kinh dị | Thần thoại Việt Nam | Thần thoại Hy Lạp | Thần thoại Bắc Âu | Thần thoại Ai Cập | Truyện cổ Grimm | Truyện cổ Andersen | Nghìn lẻ một đêm | Tất cả truyện | Gửi truyện bạn biết >>
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng