365 ngày hôn nhân - Chương 257

128 lượt xem
Lãnh Tử Tình nghe thấy tiếng chị Ngô nói chuyện với ai đó ngoài cửa, vội vàng cởi bỏ quần áo, cuống quýt giấu bên cạnh giường. Sau đó, nhắm mắt lại, giả bộ đang ngủ. Tim đập thình thịch. Bỗng nhiên, cô nhìn thấy máy tính vẫn đang bật, vội vàng tắt máy tính đi, để ở một bên, quay lưng ra cửa vội vàng nằm xuống. Điều chỉnh lại hô hấp, dỏng tai lắng nghe động tĩnh ngoài cửa. "Chị Ngô, hai ngày nay tinh thần của phu nhân thế nào?" Lôi Tuấn Vũ bước vào phòng, không cởi áo khoác, liền đi thẳng lên trên lầu, thuận miệng hỏi. Hai ngày nay hắn đều rất bận, cũng không có thời gian đến thăm cô. Hôm nay gặp một khách hàng ở gần đây, vốn là định ăn trưa xong đến thẳng công ty, nhưng lại không yên tâm về Lãnh Tử Tình, liền qua thăm một chút. Công ty khá bận, hắn về thăm cô một chút sẽ đi ngay. "Vâng, Lôi tiên sinh, yên tâm đi! Phu nhân gần đây khí sắc rất tốt, ăn uống cũng tốt lên rất nhiều. Không thấy cô ấy nổi nóng." Chị Ngô nhiệt tình trả lời, đứng ở cạnh cầu thang, rất giữ phép tắc.Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL  - https://truyenfull.vn Chị Ngô là hộ lý mà từ sau khi Lãnh Tử Tình xuất viện, Lôi Tuấn Vũ đặc biệt mời đến cho cô, chăm sóc cô từ sáng đến tối. Công ty khá bận, thư ký cũng không dứt ra được. Mà nghĩ đến việc đón cô về nhà, lại sợ mình không khống chế được, sẽ tổn thương đến Lãnh Tử Tình lần nữa. Liền đón cô đến một nơi ở khác, thường xuyên đến thăm cô, cũng để cô có đủ thời gian tĩnh dưỡng thân thể. Không biết là làm sao. Lôi Tuấn Vũ cảm thấy chính mình hình như đã bị Lãnh Tử Tình cho vào tròng, vừa nhìn thấy cô sẽ tự nhiên có một nỗi kích động, muốn ôm cô vào lòng, hưởng thụ niềm vui sướng vô bờ. Đã hơn mười ngày trôi qua, mỗi khi ở văn phòng rảnh rỗi, sẽ bất giác nhớ tới cô, trong người liền lập tức trào dâng một nỗi kích động! SHIT! Trước đây sao hắn không phát hiện nhu cầu của mình lại tràn đầy như vậy chứ?! Mà Lãnh Tử Tình từ khi xuất viện, thì hoàn toàn không nói với hắn một câu nào! Giống như hắn là không khí vậy! Lo lắng cô mới mất đi con, cơ thể lại vô cùng yếu ớt, Lôi Tuấn Vũ cũng chỉ đành nén giận, không so đo với cô. Nhưng mà, mặc dù tìm mọi cách lấy lòng cô, cô vẫn không nói với hắn câu nào! Cái việc lấy mặt nóng áp mông lạnh này, Lôi Tuấn Vũ hắn gần đây làm quá triệt để rồi, ngay cả chính hắn cũng bắt đầu bội phục chính mình! "Tốt! Nếu phu nhân muốn ăn cái gì, chị phải đi mua, không phải lo lắng tốn kém. Công xá của chị cũng sẽ tăng thêm. Lúc bình thường phải nói chuyện nhiều với phu nhân, cô ấy hướng nội, không thích nói chuyện lắm, chị phải nghĩ cách để cô ấy vui vẻ!" Nhìn bóng lưng cứng ngắc của Lãnh Tử Tình, ánh mắt Lôi Tuấn Vũ đột nhiên lóe lên, nghiêm túc nói: "Có lẽ em sẽ cười nhạo, đó là vì cơ thể anh chỉ chấp nhận một mình em! Anh không thể làm chuyện đó với người phụ nữ khác! Sai rồi! Tử Tình, thực ra anh cũng đã từng thử muốn chữa khỏi chứng bệnh của anh! Nhưng anh phát hiện, tim của anh đã đầy ắp em rồi. Nhìn thấy người phụ nữ khác hở hang trước mặt anh, anh lại bắt đầu ghê tởm! Cho dù cô ta áp sát vào người anh, hôn lên nơi đó… anh cũng không có bất kỳ rung động nào! Trong đầu anh chỉ nghĩ đến em, nghĩ đến bộ ngực mê người, cái eo mê người, cái mông mê người của em…" "Đủ rồi!" Lãnh Tử Tình chợt ngồi thẳng dậy, khuôn mặt đỏ bừng dữ tợn nhìn hắn… Hắn rốt cuộc có chút liêm sỉ nào không! Hắn lại còn ở trước mặt cô, nói người phụ nữ khác khỏa thân trước mặt hắn, nói người phụ nữ khác hôn…! Chó không thể bỏ được phân! Hắn quả thật chính là cầm thú! Lôi Tuấn Vũ không giận mà chỉ cười: "Sao vậy? Ghen rồi sao? Anh tưởng là em không để ý chứ!" Lãnh Tử Tình trừng mắt lườm hắn, cô để ý? Cô để ý mới là lạ?! Hắn muốn lên ai thì lên người đó, muốn để ai hôn thì để người đó hôn! Tất cả chuyện này không liên quan đến Lãnh Tử Tình cô! Đàn ông thối đáng ghê tởm! "Ọe!" Lãnh Tử Tình vừa nghĩ đến lúc có một người phụ nữ khêu gợi ở dưới thân hắn, dạ dày cuộn lên… Hướng về phía thùng rác cạnh giường mà nôn. Lôi Tuấn Vũ liền nhảy vọt ra xa! Hoảng sợ nhìn dáng vẻ khó chịu của cô. Vội vàng vọt trở lại, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, kêu lên: "Chị Ngô, mau mang nước lại đây!" Cúi đầu nhìn Lãnh Tử Tình đang không ngừng nôn nước chua, nhíu chặt mày, lo lắng nói: "Sao lại thế này?! Có phải trong người vẫn thấy khó chịu không? Bác sỹ kia chẳng phải đã nói, làm phẫu thuật xong chỉ cần chú ý nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng mười lăm ngày sẽ khỏe sao? Sao đã lâu như vậy mà vẫn bị nôn?" Lãnh Tử Tình rút mấy tờ giấy ăn lau lau khóe miệng, trừng mắt lườm hắn một cái. Bắt đầu từ lần nôn trước, cô liền để một cái thùng rác ở cạnh giường, đề phòng có thể đột nhiên xuất hiện triệu chứng. Về phần hiện giờ vì sao vẫn bị nôn, cô cùng lười giải thích với hắn. Nghĩ đến những chuyện xấu xa mà hắn nói, cô liền càng thêm bực bội. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL  - www.Truyện FULL Chị Ngô mang một ly nước gõ cửa bước vào, lại dọn sạch thùng rác. Lôi Tuấn Vũ có chút lo lắng nói: "Dậy đi, anh đưa em đi gặp bác sỹ. Hay là lần phẫu thuật vừa rồi còn để lại di chứng gì không!" Lãnh Tử Tình lại gạt mạnh tay hắn ra, châm chọc nói: "Chỉ cần anh đừng có ở trước mặt tôi nói ra những lời không sạch sẽ là được! Anh đi đi, tôi muốn nghỉ ngơi!" Lôi Tuấn Vũ bất đắc dĩ nhìn cô lạnh lùng như băng, đột nhiên có chút bực bội nói: "Tử Tình, rốt cuộc em muốn anh phải thế nào?! Chuyện của con anh đều đã xin lỗi rồi, em còn muốn anh thế nào nữa?! Anh thừa nhận, là anh không kiềm chế được, hại con cũng hại em đau lòng. Nhưng, anh như vậy cũng không phải là chứng tỏ yêu em sao? Em có biết ngày đó lúc em ăn mì dáng vẻ đó quá là mê hoặc anh, anh sao có thể không kích động chứ?!" "Tôi mê hoặc anh?! Lôi Tuấn Vũ, anh nói đạo lý một chút có được không?! Lãnh Tử Tình tôi cả đời này cũng chưa bao giờ từng muốn mê hoặc anh! Chính anh là kẻ quấy rối tình dục, hoàn toàn chưa từng nghĩ đến con! Trong từ điển của anh, chỉ có bản thân anh! Anh chỉ yêu bản thân anh, anh hoàn toàn không yêu tôi, không yêu con!" Từ bệnh viện trở về, lần đầu tiên Lãnh Tử Tình nói nhiều như vậy, nhưng từng câu từng chữ đều là lên án! "Anh không yêu em?! Lãnh Tử Tình, em nói cái quái gì vậy?! Chết tiệt! Em chưa từng muốn mê hoặc anh, phải không? Vậy em muốn mê hoặc ai? Hoa Bá hả? Là Hoa Bá hả?!" Lửa giận của Lôi Tuấn Vũ lập tức bùng cháy! Hắn tìm mọi cách lấy lòng cô, cô lại vẫn không buông tha, hôm nay lại còn nói như vậy! Không khỏi nghĩ đến, nếu lúc trước không phải là hắn chặn được cô ở sân bay, e là cô đã cao chạy xa bay theo Hoa Bá rồi! Mang theo cái thai, còn có thể khiến cho Hoa Bá mê mẩn đền thần hồn điên đảo, chịu vì cô mà vứt bỏ tất cả, khả