Bản hợp đồng không có ngày hết hạn´꒳`
| | ˇ ♡. | Chat Online |
| 31/01 15:24:09 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện ngôn tình | Truyện Tự viết Báo cáo |
215 lượt xem
- * Hành trình huyết thuật - Tập 1 (Truyện tiểu thuyết)
- * Vong hồn trinh nữ và cái chết không ngờ - Phần 1 (Truyện ma - Truyện kinh dị)
- * Viên kẹo trái (Truyện tiểu thuyết)
- * Vết sẹo và nhành hồng (Truyện tổng hợp)
Chương 1: Cuộc hôn nhân trên giấy
Lâm Vũ đứng trước gương, chỉnh lại chiếc cà vạt lụa xanh thẫm. Anh là người thừa kế duy nhất của tập đoàn địa ốc Lâm Gia – đẹp trai, tài giỏi nhưng lạnh lùng như một tảng băng trôi giữa Bắc Cực.
"Ký đi. Chỉ cần làm vợ tôi trên danh nghĩa trong hai năm, cô sẽ có đủ tiền phẫu thuật cho mẹ và một căn hộ riêng sau khi ly hôn."
Diệp Chi nhìn tờ hợp đồng trên bàn, tay run run cầm bút. Cô vốn là một họa sĩ nghèo, cuộc đời đẩy đưa khiến cô trở thành "lá chắn" cho anh khỏi những cuộc mai mối của gia tộc. Cô đặt bút ký, không hề biết rằng mình vừa ký tên vào một định mệnh không lối thoát.
Chương 2: Sống chung với "tảng băng"
Cuộc sống hôn nhân của họ trôi qua trong im lặng. Lâm Vũ đi sớm về muộn, Diệp Chi lặng lẽ chăm sóc căn nhà. Anh đặt ra quy tắc: "Không can thiệp đời tư, không bước vào thư phòng, và tuyệt đối không được yêu tôi."
Nhưng trái tim vốn là thứ khó bảo nhất.
Một đêm mưa bão, Lâm Vũ trở về với cơn sốt cao li bì do làm việc quá độ. Diệp Chi không ngủ, cô thức cả đêm lau mát, nấu cháo và canh chừng bên giường anh. Trong cơn mê sảng, Lâm Vũ nắm chặt tay cô, thì thầm: "Đừng đi... đừng bỏ rơi tôi như họ..."
Sáng hôm sau tỉnh dậy, nhìn thấy Diệp Chi ngủ gục bên cạnh giường với bát cháo còn hơi ấm, trái tim sắt đá của Lâm Vũ lần đầu tiên xuất hiện một vết nứt.
Chương 3: Sóng gió ập đến
Hai năm gần trôi qua, thời hạn hợp đồng sắp hết. Đúng lúc này, người yêu cũ của Lâm Vũ từ nước ngoài trở về, tìm mọi cách chia rẽ hai người. Cô ta đưa cho Diệp Chi một tờ chi phiếu: "Lâm Vũ không yêu cô, anh ấy chỉ dùng cô làm bia đỡ đạn thôi. Rời đi đi."
Diệp Chi không nhận tiền, nhưng cô chọn rời đi. Cô dọn đồ ra khỏi biệt thự vào một buổi chiều hoàng hôn tím ngắt, chỉ để lại tờ đơn ly hôn đã ký sẵn và chiếc nhẫn cưới trên bàn.
Khi Lâm Vũ trở về, đối diện với căn nhà trống trải, anh bỗng thấy lồng ngực mình trống rỗng đến lạ kỳ. Anh điên cuồng lục tìm mọi ngóc ngách, để rồi dừng lại trước một bức tranh Diệp Chi bỏ lại trong thư phòng – nơi cô chưa từng bước vào.
Đó là bức chân dung anh đang làm việc dưới ánh đèn, kèm dòng chữ nhỏ góc tranh: "Gửi người đàn ông cô đơn nhất thế giới. Em ước mình có thể sưởi ấm cho anh."
Chương 4: Cái kết ngọt ngào
Lâm Vũ tìm thấy Diệp Chi tại một thị trấn ven biển nhỏ, nơi cô đang mở lớp dạy vẽ cho trẻ em. Thấy anh xuất hiện với bộ dạng phong trần, không còn vẻ bóng bẩy của một tổng tài, Diệp Chi sững sờ:
-"Anh đến đây làm gì? Hợp đồng kết thúc rồi mà?"
Lâm Vũ tiến tới, không nói một lời, ôm chặt lấy cô vào lòng như sợ cô biến mất lần nữa. Anh vùi đầu vào cổ cô, giọng khàn đặc:
-"Đúng, hợp đồng cũ hết hạn rồi. Tôi đến đây để ký một hợp đồng mới."
-"Hợp đồng gì?" – Cô nức nở hỏi.
-"Hợp đồng trọn đời. Điều khoản duy nhất là: Diệp Chi phải để Lâm Vũ yêu cả đời. Không được từ chối, không có ngày đáo hạn.
"Dưới ánh hoàng hôn vàng rực của biển cả, anh quỳ xuống, không phải với một tờ giấy, mà với một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh hơn bất cứ thứ gì.
"Diệp Chi, lần này không phải kịch bản, là anh yêu em."
