Chỉ số tình cảm
| | Noname | Chat Online |
| 10/02/2025 14:02:48 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện ngôn tình | Truyện Tự viết Báo cáo |
- * Chỉ số tình cảm (Chương 2) (Truyện ngôn tình)
- * Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu chap 5 (Truyện ngôn tình)
- * Tuổi thơ (Truyện tiểu thuyết)
- * Ngày cuối cùng (Truyện ngắn)
Chương mở đầu: Ký ức mơ hồ
Âm thanh náo nhiệt của lễ hội vọng lên giữa không gian tối đen, hoà lẫn với tiếng cười, tiếng rao hàng, và mùi thức ăn quầy vỉa lan toả ra trong góc phố nhỏ. Kazuto Takami ngồi trên băng ghế gỗ, hai tay vốc vào lớp vải yukata, lặng lẽ nhìn lên bầu trời. Cậu cứ ngồi đó, bên cạnh một cô bé có làn da trắng nắm gọn trong bộ yukata xanh lam nhẹ nhàng.
Ký ức của Takami trôi dần trong sương mù. Cậu không nhớ rõ khuôn mặt cô ấy, chỉ nhớ được ánh sáng của pháo hoa phản chiếu trong đôi mắt trong veo. Cô ngồi im lặng, chỉ có chỉ số đang nhàn nhạt trên đầu là rõ ràng hơn bao giờ hết.
+80
Takami không biết ý nghĩa thật sự của những con số này khi còn nhỏ, chỉ đơn thuần nghĩ rằng các con số lớn đồng nghĩa với việc có một ai đó rất yêu thương mình.
Cậu quay sang cô bé, muốn hỏi gì đó, nhưng đúng lúc này, cô ấy bất ngờ lên tiếng:
"Tớ sẽ chuyển nhà vào tuần tới..."
Câu nói của cô ấy rơi vào không gian giữa tiếng pháo hoa nổ tung trên bầu trời. Takami cũng bất động, trong một khoảnh khắc, các tiếng ồn ào xung quanh cậu biến mất, cảm giác như tai cậu bị ù. Quay phắt sang nhìn cô bé, mắt cậu trợn lên:
"Ể...? Sao cơ? Cậu nói đùa thôi phải không?"
Cô bé khép hờn, nhẹ nhàng lắc đầu. Đôi mắt long lanh của cô hắt lên ánh pháo hoa phản chiếu, nhuốm đầy những sắc màu huyền ảo.
"Mình xin lỗi... Cảm ơn cậu vì đã cứu rỗi mình trong suốt thời gian qua. Mình hứa sẽ trở lại mà..." Cô dừng lại chốc lát, rồi mỉm cười nhẹ nhàng. "Và lúc ấy... hãy cưới mình nhé... Mình yêu cậu nhiều lắm."
Những lời nói ấy lưu lại trong ý thức của Takami, như những thanh âm vặn vẹo trong gió. Cậu muốn đáp lại, muốn giữ chặt khoảnh khắc đó, nhưng cả thế giới xung quanh bắt đầu mờ đi...
Một hồi ức xa xôi, nhưng lại rõ ràng mỗi khi Takami nhớ đến.
"Cô ấy là ai...?"
...
Chương 1: Khả năng đặc biệt
Trường cao trung Seiran, một ngôi trường có lịch sử lâu đời và khá danh giá trong khu vực, nổi tiếng với khuôn viên rộng lớn cùng hệ thống giảng dạy chất lượng. Các tòa nhà được xây dựng theo phong cách hiện đại nhưng vẫn giữ được vẻ trang nhã với những hành lang dài, lớp học sáng sủa và khu vườn nhỏ xanh mát giữa sân trường. Ngoài ra, sân thể thao của trường cũng rất rộng, đủ để tổ chức những trận đấu quy mô lớn giữa các khối lớp. Seiran còn được biết đến với nhiều câu lạc bộ đa dạng, từ thể thao đến học thuật, tạo ra môi trường học tập và hoạt động phong phú. Dù không phải là ngôi trường thuộc hàng top đầu, nhưng danh tiếng của Seiran vẫn đủ để nhiều học sinh ao ước được theo học.
Trong giờ ra chơi, thay vì tham gia vào những nhóm bạn náo nhiệt dưới sân trường, Kazuto Takami - một nam sinh với mái tóc đen rối bù, thường xuyên rủ xuống che phần trán, tạo cảm giác mờ ảo, đôi chút u sầu và đôi mắt có màu nâu đen, thỉnh thoảng ánh lên vẻ buồn bã lại chọn sân thượng làm nơi trốn khỏi sự huyên náo. Đứng tựa vào lan can lạnh lẽo, cậu lặng lẽ quan sát khung cảnh bên dưới, nơi học sinh đang cười đùa vui vẻ.
Những con số hiện lên trên đầu từng người một cách tự nhiên, như một thứ vốn dĩ thuộc về thế giới này. Đa phần là 0, biểu thị họ chỉ là những người xa lạ. Điều đó cũng không lạ gì, vì Takami chỉ được xem là một học sinh bình thường với gương mặt có chút ưa nhìn. Cậu cũng chẳng có hứng thú đi làm quen với quá nhiều người. Với cậu, giữ một khoảng cách nhất định với mọi người đôi khi lại dễ chịu hơn là dấn thân vào những mối quan hệ phức tạp.