năng của cô thật đúng là không phải bình thường. "Lôi Tuấn Vũ! Anh… Đúng! Tôi chính là muốn mê hoặc anh ấy, thì đã sao? Nếu không phải là anh giở trò, dùng thủ đoạn hèn hạ, thì sao tôi có thể cùng anh trở về?! Anh sao có cơ hội nảy sinh thú tính chứ?!" Lãnh Tử Tình giận đến run người. Cô không ngờ hiện giờ hắn vẫn còn để bụng! Ở trong mắt hắn, cô chính là loại phụ nữ lẳng lơ, có phải không?! "Em!" Lôi Tuấn Vũ nhìn mặt cô, thật muốn đập tan khí phách quật cường đó. Là ai nói cô ngoan ngoãn hướng nội? Là ai nói cô nhẫn nhục chịu đựng? Đến mà xem dáng vẻ cô hiện giờ, chẳng khác một con thú hoang, cái miệng nhỏ nhắn khí thế bức người kia, còn không biết sẽ nói ra những lời nào khiến hắn muốn bóp chết cô. "Lôi Tuấn Vũ, anh thật làm tôi thấy ghê tởm! Đi tìm bọn gái hoang của anh đi! Để bọn họ hôn đống phân chó của anh!" Lãnh Tử Tình túm lấy gối ném qua, mái tóc mềm mại ngay lập tức rối bời, chặn mất tầm nhìn của cô! Lôi Tuấn Vũ vội vàng né tránh đòn tấn công bằng gối, không dám tin trừng mắt nhìn cô, lạnh lùng quát: "Em điên rồi, Lãnh Tử Tình! Đừng tưởng em là bệnh nhân, thì anh cái gì cũng nhường nhịn em! Lôi Tuấn Vũ anh tìm loại phụ nữ nào, còn không tới lượt em chỉ trỏ! Em chẳng qua cũng chỉ là một trong số đám phụ nữ của anh! Hơn nữa còn là một người không nghe lời nhất, công phu trên giường cũng kém nhất!" "Cút!" Lãnh Tử Tình gào lên. Hắn thật khốn kiếp! Hoàn toàn khốn kiếp! Những lời xấu xa như vậy hắn cũng có thể nói ra! Hắn đúng là một tên đốn mạt! "Anh cảnh cáo em! Lãnh Tử Tình! Đừng có ở đây giả ngây giả dại nữa! Sự nhẫn nại của anh có hạn!" Nói rồi, rầm một tiếng, Lôi Tuấn Vũ tông cửa đi ra. Ngoài cửa, chị Ngô kêu: "Lôi tiên sinh, Lôi tiên sinh?" Lại một tiếng rầm, cửa ngoài cũng bị đạp ra. Lãnh Tử Tình đầu tóc rũ rượi, nước mắt tuôn như mưa, gục xuống giường khóc nức nở… Lôi Tuấn Vũ giận dữ tông cửa đi ra, hắn nhảy lên xe liền lái thẳng đến câu lạc bộ đêm Muôn Tía Nghìn Hồng. "Lôi tổng? Đã lâu không gặp! Hôm nay tới sớm vậy! Vẫn bao một phòng chứ?" Một người đàn ông nhỏ con mặt lõi đời nhận lấy áo khoác của hắn. "AMAY có đây không?" "Ồ, ngại quá. Lôi tổng, AMAY hôm nay nghỉ. Haiz… Có điều, không sao, tôi gọi điện cho em ấy, biết là ngài tới, em ấy nhất định sẽ tới ngay. Ngài yên tâm, nghỉ ngơi một lát trước đã. Tiểu Mễ? Đưa Lôi tổng đến phòng bao, phục vụ cho tốt." Người đàn ông nhỏ bé cao giọng gọi, một cô gái tuổi còn trẻ liền hớn hở chạy đến. Tuổi cô ta ước chừng mới hai mươi, ăn mặc khá táo bạo, dưới chiếc váy siêu ngắn là đôi chân thon dài, phía trên mặc một chiếc áo phông nho nhỏ bó sát người, cảm giác xác thịt khiến người ta khó tránh khỏi mơ màng. Thời tiết như vậy, mặc thành cái dạng này, thật sự là đẹp mắt. Nghe thấy quản lý gọi, lại nhìn thấy người đàn ông trước mặt, Tiểu Mễ lập tức phấn chấn tinh thần, trời ạ! Một người đàn ông thật là cao lớn đẹp trai! Thật hết chê! Ưỡn bộ ngực đầy đặn, Tiểu Mễ lắc mông đi tới…
0
0 sao / 0 đánh giá
5 sao - 0 đánh giá
4 sao - 0 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 0 đánh giá
Điểm 0 SAO trên tổng số 0 đánh giá
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Gửi bình luận của bạn tại đây (*):
(Thông tin Email/ĐT sẽ không hiển thị phía người dùng)
*Nhấp vào đây để nhận mã Nhấp vào đây để nhận mã
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
×
Trợ lý ảo Trợ lý ảo
Gửi câu hỏi
×