BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA INOX 304, Dung Tích Lớn 500ML Thiết Kế Nắp Thông Minh Tiện Lợi Có Dây Xách Ly Giữ Nhiệt - ĐẠT QUY CHUẨN CỦA BỘ CÔNG THƯƠNG(BGN)
BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA ...
119.000₫ 180.000₫
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật lông tơ mềm mại, Bàn trải đánh răng Than tre hoạt tính lông mềm, chải siêu êm bảo vệ nướu
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật ...
43.000₫ 80.000₫

Những mảnh vỡ pha lê - Chương 1: Gặp lại

138 lượt xem

THỦY TINH Trở về...

Lục lọi trong những mảnh hồi ức cũ về một mình của ngày xưa, một con người hoàn toàn khác, yêu đời, khát sống và luôn mỉm cười...

Trở về từ một chuyến đi dài...

Không mỏi mệt, không lo âu, không vướng bận. Mình chỉ cảm thấy trong lòng một thứ gì đó vô hình, đè nặng...

Vậy là cũng đã đến lúc tôi vào được đại học. Một tháng rưỡi đã trôi qua. Đó cũng là khoảng thời gian chậm trễ hơn so với bạn bè để tôi được biết tin mình sẽ được nhập học tại một trường đại học nào đó. Những ước mơ nay đã vụt mất, những dự định không trở thành hiện thực đôi lúc làm tôi hụt hẫng thật nhiều trong khoảng thời gian này. Tôi được học ở một trường đại học mà trước giờ tôi chưa bao giờ nghĩ tới. Và kể từ đây, tôi từ bỏ những ước mơ cũ để giờ lên khung cho những mục tiêu, dự định tương lai mới.
Những gì đã xảy ra giúp tôi lớn lên thật nhiều. Trên con đường tìm cho mình một lối đi, tôi bỗng nhận thấy cuộc sống không còn là màu hồng như mình vẫn hay nghĩ. Cuộc sống dường như một bức tranh, có những khoảng trắng đan xen những gam màu tối. Tôi tin có những khổ đau, mất mát bên cạnh những niềm hạnh phúc... Cuộc sống cân bằng như nó vốn vẫn vậy.

Có những lúc tôi tưởng chừng khó có thể vượt qua những rào cản để có thể bước đi tiếp trên con đường của mình. Những rào cản có thể là do chính cuộc sống đặt ra, hoặc cũng có thể là những rào cản tôi tự đặt ra để có thể thích nghi với cuộc sống mà không bị những làn sóng của nó cuốn đi theo dòng nước xoáy. Việc thích nghi với nó đòi hỏi tôi cần phải cố gắng thật nhiều. Và tôi vẫn đang sống, vẫn đang tiếp cố gắng, cố gắng và cố gắng...

Họp lớp lần thứ hai trong thành phố, lần này tề tựu đông đủ hơn những thành viên trong lớp. Tôi gạt bỏ những mặc cảm về vấp ngã đầu đời để cười nói và vồn vã như ngày nào. Cậu bạn thân cười hòa khi tôi đề nghị được cậu chở. Con người bí ẩn ấy mạnh mẽ và trải qua nhiều khó khăn hơn tôi, đó là một điều có lẽ không phải ai cũng biết. Ngày còn bé, ngày tôi còn là đứa con gái hồn nhiên và vô tư, cậu bạn thân luôn bước đi bên tôi cùng chia sẻ những buồn vui, những suy nghĩ còn vụng dại tuổi mới lớn. Nhưng rồi khi cả hai cùng lớn lên, khoảng cách giữa hai chúng tôi càng xa dần, xa dần. Cho đến khi tôi Nam nhập học, khoảng cách địa lí gần như làm chúng tôi hoàn toàn mất liên lạc, dù trong khoảng thời gian đó, tôi vẫn nhiều lần viết thư và gọi điện về hỏi thăm.