Lâm Vũ đứng trước gương, chỉnh lại chiếc cà vạt lụa xanh thẫm. Anh là người thừa kế duy nhất của tập đoàn địa ốc Lâm Gia – đẹp trai, tài giỏi nhưng lạnh lùng như một tảng băng trôi giữa Bắc Cực.
"Ký đi. Chỉ cần làm vợ tôi trên danh nghĩa trong hai năm, cô sẽ có đủ tiền phẫu thuật cho mẹ và một căn hộ riêng sau khi ly hôn."
Diệp Chi nhìn tờ hợp đồng trên bàn, tay run run cầm bút. Cô vốn là một họa sĩ nghèo, cuộc đời đẩy đưa khiến cô trở thành "lá chắn" cho anh khỏi những cuộc mai mối của gia tộc. Cô đặt bút ký, không hề biết rằng mình vừa ký tên vào một định mệnh không lối thoát.
Chương 2: Sống chung với "tảng băng"
Cuộc sống hôn nhân của họ trôi qua trong im lặng. Lâm Vũ đi sớm về muộn, Diệp Chi lặng lẽ chăm sóc căn nhà. Anh đặt ra quy tắc: "Không can thiệp đời tư, không bước vào thư phòng, và tuyệt đối không được yêu tôi."
Nhưng trái tim vốn là thứ khó bảo nhất.
Một đêm mưa bão, Lâm Vũ trở về với cơn sốt cao li bì do làm việc quá độ. Diệp Chi không ngủ, cô thức cả đêm lau mát, nấu cháo và canh chừng bên giường anh. Trong cơn mê sảng, Lâm Vũ nắm chặt tay cô, thì thầm: "Đừng đi... đừng bỏ rơi tôi như họ..."
Sáng hôm sau tỉnh dậy, nhìn thấy Diệp Chi ngủ gục bên cạnh giường với bát cháo còn hơi ấm, trái tim sắt đá của Lâm Vũ lần đầu tiên xuất hiện một vết nứt.
Chương 3: Sóng gió ập đến
Hai năm gần trôi qua, thời hạn hợp đồng sắp hết. Đúng lúc này, người yêu cũ của Lâm Vũ từ nước ngoài trở về, tìm mọi cách chia rẽ hai người. Cô ta đưa cho Diệp Chi một tờ chi phiếu: "Lâm Vũ không yêu cô, anh ấy chỉ dùng cô làm bia đỡ đạn thôi. Rời đi đi."
Diệp Chi không nhận tiền, nhưng cô chọn rời đi. Cô dọn đồ ra khỏi biệt thự vào một buổi chiều hoàng hôn tím ngắt, chỉ để lại tờ đơn ly hôn đã ký sẵn và chiếc nhẫn cưới trên bàn.
Khi Lâm Vũ trở về, đối diện với căn nhà trống trải, anh bỗng thấy lồng ngực mình trống rỗng đến lạ kỳ. Anh điên cuồng lục tìm mọi ngóc ngách, để rồi dừng lại trước một bức tranh Diệp Chi bỏ lại trong thư phòng – nơi cô chưa từng bước vào.
Đó là bức chân dung anh đang làm việc dưới ánh đèn, kèm dòng chữ nhỏ góc tranh: "Gửi người đàn ông cô đơn nhất thế giới. Em ước mình có thể sưởi ấm cho anh."
Chương 4: Cái kết ngọt ngào
Lâm Vũ tìm thấy Diệp Chi tại một thị trấn ven biển nhỏ, nơi cô đang mở lớp dạy vẽ cho trẻ em. Thấy anh xuất hiện với bộ dạng phong trần, không còn vẻ bóng bẩy của một tổng tài, Diệp Chi sững sờ:
-"Anh đến đây làm gì? Hợp đồng kết thúc rồi mà?"
Lâm Vũ tiến tới, không nói một lời, ôm chặt lấy cô vào lòng như sợ cô biến mất lần nữa. Anh vùi đầu vào cổ cô, giọng khàn đặc:
-"Đúng, hợp đồng cũ hết hạn rồi. Tôi đến đây để ký một hợp đồng mới."
-"Hợp đồng gì?" – Cô nức nở hỏi.
-"Hợp đồng trọn đời. Điều khoản duy nhất là: Diệp Chi phải để Lâm Vũ yêu cả đời. Không được từ chối, không có ngày đáo hạn.
"Dưới ánh hoàng hôn vàng rực của biển cả, anh quỳ xuống, không phải với một tờ giấy, mà với một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh hơn bất cứ thứ gì.
"Diệp Chi, lần này không phải kịch bản, là anh yêu em."
|
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Xem thêm: Truyện Cười | Truyện ngắn | Truyện kể về Bác Hồ | Truyện Ngôn tình | Truyện Trạng Quỳnh | Truyện Cổ tích | Truyện cổ tích Việt Nam | Truyện cổ tích Thế giới | Truyện cổ tích Nhật Bản | Truyện Ngụ ngôn | Truyện Dân gian | Truyện ma - Truyện kinh dị | Thần thoại Việt Nam | Thần thoại Hy Lạp | Thần thoại Bắc Âu | Thần thoại Ai Cập | Truyện cổ Grimm | Truyện cổ Andersen | Nghìn lẻ một đêm | Tất cả truyện | Gửi truyện bạn biết >>
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng