BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA INOX 304, Dung Tích Lớn 500ML Thiết Kế Nắp Thông Minh Tiện Lợi Có Dây Xách Ly Giữ Nhiệt - ĐẠT QUY CHUẨN CỦA BỘ CÔNG THƯƠNG(BGN)
BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA ...
119.000₫ 180.000₫
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật lông tơ mềm mại, Bàn trải đánh răng Than tre hoạt tính lông mềm, chải siêu êm bảo vệ nướu
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật ...
43.000₫ 80.000₫

Quán mì ký ức

77 lượt xem

Ngày 2-1

Chào mọi người, tôi là Cáo, bạn có thể gọi tôi là ông chủ, vì mới hôm nay thôi, tiệm mì của tôi vừa khai trương, điều đó thật là tuyệt vời, vì từ lâu rồi tôi luôn mơ ước mở một quán mì của riêng tôi và dành cho tất cả mọi người. Và hôm nay sẽ là ngày đầu tiên làm việc của tôi! Tinh Tinh, Chà Chà, vị khách đầu tiên của ngày hôm nay đây rồi, ai đây nào? À, hoá ra là quý ông Gấu đây mà! ông ấy là một chủ doanh nghiệp bán mật ong đấy!

-          “ Chào quý ông Gấu! ông muốn gọi gì nào? ’’ tôi hỏi ông ấy.

-          “ Ồ, xem nào, cho tôi một bát mỳ trứng không hành nhé ” quý ông gấu đáp.

-          “ Dĩ nhiên rồi, thưa ông! ” tôi trả lời.

Nói rồi, quý ông Gấu mệt mỏi gục xuống bàn, có vẻ ông ấy đã thức nhiều ngày, những vết thâm đen trên mặt và vẻ uể oải của ông đã chúng minh điều đó, bạn biết không? Lúc này con người ta cần có người tâm sự nhất đấy.

-          “ Chà, ông Gấu, có chuyện gì khiến ông buồn phiền sao? Thưa ông Gấu ” tôi bưng bát mì ra và nói.

-          “ Đúng vậy, ông chủ Cáo, tôi đúng là có việc buồn phiền ” Quý ông Gấu nhỏm dậy, đáp lời.

-          “ Vì việc kinh doanh sao? ” tôi hỏi và ngồi xuống

-          “ Đúng vậy, ông chủ, chuyện đó khiến tôi rất đau đầu ” quý ông Gấu chán nản đáp.

-          “ Đó là chuyện gì vậy? Thưa ông ” tôi ngạc nhiên.

-          “ Trước đây, tôi nợ gia đình Sóc một ít tiền nhưng chưa kịp trả, bây giờ là mùa đông, mật ong không bán được nhiều, nên chưa có tiền trả gia đình Sóc, tôi rất muốn xin họ gia hạn khoản vay, nhưng tôi lại rất ngại, đường đường là ông chủ mà lại đi cầu xin một gia đình bình thường sao tôi không muốn mình là người nói chuyện đó trước ”

-          “ Ôi, ông Gấu, tôi hiểu chuyện đó mà, nhưng trong kinh doanh, trọng nhất là chữ tín, ông nên gặp mặt hoặc gọi điện cho gia đình Sóc và nói thật cho họ về tình hình của mình và xin gia hạn để họ an tâm hơn là lặn mất tăm, làm như vậy, chắc gia đình Só sẽ đồng ý gia hạn thôi, vì ai cũng yêu thích người thật thà mà ”

-          “ Ồ, tôi đã hiểu rồi, nhưng tôi lo lắng họ sẽ không hài lòng về thái độ của tôi mất, vì ông biết đấy, tính tình của tôi dễ có vẻ cọc cằn mà. Tôi phải làm gì đây? Ông chủ ”

-          “ Không có chuyện gì là không thể giải quyết bằng một nụ cười, đã có một công ty từng nói Tôi sẵn sàng thuê một nhân viên chưa tốt nghiệp tiểu học nhưng có nụ cười tươi tắn hơn là một giáo sư cao học lúc nào cũng cáu kỉnh và âm u. Thưa ông Gấu, tôi nghĩ ông nên mỉm cười và nói chuyện với họ, mọi người chẳng bao giờ và cũng không bao giờ ưa thích những người có vẻ cọc cằn và cáu kỉnh cả! ”

-          “ Ôi, ôi, thì ra là vậy, ông chủ Cáo,ông thật là uyên bác và thông thái. Tôi cảm ơn ông rất nhiều! ” vẻ uể oải và mệt mỏi trên khuôn mặt quý ông Gấu tản đi, vui mừng nói.

Nói xong ông Gấu cầm đũa lên và bắt đầu ăn, màu vàng của mì cũng như màu vàng của mật ong, chúng đều ngọt ngào và hấp dẫn như nhau cả. Ăn xong, quý ông Gấu rời đi bằng một khuôn mặt không còn bị bao quanh bởi vẻ âm u mà thay vào đó là một khuôn mặt có nụ cười tươi tắn và hạnh phúc trên môi của ông ấy.

Ngày 3-1

Chà, hôm nay là một ngày đẹp trời, vì tôi cho rằng khi tâm trạng vui vẻ và thoải mái, ngày nào cũng sẽ là một ngày đẹp trời! và tôi chắc chắn rằng hôm nay cũng sẽ là một ngày đẹp trời của bạn! bây giờ thì chúng ta bắt đầu một ngày làm việc mới nào, ai sẽ là khách hàng đầu tiên của buổi sáng đẹp trời ngày hôm nay nhỉ? Thật tò mò quá đi. Mất “ tinh tinh ” ồ đó là tiếng chiếc chuông trên của treo và … một cô bé nhỏ nhắn đi vào! Chà cô bé mới đáng yêu làm sao! Cô bé mặc chiếc áo len màu hồng, chiếc váy nhỏ màu hồng và một cái khăn quàng trắng.

-          “ Chào, cô bé, em muốn gọi gì? ” tôi hỏi.

-          “ Dạ, ông chủ cho em một bát mì không hành nhé ” cô bé đáp.

-          “ Ồ, cô bé, em có muốn thêm thịt không? ”

-          “ Dạ, có ạ, em cảm ơn ông chủ ” cô bé trả lời.

Nói rồi, tôi đi vào trong bếp làm xong bát mì và bưng ra, khói bốc nghi nghút làm mùa đông còn lại trong quán như biến mất, để lại cái ấm áp của mùa xuân dịu dàng và tiếng chim én bay ngang qua mái. Cô bé ngồi một mình trong một góc bàn, cô bé hình như đã ngồi ở chỗ không có kính cửa sổ, có vẻ cô bé không muốn nhìn cái gì đó lắm.

-          “ Vù vù, mì đến rồi đây ” tôi vui vẻ nói.

-          “ Ôi… à, dạ cảm ơn ông chủ ” cô bé có vẻ giật mình khi tôi xuất hiện.

-          “ Ăn khi còn nóng nhé cô bé ” tôi nói.

-          “ Vâng, thưa ông chủ ” cô bé rụt rè đáp, có vẻ là một người hướng nội.

Xong, tôi không đi ngay mà lén nấp ở cửa bếp và nhìn cô bé. Tôi thừa nhận rằng nhìn trộm là không tốt, nhưng tôi quá tò mò mà Tò mò hại chết mèo nhưng tôi là Cáo mà, Haha, nhưng … thật kì lạ! Khi ăn, cô bé chỉ kéo khăn lên một chút để ăn rồi vội vàng kéo lên, điều đó thật khiến người ta cảm thấy kì lạ mà! tôi nói đúng chứ? Tôi tiến đến bàn cô bé:

-          “ Chào cô bé, sao em không cởi khăn ra để ăn vậy? ” tôi khó hiểu hỏi.

-          “ Ồ… vâng ông chủ, em…em không thể! ” cô bé bối rối nói.

-          “ Em có thể nói cho tôi nghe không? ” tôi lại càng khó hiểu hơn nữa.

-          “ Em…em rất xấu xí, em sợ làm người ta sợ ” lần này giọng cô bé run run, có vẻ sắp khóc đến nơi.

-          “ Không không, cô bé, em không nên tự ti như vậy đâu, tôi thấy em vẫn rất xinh đẹp mà ” tôi vội vàng nói.

-          “ Thật sao? Em thật sự xinh đẹp sao? Ông chủ ” giọng cô bé vẫn run rấy nhưng lại ánh lên ánh lửa hi vọng ấm áp.

-          “ Đúng vậy, cô bé, em đẹp và toả sáng theo cách của riêng em mà, không có cây thước nào có thể đo được em đâu! Cô bé à! ” tôi nói.

-          “ Nhưng, các bạn luôn nói rằng em rất xấu mà? ” cô bé ngây thơ hỏi.

-          “ Sắc đep thực sự không có khuôn mẫu, không có định kiến em phải thế này thế kia, ai cũng có nét đẹp và sức hút của riêng mình, em không cần phải tự ti, hãy thử một lần thể hiện xem ai có trầm trồ không nào! ”

Tôi nói và thấy đôi mắt cô bé lấp lánh qua khe hở của chiếc khăn choàng. Sau đó, đôi mắt ấy trở nên kiên định và dứt khoát giật phăng chiếc khăn choàng, ôi chao! Thì ra là một cô bé cá sấu trắng! Hoá ra là vậy, vì ở đây, tộc cá sấu chủ yếu là màu xanh nâu hoặc đen nên cô bé mới bị kì thị và bắt nạt như vậy, da em có màu trắng của tuyết, đôi mắt to tròn đen huyền tràn đầy suy tư khiến em trông thật đáng yêu!

-          “ Ôi trời ơi! Tôi thực sự chưa thấy cô bé nào dễ thương như em, đôi mắt của em như những viên pha lê đen của màn đêm vậy! ” tôi ngạc nhiên hô lên, cô bé giật mình, mỉm cười ngại ngùng.

-          “ Ôi ôi, cảm ơn ông chủ, em cũng không dễ thương như thế đâu ” cô bé xấu hổ nói.

-          “ Không không, em thực sự dễ thương đấy, hãy tự tin lên và can đảm thẳng lưng ưỡn ngực trước mặt họ, xem ai còn dám chê bai em nữa nào! ” tôi nói, vẻ kiên định.

-          “ Vâng ạ, ông chủ, em sẽ làm như vậy kể cả khi ông không nói đấy ” cô bé vui vẻ nói.

Nói xong, cô bé cúi đầu xuống bát mì, soi gương mặt mình trong đó và khẽ thì thầm nói: “ Mình thật đẹp ”. Ăn xong cô bé định rời đi thì lúc đó đụng phải một cô công nhân vừa đến, cô công nhân đỡ cô bé dậy và ngạc nhiên nói:

-          “ Ôi chà, cô bé, em thật xinh đẹp! tôi thật ngưỡng mộ em quá đi ”.

Cô bé cá sấu ngượng ngùng đỏ mặt, nói khe khẽ:

-          “ Vâng, cháu cảm ơn cô ạ, cô cũng xinh đẹp lắm ” rồi chạy đi. Có vẻ cô bé vui lắm vì đây là lần thứ hai có người khen em đẹp.

Tôi đứng ở cửa, nhìn cô bé chạy đi, trong lòng vui vẻ biết bao! Trên đời này, sắc đẹp không có định kiến. Có thể bạn xấu trong mắt người khác, nhưng trong mắt bạn, bạn vẫn là người đẹp nhất thế gian. Hôm nay trời lạnh quá, nhưng nó vẫn là ngày đẹp trời các bạn nhỉ?

Ngày 4-1

Chào, ta lại gặp nhau rồi, bạn có biết không? Hôm nay mùa đông lạnh giá đã nhường chỗ cho mùa xuân ấm áp với muôn ngàn tiếng chim kêu, bầu trời trong vắt như màu của những viên kim cương, những đám mây trôi lả tả mới thật yên bình. Và tôi, Cáo, đang ngồi thưởng thức một ly trà ấm để xua tan cơn buồn ngủ trong người, cứ chốc chốc tôi lại ngó ra cửa trông chờ vị khách tiếp theo. Nhìn ra khung cảnh ngoài cửa sổ, tôi thấy nhớ về ngày xưa, lúc tôi còn bé…, tự dưng tôi thấy nhớ mẹ quá thể. Mẹ tôi mất từ lúc tôi lên 3, cha tôi đi cưới một cô cáo khác, bỏ tôi ở nhà ông bà nội. Ở nhà bà nội, tuy lúc no lúc đói nhưng căn nhà hạnh phúc, từ nhỏ tôi luôn bị xa lánh và kì thị, tôi sinh ra ở làng cáo tuyết, cha tôi là cáo rừng nên tôi sinh ra đã có màu lông đỏ khác biệt với bạn bè cùng trang lứa. Nhưng tôi không buồn và cũng chẳng cần buồn vì tôi nghĩ rằng khi bạn nghĩ bạn hạnh phúc thì bạn sẽ luôn hạnh phúc, từ tiểu học, tôi đã biết tôi khác biệt với mọi người, bạn bè luôn xa lánh tôi vì màu lông của tôi, lớn lên chút nữa, tôi học trung học, gia đình tôi đã nghèo túng lại hoàn nghèo túng, chút lương hưu ít ỏi của ông bà tôi đều dành đóng học cho tôi, bữa cơm đạm bạc giờ chỉ còn lõng bõng nước rau. Nhiều đêm, tôi nghĩ nếu không có tôi, có phải ông bà sẽ bớt khổ hơn không? Có phải nếu không có tôi, lưng bà sẽ không còng, mắt ông sẽ ít nếp nhăn hơn không? Có phải tôi sinh ra trong cuộc đời là một sai lầm không, tôi khóc, khóc rất nhiều tại sao ai cũng ghét bỏ tôi cơ chứ, tôi đâu làm gì sai, chỉ vì màu lông thôi sao? Suốt cả tuổi thơ, những câu hỏi này đã ám ảnh tôi thâu đêm suốt sáng cộng thêm áp lực thi cử khiến tôi sụp đổ, chỉ muốn nhào vào lòng bà. Lên cấp ba, tôi gặp cô Linh dương, cô Linh dương là ánh sáng đầu tiên soi sáng đời tôi, lần đầu tiên có người khen tôi giỏi, cũng là lần đầu tiên có người giúp đỡ tôi vào những lúc tuyệt vọng nhất. Nhưng bi kịch vẫn đã xảy tới, trong lúc tôi đang học, bà tôi mang cơm cho tôi bị một tên Báo đốm đâm chết, ông tôi không chịu nổi cú sốc này và lâm bệnh nặng. Tuy tôi được bồi thường số tiền hàng trăm triệu nhưng số tiền đó với tên Báo đốm chẳng là gì, tôi bỏ học một thời gian, ôi! Những ngày tăm tối đã nhấn tôi vào biển sâu của tuyệt vọng. Đúng lúc ấy, cô Linh dương xuất hiện, tựa như vầng trăng sáng an ủi tôi, cô ấy nói: “ Không ai có thể định giá trị của một người, cũng không ai có thể đo em bằng cái thước của xã hội, em là chính em, cô chắc chắn rằng bà em trên trời không muốn em trông như thế này đâu, hãy cố lên! Cô tin em làm được! ”. Những lời nói của cô đã kích thích tôi, chẳng còn vướng bận cũng chẳng còn hy vọng, tôi nuôi quyết tâm báo thù, tôi học, học ngày học đêm. Cuối cùng tôi đã đỗ vào trường Đại học Cảnh sát, 4 năm học hành vất vả đã thành tài. Ra trường, việc đầu tiên tôi làm là điều tra công ty của tên Báo đó và phát hiện gia đình hắn đang lưu trữ 500 ki-lô-gam ma tuý và tham gia vào hoạt động mại dâm,… Cuối cùng tôi lập công, tự tay tống tên Báo đốm vào tù mọt gông, xong việc, tôi ngửa đầu lên trời, nước mắt rơi lã tã: “ Bà ơi, cháu đã báo thù cho bà rồi. ”. Hoàn thành, tôi nhận tiền thưởng và lấy tiền bồi thường của tên Báo đốm, số tiền ấy tôi chưa động vào một cút nào! Và vâng, chào mừng đến với Quán mì ký ức…

Ối! ối! ngủ quên mất rồi, tệ quá đi mất, hôm nay còn chưa có khách hàng nào mà, Haizzz…

0 0
5
10 sao / 2 đánh giá
5 sao - 2 đánh giá
4 sao - 0 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 0 đánh giá
Điểm 5 SAO trên tổng số 2 đánh giá
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Gửi bình luận của bạn tại đây (*):
(Thông tin Email/ĐT sẽ không hiển thị phía người dùng)
*Nhấp vào đây để nhận mã Nhấp vào đây để nhận mã
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
-50% 39.000₫ 78.000₫
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi Hiệu Quả Có 6 Mùi Hương Phiên Bản Mới
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi ...
-50% 15.000₫ 30.000₫
×
Mua sắm
+Gửi câu hỏi LAZI MALL
+500xu
×