Tôi gọi cậu bạn mình là Đá bởi cậu là một kẻ lạnh lùng, luôn cô độc và bí ẩn. Cậu luôn giữ trong mình những điều mà không ai có thể nghĩ tới. Ba năm đã trôi qua, cậu bạn thân của tôi nay đã là một cậu thanh niên trưởng thành. Với cậu, tôi biết ba năm đó là ba năm vô cùng khó khăn và vất vả khi gia đình cậu gặp hoạn nạn, bản thân cậu cũng gặp phải nhiều chuyện không may. Tôi thương bạn tôi nhất vào những lúc đó. Trong khoảng thời gian không gặp nhau ấy, chưa bao giờ cậu tâm sự với tôi về bất kỳ điều gì, tôi chỉ được biết thông qua lời kể của những người bạn cũ. Đã lâu lắm hai đứa không nói chuyện và chia sẻ cho nhau nghe, vậy mà cậu bạn ấy vẫn coi tôi là một người bạn thân thực sự. Đôi lúc tôi nghi ngờ cái tình bạn ấy, nhưng bây giờ thì tôi tin chúng tôi đã thực sự là những người bạn tri kỷ.

Ngày tôi biết kết quả thi đại học, tôi không buồn và khóc ngất như những người khác nhưng những lúc đó thực lòng tôi thèm một lời động viên an ủi biết chừng nào. Nhớ lại những ngày đó, có nực cười lắm không khi một kẻ thất bại như tôi lại là người đi an ủi những người rớt đại học khác, chia vui với những người bạn đậu đại học mà không lo lắng cho chính bản thân mình. Nhiều lúc tôi thấy mình bàng quan với cả chuyện xảy ra với chính tôi. Như thể tôi chỉ là một con người xa lạ nào đó nhìn vào cuộc sống của con người mình, chỉ im lặng dõi nhìn như chờ đợi nhìn thấy một điều đó đột phá. Cậu bạn ấy – Đá – là người đầu tiên trong số ít những người bạn cũ của tôi động viên và an ủi tôi. Tôi biết mình là một đứa con gái mạnh mẽ, tôi có thể nhanh chóng đứng dậy từ thất bại nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không cần một sự an ủi nào. Và có lẽ cậu bạn thân là người hiểu được điều đó nhiều nhất....

Giờ đây, khi đã thực sự vượt qua những khó khăn đầu đời, tôi tự hào vì mình có thể vượt qua những khó khăn và vững tâm hơn vào bản thân. Không lâu sau ngày đầu tiên vào thành phố, cậu bạn thân của tôi rủ tôi đi cà phê để nói chuyện. Chỉ có 2 đứa bạn thân và 4 tiếng đồng hồ. Đó là một ngày mà tôi không thể nào quên được. Một ngày đặc biệt. Ngày đó cậu bạn thân kể hết cho tôi nghe những gì đã xảy ra với gia đình và bản thân cậu trong khoảng thời gian trước đó. Đọc được từ trong đôi mắt ấy, giọng kể ấy những phiền muộn và ưu tư của một dòng đời không suôn sẻ. Những sự mạnh mẽ của một đứa con trai và trách nhiệm gia đình đã khiến bạn vượt qua tất cả. Tôi học được từ trong đó sự kiên trì chịu đựng, một sự mạnh mẽ và cố gắng, nghị lực và niềm tin. Phải, vì cậu ấy là Đá. Tôi biết, trong con người ấy, sâu thẳm trong tâm hồn ấy là một viên kim cương quý giá sáng màu...

ĐÁ

Họp lớp. Đây là lần thứ hai lớp cũ tổ chức họp lớp trong thành phố. Lên đại học, kẻ phương Nam, người Đà Nẵng thành ra họp lớp cũng chỉ tập trung được mười mấy đứa học ở trong Nam, nơi thành phố Hồ Chí Minh ồn ào và đông đúc này.

- Hôm nay có muốn có người ngồi sau không? Chở mình nhé!

- Ừ.

Cô bạn thân một thời cấp 2 vẫn hồn nhiên như thuở nào. Ngày ấy còn bé, những tâm tư nhỏ dại hai đứa hay kể cho nhau nghe, nấu cháo điện thoại cả tiếng đồng hồ, đôi lúc hai đứa chỉ lặng lẽ đi bên nhau mà không nói điều gì hết. Cái thuở ấy tưởng chừng mới hôm qua đây thôi mà đã vụt qua như chớp mắt, giờ đứa nào cũng đã là sinh viên đại học. Bước vào một môi trường mới, khi lớn lên và có những mối quan hệ rộng hơn, phức tạp hơn mới thấy quý giá biết bao nhiêu những tình bạn cũ. Dù ta có mắc bao nhiêu lỗi lầm, những người bạn thực sự ấy luôn giúp ta vững vàng lên, đỡ ta dậy những lúc vấp ngã và dạy cho ta biết từ bỏ những cái sai. Bao năm đã qua rồi...

Cô bạn cũ vẫn vui cười sau khi đã trải qua một vấp ngã lớn, cánh cửa đại học tưởng như đã từ chối một con người đáng được bước tiếp, nhưng cô bạn ấy đã vượt lên. Cảm nhận rất nhiều từ sự dũng cảm đối diện ấy. Đã quá lâu rồi hai đứa bạn cũ chẳng hề trò chuyện, vậy mà đôi khi nhìn lại vẫn thấy thân thiết như thuở nào. Nhiều khi ngồi cạnh nhau, chẳng cần nói mà cũng như đã nói hết, bên cạnh bạn ta cảm thấy nhẹ nhõm và thanh thản. Sự can trường trong cái vóc dáng nhỏ bé ấy đôi khi làm con người ta thấy khâm phục. Sống ở đời, đôi lúc cũng phải nhìn những người bạn thật nhiều mới hiểu được mình đã là bạn như thế nào.

Cô bạn nói cười vồn vã và vui vẻ như chim non. Ta chỉ nhìn và cười, cảm nhận được từ con người ấy sự cảm thông, ấm áp và chia sẻ. Luôn luôn là thế... Hai đứa chở nhau đi suốt đoạn đường. Bạn của ta kể về mối tình đầu tiên đã vụt mất. Lẫn trong giọng kể là một nỗi niềm không sao diễn tả hết được, đó là một sự chờ đợi không nuối tiếc nhưng cũng lại là một niềm riêng đầy xót xa. Ta biết người mà Thủy Tinh nói tới, bởi vì ta, Thủy Tinh và cả người đó nữa cùng học chung một lớp lúc trước. Bây giờ cái anh chàng đó lại cùng trường với ta. Đó là một người tốt, vui vẻ và có trách nhiệm, một thằng con trai tốt, nhưng có lẽ không hợp với Thủy Tinh. Với Thủy Tinh, ngọn gió ấy mãi xa vời... Ta lặng yên nghe bạn nói và hứa rằng một ngày đi cà phê riêng với bạn sẽ kể về chuyện của ta.

Nhớ những ngày xưa ta hay chở bạn về sau giờ tan học, hai đứa bạn thân vẫn cười giỡn với nhau suốt đoạn đường về. Lớn lên, khi những suy nghĩ riêng của bản thân chạm tới đáy tâm hồn thì tự nhiên những chia sẻ cũng dần thu hẹp lại. Ừ, vẫn là bạn thân đấy nhưng ai cũng có một khoảng trời bao la cho riêng mình. Bạn của ta vẫn sẻ chia những điều chỉ ta mới biết nhưng sao ta lại giấu mình đi thật nhiều. Phải chăng như vậy là ta ích kỷ? Có lẽ chính vì sự chia sẻ thật tâm của bạn ta mà giờ tình bạn này vẫn giữ được. Cô bạn thân của ta hay cười và bảo rằng: "Cậu là một con người bí ẩn. Và vì chính cái sự bí ẩn đó làm tụi mình làm bạn được lâu hơn". Phải, bạn thân vẫn hiểu ta dù trong ta có nhiều lắm những góc khuất. Với ta, đó nhiều hơn là một người bạn tri kỷ, một tình bạn đáng quý...

Mỗi sáng chủ nhật ta hay đi cà phê một mình, đôi khi có bạn bên cạnh. Những khoảng yên lặng cho riêng mình, ta im lặng lắng nghe những thanh âm cuộc sống, uống từng ngụm cà phê đắng nhưng lại cảm thấy ngọt. Cái góc cạnh trong ta đang từng ngày được mài nhẵn, không còn quá sắc đá, bớt độc đoán và bớt vô tâm hơn... Những khó khăn trong những bước đi đầu tiên của cuộc đời đã đi qua, đối với ta , nó như những giọt cà phê đắng đến ghê người. Ta vượt qua tất cả như một điều hiển nhiên mà mình phải hành động. Những ngày ấy để lại trong ta những vết đau giờ vẫn chưa lành sẹo. Nhớ những ngày đó, mọi người hay nhìn ta như một thằng du côn khi lúc nào cũng mang bên mình thứ vũ khí phòng thân. Những ngày tháng đó là những kinh nghiệm máu xương của một thằng con trai như ta. Phải cảm ơn bạn của ta vì những ngày ấy là người duy nhất vẫn luôn coi ta là bạn, luôn có một niềm tin gần như tuyệt đối vào ta, luôn quan tâm đến ta những lúc ta cảm thấy xa bạn bè nhất. Ta đứng dậy từ vũng bùn của cuộc đời, thoát ra khỏi cái nhìn tăm tối bằng ý chí và hi vọng. Ta biết vào đại học mình sẽ khác...

Ta nói ra những trải nghiệm như ta kể chuyện đời... Là cuộc đời, góc cạnh lắm nhưng cũng phiêu diêu lắm...

GIÓ

Ngày tôi 18 tuổi, tôi vào Nam học Đại học. Những bước ngoặt, những sự chuyển tiếp sẽ bắt đầu từ đây, từ ngày hôm nay. Tôi tự nhủ mình thế...

Họp lớp. Lần đầu tiên gặp lại Thủy Tinh từ sau những ngày Tết ở quê cũ. Lần đầu tiên sau những ngày thật dài em không liên lạc. Mái tóc mới cắt ngắn nhìn thật lạ. Nó không giống cho lắm so với con người của em như tôi vẫn cảm nhận. Có lẽ sau một cú sốc, sau một vấp ngã, em cần một liều thuốc để an thần. Thay đổi có lẽ cũng là một cách hiệu quả. Em đã làm được, đã vượt qua nghịch cảnh mà em phải đối chọi. Tôi khâm phục em sau những bước đi dũng cảm đó. Thẳng thắn và quyết liệt. Em vẫn luôn là thế, luôn là đứa em gái kiên cường và dũng cảm nhất của tôi...Nhìn em có vẻ gầy và mỏng manh hơn trước, nhưng em vẫn giữ được nụ cười đầy sức sống và ánh nhìn vui vẻ với tất cả mọi người. Trừ tôi.

Thủy Tinh biết tôi đến nhưng hình như không quan tâm. Điều đó khác hẳn với những gì em vẫn thường làm. Em nhìn tôi với một ánh nhìn đầy khách sáo, vẫn cười nhưng hơi lạnh lùng, gượng gạo. Tôi có cảm giác như em muốn tránh né tôi và với em tôi giống như một kẻ xa lạ. Tôi – một đứa con trai mà mọi người vẫn bảo là vui vẻ, nhưng hôm nay cảm giác sao thật buồn. Cảm giác đó cũng thật lạ...

Đôi khi...

Muốn gọi những điều đã qua là kỷ niệm... Chợt nghĩ kỷ niệm tức là những-điều-đã-qua-trong-quá-khứ, không thể quay trở lại. Em bây giờ sao xa lạ và lạnh lùng. Tôi đã làm gì sai?...

Mối quan hệ giữa tôi và em là một cảm quan phức tạp, nếu đó là theo cái nhìn của người khác. Và chính vì nó đặc biệt nên cũng trở nên gắn bó hơn. Em và tôi trở thành anh em vì những lý do mà chỉ có tôi và em hiểu. Là anh em và cũng là những người bạn thân. Bạn bè của em vẫn nói rằng tôi vô tâm với em, vô tâm với những tình cảm mà em đã ký thác vào tôi mấy năm trời. Còn em thì ngược lại, không bao giờ em trách tôi vì điều đó, em hiểu tôi và luôn nói như bào chữa thay cho tôi rằng: "Anh không phải là người vô tâm. Trong đám bạn trai của em thì anh là người hiểu em nhất!". Em cũng là người hiểu tôi nhất, là người tôi có thể chia sẻ và tin tưởng trọn vẹn. Em không đòi hỏi tôi phải lo lắng cho em, không đòi hỏi tôi phải chia sẻ điều gì. Hình như cái linh cảm con gái của em biết rằng dù em không đòi hỏi tôi kể ra nhưng tôi cũng sẽ chia sẻ với em những gì tôi giữ trong lòng. Em như cơn gió thoảng, cứ lặng lẽ bên tôi không điều kiện ràng buộc. Em hay bảo tôi là Gió, em nói rằng: "Gió vô tư và hồn nhiên, luôn vui vẻ và bay bổng. Anh là Gió. Nhiều lúc anh cũng vô tư đến vô tâm như Gió vậy đó, nhưng có Gió người ta cảm giác nhẹ nhõm và yên bình hơn..." Tôi thấy em hợp với cái hình tượng Gió đó hơn là tôi. Phải chăng vì em cũng quá bay bổng như trước giờ vẫn vậy?...

Em yêu tôi nhưng tôi không yêu em. Tôi cần có sự hiện hiện của em trong cuộc sống của mình nhưng đó chỉ là một đứa em gái mà tôi thương hết mực, đó không phải là tình yêu. Tôi biết em vẫn lặng lẽ chờ đợi tôi dù ngày tháng đã dài. Nhiều khi tôi cảm phục cái tình yêu ấy. Đôi lúc tôi tự hỏi em lấy bao nhiêu cảm xúc thật nhiều đó ở đâu để mà yêu tôi bao năm qua? Lắm lúc em vẫn hay bóng gió để nói với tôi về điều đó, nhưng chưa bao giờ tôi trả lời. Tôi sợ làm tổn thương trái tim nhỏ bé và đa cảm ấy của em... Vì tôi biết mình chỉ là cơn gió thoảng qua bên đời em, rồi em sẽ quên tôi và sẽ yêu một người khác xứng đáng hơn thế. Em và tôi vẫn song hành bên nhau trên những chặng đường như những người bạn thân. Tôi vẫn thương em, thương nhiều như đứa em gái ruột. Nhưng chỉ thế thôi, không hơn...

Có nhiều điều mà không bao giờ tôi giải thích được...

Có khi tôi vẫn muốn quan tâm, muốn chia sẻ với em thật nhiều nhưng không thể yêu em, dù biết với em mình là tình yêu...

Em giúp tôi nhận ra nhiều điều trong cuộc sống, em dạy tôi cách để sẻ chia và yêu thương, em dạy cho tôi nghị lực đối diện với khó khăn cuộc sống... Dạy tôi nhiều thứ qua những việc em làm và cách em suy nghĩ. Em là đứa suy nghĩ lạc quan, và nhìn nhận mọi thứ theo hướng tích cực. Và em cũng như những người con gái khác, lãng mạn và bay bổng.

Em thích Gió, có lần ngồi bên tôi em vô tư nói với tôi rằng: "Anh biết không, Gió cũng cần một ngôi nhà dù cuộc đời của Gió là một cuộc đời phiêu du, lơ đãng. Ngôi nhà đó là nơi ấm áp nhất và bình yên nhất mà Gió có thể trở về bất cứ lúc nào. Nhẹ nhàng và bình yên..." Avatar trên yahoo của em là một ngôi nhà nhỏ bằng gỗ, có cửa tròn treo trên một cành cây xanh ngắt – ngôi nhà của Gió. Tôi biết, em muốn là ngôi nhà ý nghĩa ấy, nhưng tôi – không bao giờ – chọn em làm ngôi nhà của Gió tôi...

0 0
0
0 sao / 0 đánh giá
5 sao - 0 đánh giá
4 sao - 0 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 0 đánh giá
Điểm 0 SAO trên tổng số 0 đánh giá
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Gửi bình luận của bạn tại đây (*):
(Thông tin Email/ĐT sẽ không hiển thị phía người dùng)
*Nhấp vào đây để nhận mã Nhấp vào đây để nhận mã
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
-50% 39.000₫ 78.000₫
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi Hiệu Quả Có 6 Mùi Hương Phiên Bản Mới
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi ...
-50% 15.000₫ 30.000₫
×
Mua sắm
+Gửi câu hỏi LAZI MALL
+500xu
×