Khi hướng mắt về lớp học của mình, cậu bắt gặp hai người bạn thân nhất - Ryoichi Tanaka (+41) và Daiki Fujimoto (+36), điều đó khiến cậu cảm thấy phần nào vui vẻ hơn.
Nhưng ngay khi mắt cậu lướt qua góc sân trường, một chỉ số -23 khiến cậu nhăn mặt. Đó là Mikasa Aihara, cô gái từng đứng sau cậu trong kỳ thi đầu vào lớp 10. Dường như cô ấy coi cậu là đối thủ, nên thái độ như vậy cũng không có gì lạ.
Giữa lúc Takami còn đang suy nghĩ, những bước chân nhẹ nhàng và thanh thoát tiến đến gần cậu, sau đó chạm nhẹ vào vai Takami. Cậu quay đầu lại và bắt gặp Hana Sato - một cô gái có vẻ ngoài thuần khiết và rạng ngời với làn da trắng như sứ và mái tóc dài, mượt mà, đen nhánh, thường được buộc thành một kiểu tóc đuôi ngựa cao gọn gàng, tạo nên vẻ ngoài năng động và dễ gần với chỉ số là +60.
Cậu mỉm cười trong lòng rồi nhẹ nhàng hỏi:
"Có chuyện gì không, Sato-chan?"
Chỉ vừa nghe giọng cậu, Hana đã đỏ bừng mặt, lắp bắp trả lời:
"À... ờm... Chút nữa tan học, cậu đi về cùng mình nhé? Tiện thể ghé qua cửa hàng tiện lợi mua đồ ăn cho lớp liên hoan ngày mai ấy mà."
Cô ngước nhìn cậu, ánh mắt đầy mong đợi. Thấy vậy, Takami cũng không nỡ từ chối, gật đầu:
"Được thôi!"
Hana vui mừng đến nỗi nhảy lên, nhưng vô tình trượt chân. Ngay lúc nguy cấp, Takami phản ứng nhanh, lập tức nắm lấy tay cô kéo lại.
"Cậu có sao không?"
"Ah... um... cảm ơn cậu, tớ không s..."
Chưa kịp nói hết câu, cô chợt nhận ra mình đang được Takami ôm chặt vào lòng, Hana đỏ mặt, vội vã thoát ra rồi lí nhí tạm biệt:
"V... vậy nhé! Mà cũng sắp vào tiết rồi, bọn mình xuống thôi."
"Ừ, cậu nói phải."
Khi cả hai rời đi, Takami liếc nhìn chỉ số trên đầu Sato - nó đã tăng lên +64.
...
Buổi chiều tan học, đúng như đã hẹn, Takami và Hana cùng nhau rời khỏi trường, hướng đến cửa hàng tiện lợi gần đó. Khi họ bước vào, một không khí lạ lùng bao trùm, như thể ai đó đang quan sát họ từ xa. Một ánh mắt sắc bén thoáng qua trong đám đông, nhưng khi Takami quay lại, mọi thứ dường như vẫn bình thường.
Rời khỏi cửa hàng tiện lợi sau khi mua đầy đủ những món đồ cần thiết cho buổi liên hoan lớp diễn ra vào ngày mai. Khi họ bước ra khỏi cửa hàng, không khí đêm muộn mang theo chút se lạnh khiến Hana khẽ rùng mình. Những ánh đèn đường hiu hắt trải dài theo từng con phố, phản chiếu lấp lánh trên nền đường vẫn còn ẩm ướt bởi cơn mưa rào bất chợt vào ban chiều. Cả hai bước chậm rãi trên vỉa hè, vừa đi vừa nói chuyện về những chuyện vặt vãnh trong lớp. Hana thỉnh thoảng bật cười khúc khích khi Takami kể một vài câu chuyện hài hước, nhưng trong lòng cậu, những suy nghĩ về cảm giác lạ lùng lúc trước vẫn còn quẩn quanh không dứt.
Trong vô thức, Takami để mắt đến những con số thiện cảm lơ lửng trên đầu những người xung quanh. Đa phần vẫn chỉ là số 0, những người lạ lướt qua nhau trên đường mà chẳng có chút liên hệ nào đáng kể. Một vài con số dương hiển thị trên đầu một số người quen, nhưng chúng chẳng đủ để khiến cậu bận tâm. Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc cậu vừa ngẩng đầu lên, tầm nhìn bất giác dừng lại ở một góc khuất gần con hẻm nhỏ bên kia đường, nơi có một bóng người lặng lẽ đứng dưới tán cây.
Người đó khoanh tay dựa vào thân cây, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng về phía Takami mà không chút dao động. Trên đầu hắn, con số -75 hiển thị rõ ràng như một lời cảnh báo nguy hiểm. Sự lạnh lẽo bủa vây quanh cậu trong khoảnh khắc. Takami cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Đây là chỉ số thiện cảm thấp nhất cậu từng thấy từ trước đến giờ. Một con số lớn đến mức có thể nói rằng hắn thực sự căm ghét cậu, nhưng lý do thì hoàn toàn là một bí ẩn.
Người con trai đó bắt đầu cất bước, tiến về phía Takami và Hana. Cậu ta không vội vàng, mà từng bước đi đều toát lên sự tự tin lẫn sự áp lực vô hình. Hana cảm nhận được sự thay đổi trong bầu không khí, cô nhẹ nhàng tiến lại gần Takami hơn, như thể muốn tìm kiếm sự an toàn.
Khi chỉ còn cách vài bước chân, người con trai đó dừng lại, giọng nói trầm thấp vang lên, phá vỡ sự im lặng giữa ba người:
"Takami Kazuto, phải không?" Hắn nói, ánh mắt sắc lẻm như thể muốn nhìn xuyên thấu cậu: "Có vẻ như cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau rồi."
Takami nheo mắt lại, trong lòng cậu tràn đầy sự nghi hoặc. Cậu không nhớ mình đã từng gặp hay làm gì ảnh hưởng đến người này. Hắn trông không giống học sinh trường cậu, nhưng lại gọi tên cậu một cách chắc chắn.
"Tôi không nghĩ mình biết cậu," Takami lên tiếng, giọng điềm đạm nhưng vẫn xen chút phòng bị. "Cậu là ai?"
Người kia khẽ nhếch mép, nụ cười mỏng lướt qua khuôn mặt. "Renji Kurose. Cậu có thể không nhớ tôi, nhưng tôi nhớ rất rõ cậu. Cậu trông không thay đổi mấy từ hồi đó."
(Hồi đó?)
Takami nhíu mày. Một cảm giác lạ lùng xen lẫn lo sợ chạy dọc sống lưng cậu. Cậu không nhớ có bất kỳ ký ức nào liên quan đến người này.
Renji tiếp tục, giọng nói đầy ẩn ý. "Hừm... Cậu thực sự không nhớ? Hay cậu đang cố tình quên? Cũng phải thôi, với một người có khả năng đặc biệt như cậu, chắc chuyện quá khứ chẳng có ý nghĩa gì nhỉ?"
Toàn thân Takami như cứng lại. Một cơn gió lạnh thoáng qua, nhưng cậu không còn để ý đến thời tiết nữa. Cậu chưa từng tiết lộ khả năng của mình với ai, vậy tại sao Renji lại biết?
Hana quan sát biểu cảm của Takami, nhận thấy sự căng thẳng trong đôi mắt cậu. Cô liền nhẹ nhàng kéo tay áo cậu, giọng nói lo lắng:"Takami... cậu biết người này sao?"
Takami lắc đầu, mắt vẫn không rời khỏi Renji: "Không... nhưng có vẻ như cậu ta biết mình rất rõ."
Renji cười nhạt: "Cậu không nhớ thật à? Vậy để tôi nhắc cậu một chút... Cậu còn nhớ cô bé năm đó chứ?"
Những lời đó như một nhát dao đâm thẳng vào tâm trí Takami. Một đoạn ký ức mơ hồ mà cậu vẫn luôn cố gắng quên đi, cất sâu vào trong trái tim mình bỗng dưng tràn về. Đêm lễ hội, tiếng pháo hoa nổ vang trời, một cô bé với đôi mắt long lanh cùng nụ cười buồn bã, lời hứa sẽ quay lại... Nhưng hình ảnh đó vẫn quá mơ hồ để cậu có thể nhận diện được ai.
Renji bước thêm một bước, cúi thấp giọng, gần như chỉ đủ để Takami nghe thấy: "Cậu thực sự không nhớ? Hay cậu đã quên luôn cả lời hứa với cô ấy?"
Takami mở miệng định nói gì đó, nhưng Hana bất ngờ kéo mạnh tay cậu, giọng cô có phần gấp gáp hơn: "Takami, chúng ta đi thôi!"
Nhận thấy sự lo lắng trong mắt Hana, cậu khẽ gật đầu. Nhưng khi vừa xoay người, giọng nói Renji vang lên lần nữa, lần này mang theo một hàm ý nặng nề hơn trước.
"Hãy cẩn thận, Takami. Không phải ai cũng như những con số cậu thấy đâu."
Takami khẽ nhíu mày. Câu nói đó có nghĩa gì? Nhưng cậu không có thời gian để suy nghĩ thêm, Hana vẫn đang nắm chặt tay cậu kéo đi với tốc độ nhanh hơn.
Về đến nhà, Takami ngồi trên giường, đầu óc cậu vẫn còn rối bời. Những lời nói của Renji cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cậu như một điềm báo. Và rồi, một điều kỳ lạ khác xảy ra.
Khi cậu mở cặp sách để lấy sách vở, một phong thư nhỏ màu trắng rơi ra. Trên đó không ghi tên người gửi, chỉ có một dòng chữ duy nhất:
"Cậu còn nhớ tớ không?"
|
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng