Em sẽ khiến anh phải hối hận
| | Đỗ Phương Lam | Chat Online |
| 28/02/2019 18:45:26 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện ngắn | Truyện Sưu tầm Báo cáo |
337 lượt xem
- * Ba ngày yêu nhau! (Truyện ngắn)
- * Boss hung dữ - Ông xã kết hôn đi - Chương 261: Có con ở đây, không để bác chịu ấm ức đâu (Truyện ngôn tình)
- * Đừng đợi tôi nữa Bảo Bình... (Truyện ngắn)
- * Thanh xuân, em mất anh (Truyện ngắn)
Nội dung: Thể loại là đoản ngược nên Truyện sẽ xoay quanh cuộc sống của 1 cô gái đầy đau khổ, người thân của cô cứ liên tiếp rời xa cô không ngừng. Người cô yêu thì lại không tôn trọng cô. Chỉ xem cô là 1 vật để phát tiết. Đến cuối cùng, cô vẫn chỉ nhận lại sự đau thương đến xé lòng. Mọi người hãy cùng tôi đón xem tất cả mọi chuyện đã xảy ra với cô ấy như thế nào nha. Tôi cá là sẽ vô cùng bi thương đấy
Giới thiệu nhân vật
Cô:Diệu Nhi
Ả:Diễm Trang
Nó:Ngọc Hoa
Hắn:Thiên Phong
Anh:Lãnh Phúc
-------------------------------------------------------------------------------------------------------
13/12-0 tuổi
Ngày cô sinh ra,lần đầu cũng như lần cuối cùng cô được gặp mẹ.Mẹ cô vì sinh cô mà mất. Cô là 1 ca sinh khó
13/12-3 tuổi
Ngày mà ngay cả người ba cô yêu thương nhất cũng bị ông trời cướp mất bởi 1 trận bão tuyết. Chỉ bởi vì ông đang trên đường về nhà mừng sinh nhật cô,xe ông đang đi thì bỗng có 1 trận bão tuyết ập tới và chôn vùi mất chiếc xe của ông
13/12-5 tuổi
Nhà có 1 trận hỏa hoạn lớn không rõ nguyên do mặc dù đang trong mùa đông lạnh giá,anh cô vì cứu cô mà cũng mất mạng.Bỏ lại cô bơ vơ giữa thế gian này.May thay cô vẫn còn có 1 người bà...
13/12-6 tuổi
Nhưng đâu ai biết được rằng, ngay năm sau bà cô qua đời vì bệnh tim tái phát.Vì người thân quanh cô dần mất nên họ hàng trong nhà coi cô như 1 đứa sao chổi.Chỉ mang lại chết chóc
13/12-6 tuổi
Cô bị ruồng bỏ,được đem vô viện mồ côi.Từ đó cô ko còn 1 họ hàng nào nữa
13/12-6 tuổi
Cô bị trầm cảm nặng.Trong cô nhi viện,cô luôn bị hành hạ,bắt nạt. Một hôm cô được nhận nuôi. Tưởng chừng sẽ được hạnh phúc nhưng lại bị đối xử ko bằng 1 con hầu.Suốt ngày chỉ ăn cơm thừa và ở cùng chó
13/12-10 tuổi
Cô cố gắng lẻn khỏi căn nhà đó. Ngay ngày hôm sau,căn nhà bốc cháy,thảm họa của 1 đại gia đình cao quý.Lúc đó,ai cũng bảo cô là ác quỷ,là đứa con của tử thần. Chuyện đó đối với 1 đứa trẻ 10 tuổi như cô là 1 điều khủng khoảng lớn.Cô giờ chỉ có thể ở chỗ mà cả xã hội ruồng bỏ,nơi được gọi là cặn bã của thế giới-bãi rác.Nhưng cô lại gặp được 1 cô bạn
13/12-13 tuổi
Sau bao nhiêu năm vui đùa với cô bé đó thì chuyện mà cô sợ nhất đã đến.Ngày sinh nhật của cô,cô đã mất đi người bạn thân của mình chỉ vì cô bé ấy cứu cô khỏi 1 chiếc xe tải đang lao nhanh trên đường,người điều khiển chiếc xe là 1 ông tài xế đang say sỉn.Đáng lẽ chiếc xe sẽ tông thẳng vào cô, nhưng vì lẽ nào lại là bạn cô.Tại sao lại đẩy cô ra khỏi chỗ đó,tại sao lại thế mạng cô.Cô thậm chí còn bị gia đình cô bé ko cho dự lễ tang của bạn mình.Ngày cô sinh ra lại là ngày dỗ của những người mà cô yêu thương nhất
13/12-16 tuổi
Cô bị 1 thanh niên cưỡng hiếp.Nhưng sau đó gia đình họ đã chịu trách nhiệm.Cô biết đây chỉ là 1 cuộc ép hôn ko tình cảm giữa cô và chàng trai,vậy mà cô lại phải lòng anh chàng đó.Nhưng còn anh thì sao,anh xem cô chỉ là 1 con cờ để giao lưu với các công ty khác,biến cô thành 1 thứ qua đêm với các ông chủ của các công ty lớn khác để giao dịch.Anh còn xem cô là dụng cụ để phát tiết,để thỏa mãn.Lại còn liên tục đi qua đêm hoặc dẫn tình nhân về nhà,tất nhiên cô luôn bị đám tình nhân đó hành hạ.Khi phát hiện tình cảm của cô thì luôn giày vò lấy nó
13/12-21 tuổi
Cô mang thai đứa con của anh.Nhưng anh lại nhẫn tâm nói cô đi qua đêm với người đàn ông khác.Rồi vô tình đẩy cô ngã,cạnh bàn sắc nhọn đã đâm thẳng vào bụng cô.Mặc dù anh thấy máu từ chân cô chảy xuống,nhưng vẫn làm như ko thấy gì mà bỏ đi.Cô mất đi đứa con vẫn chưa chào đời của mình
13/12-25 tuổi
Cô đã quá mệt mỏi trong 25 năm qua.Cô...muốn buông lơi tất cả. Cô thả mình xuống dòng nước chảy xiết,nhưng sao cô vẫn được cứu sống thế này.Trong bệnh viện chỉ có 1 mình cô ở đó,ko người thân,ko bạn bè.Ra viện,cô về nhà thì lại bị đánh đập,hành hạ bởi nhân tình của chồng mình
13/ 12-27 tuổi
Anh bị nhân tình đá nên cứ lâm vào rượu chè.Một hôm,anh quá say mà lao thẳng ra đường nhưng ko hề biết có 1 chiếc xe tải đang lao đến.Chỉ trong vài giấy ngắn ngủi có thể cướp mất mạng sống của anh.Cô đứng bên kia đường nhìn thấy mọi chuyện,cô chỉ vừa bước ra khỏi tiệm bánh ngọt để mua loại bánh cafe mà anh thích thì thấy được cảnh tượng này.Dẫu biết anh ko yêu cô,dẫu biết anh luôn hành hạ và xem cô như 1 dụng cụ nhưng cớ sao cô vẫn yêu anh,vẫn chăm sóc và lo lắng cho anh.Cớ sao...bây giờ cô lại lao ra để cứu anh.Đúng,màn cứu người ngoạn mục của cô đã khiến anh tỉnh rượu ngay tức thì.Cô đã cứu được anh...nhưng sao lại ko thể tự cứu mình kia chứ.Mưa đã rơi nặng hạt từ khi nào,anh đứng thất thần nơi đó nhìn vào cô gái đang nằm giữa 1 vũng máu đỏ tươi hòa quyện cùng mưa.....
-------------------------------------------------------------------------------------------------------
Trên mặt đường lạnh giá có 1 cô gái mặc bộ váy trắng đã thấm đẫm máu.Anh đứng đó nhìn cô ngã xuống mà lòng rối ren nhưng ngay sau đó chính là sự khinh bỉ lộ rõ. Phải, anh đang khinh bỉ cô. Anh nghĩ cô tự tay mình tạo ra chuyện này để lấy lòng anh, vì vậy anh đi khỏi nơi xảy ra vụ tai nạn đó 1 cách nhẫn tâm mà không quay đầu lại nhìn cô.
Cô nằm trên vũng máu mà đau lòng. Cô nhìn thấy được ánh mắt khinh bỉ của anh. Cô cũng đã nhìn thấy được sự nhẫn tâm của anh. Cô đã kìm nén tất cả mọi thứ. Những thời gian bên anh chẳng bao giờ được yên ổn, được hạnh phúc cả. Cô khóc. Khóc cho sự đa tình ngốc nghếch của mình. Khóc cho trái tim đã lạnh buốt của mình. Khóc cho sự dại dột của mình, tại sao lại lao ra để cứu anh rồi nhận lại ánh mắt khinh bỉ của anh.
Nước mắt hòa cùng máu. Máu hòa cùng mưa. Tạo thành 1 bức tranh đầy bi thảm.
Cô đã quá mệt mỏi. Lúc này cô đã rất đau. Đau cả bên trong lẫn bên ngoài. Cô....muốn ngủ, 1 giấc ngủ không thể tỉnh dậy. Mí mắt nặng nề không thể mở nổi đã khiến cô nhắm mắt lại..... Cơn mưa như to hơn.....
☆
☆
☆
☆
☆
☆
☆
☆
☆
☆
1 cánh đồng đầy hoa bồ công anh. Giữa cánh đồng là 1 cô gái mặc bộ váy trắng tinh khiết như thiên thần. Đó...chính là cô. Cô mở mắt và thấy mình đang ở 1 nơi đầy xa lạ. Nhưng là nơi khiến cô thoải mái nhất. Nhìn xung quanh cô phát hiện thấy 1 đám người đang tới chỗ mình. Cô nhìn kĩ lại và phát hiện đó chính là những người thân của cô. Sự vui mừng khiến cô hối hả chạy lại mà không may vấp té, nhưng cô liền đứng dậy ngay lập tức mà chạy thẳng về phía trước. Bỗng tất cả biến mất. Cô bị rơi vào 1 hố sâu chỉ toàn là bóng tối.
Cô sợ. Rất sợ mình sau khi chết cũng chỉ có 1 mình. Không ai bên cạnh. Cô sợ sự lạnh giá của địa ngục. Cô sợ mình sẽ ở đây mãi mãi, sẽ bị bóng tối nuốt chửng. Nhưng không, bàn tay của cô bỗng có sự ấm áp lạ thường. Cô momg đó sẽ là anh. Cô cố gắng thoát khỏi màn đêm này.
Cô dần dần mở mắt, mùi sát trùng sộc thẳng vào mũi khiến cô khó chịu. Cô cảm giác có 1 thứ gì đó nặng bên cánh tay. Người cô nhìn thấy đầu tiên chính là hắn. Cô tuy có chút thất vọng nhưng có vẻ hắn đã chăm sóc cho cô cả đêm nên lúc này mới ngủ gật trên tay cô. Cô cử động nhẹ khiến hắn tỉnh dậy. Hắn thấy cô tỉnh dậy liền đi kêu bác sĩ.
Cô phải ở trong bệnh viện suốt 3 tháng. Nhưng không nhàm chán như lúc cô tự tử. Bởi vì còn có hắn kia mà. Hắn được cô kể lại mọi chuyện. Cảm thông và tự nguyện chăm sóc ân cần, dịu dàng như 1 người chồng với cô chính là điều mà hắn đang làm. Hắn tuy không giàu có nhưng tình yêu dành cho cô thì là cả 1 bầu trời. Cô biết tình yêu của mình đối với anh vẫn còn, nhưng cô sẽ cố gắng để quên đi anh và để hắn là người tiếp theo cũng như là người cuối cùng cô yêu. Hắn yêu cô từ lần gặp đầu tiên. Thật ra hắn chính là người chủ của tiệm bánh mà cô mua trước khi cứu anh.
Sau khi rời bệnh viện, hắn đưa cô về nhà của mình. Sau đó chính là những thời gian hạnh phúc của cô và hắn. Hắn cũng có 1 cô em gái rất dễ thương. Cô và nó rất hợp nhau nên lúc nào cũng bắt tay trêu hắn. Nhưng thời gian ấm áp đó chưa được bao lâu thì đã kết thúc.Ả nhân tình của anh quay về với đôi mắt mù lòa. Ả nói lúc đó vì cô dọa nếu không rời xa anh sẽ giết cả gia đình ả nên ả mới bỏ rơi anh. Ả còn cố nặn thêm vài giọt nước mắt nói cô lấy đi đôi mắt của ả để cảnh cáo. Anh sau khi nghe ả nói thì tin là thật mà nổi trận lôi đình đi bắt cô về để móc đôi mắt của cô cho ả. Anh biết được hắn đang ở cùng cô nên đã cho 1 đám người tới bắt hắn. Sau đó nhốt hắn dưới tầng hầm mà hành hạ đủ kiểu. Trên người anh chi chít là những vết roi đến bật máu. Anh cho người gửi thư đe dọa đến cô để cô mắc bẫy. Cô đau lòng thấy anh như vậy liền không màn đến chuyện nó ngăn cản đừng đi mà nhất quyết đi đến ngôi nhà cô đã từng ở. Giờ cô đã đứng trước ngôi nhà ấy.......
-------------------------------------------------------------------------------------------------------
Cô bây giờ đang đứng trước ngôi nhà mà cô đã từng ở.Khi bước vào căn nhà thì cô cảm giác phía sau gáy nhói lên,đã có người đánh lén cô.Cô ngã khụy xuống và giờ cô chỉ thấy 1 thứ đó chính là bóng tối
Anh chính là người đã cho người đánh lén cô.Anh cho người cột cô vào ghế và bỏ vào 1 nhà kho ẩm mốc.Khi cô tỉnh dậy thì cảm thấy vô cùng đau đầu.Nhìn xung quanh,cô chỉ thấy 1 màu đen bao phủ,mùi ẩm mốc khiến cô khó chịu mà đau đầu thêm
Két...kéttt...
Bỗng tiếng mở cửa vang lên.Tiếng sắt gỉ va chạm với mặt đất tạo lên 1 âm thanh thật đáng sợ.1 chút ánh sáng lọt vào căn phòng cho cô nhìn thấy được là ai đi vào và anh chính là người đi vào.Cô nhìn anh với ánh mắt vô cảm,đã không còn 1 chút cảm xúc nào.Điều đó khiến anh có chút khó chịu.Cô cất giọng lạnh lẽo hỏi anh:
-Tên súc vật nhà ngươi giấu Thiên Phong của tôi đâu rồi
-Đừng nôn nóng,tôi sẽ cho người đem hắn ta vào-hắn có hơi ngạc nhiên khi cách xưng hô của cô giờ chỉ đầy oán hận chứ không còn ngọt ngào như xưa.Nhưng đó chỉ là suy nghĩ thoáng qua.Anh cho người đem hắn vào
Trên người hắn toàn là những vết thương nặng,những vết thương chồng chất vết thương đến bật máu.Cô nhìn mà tim đau như cắt.Hắn nhìn thấy cô cũng không khỏi đau lòng.Hắn cố gượng nói:
-Di...diệu nhi,e...em có s...sao không
-Anh Phong,em không sao hết.Hôm nay em đến đưa anh về dù bất cứ giá nào-cô nói chắc chắn nhưng không giấu nỗi vẻ đau thương
Anh sau khi nghe được 2 từ"Anh Phong"được thốt ra từ cô thì sự khó chịu trong người như tăng lên.Thật sự hôm nay anh không thể hiểu được suy nghĩ của chính mình nữa.Chỉ toàn suy nghĩ về cô
-Tôi sẽ cho hắn ta đi với 1 điều kiện-Anh lên tiếng sau 1 hồi suy nghĩ vẩn vơ
-Là điều kiện gì?-cô nghe được câu nói ấy thì hứng khởi nói
-Mau đưa đôi mắt của cô cho Diễm Trang-Anh nói 1 câu khiến cho cô ngỡ ngàng
-Tên khốn nhà ngươi không phải là con người nữa rồi Lãnh Phúc.Hự-Hắn hét lên,sau đó liền bị đàn em của anh đá vào bụng
-Lãnh Phúc!tại sao anh lại muốn đôi mắt của tôi!-cô nói như hét lên
-Cô đừng giả nai trước mặt tôi.Chả phải chính cô là người đã lấy đi đôi mắt của cô ấy sao-anh đi lại gần mà bóp chặt cằm cô
-Anh nói gì cơ!Tôi không hề làm chuyện đó-cô khó hiểu nói
-Tên đàn bà vô liêm sỉ như cô sao tôi có thể tin được.Dù cô đồng ý hay không,thì đôi mắt của cô cũng sẽ thuộc về người của tôi.Còn về tên kia thì tôi sẽ thả hắn ra nên cô đừng lo-anh hất cô ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo rồi kéo hắn đi.Hắn được anh thả như lời hứa
Nó thấy hắn về với nhiều vết thương thì hốt hoảng chạy lại hỏi
-Anh 2,anh bị thương nặng vậy.Còn chị dâu đâu?
-Diệu Nhi bị bắt rồi...
Hắn kể lại mọi chuyện xảy ra cho nó nghe.Nó sau khi nghe xong thì giận không thể chém chết đôi cẩu nam nữ kia ngay tức khắc
-Anh cứ nghỉ ngơi.Còn mọi chuyện cứ để em
-Em sao có thể làm được gì
-Anh quên em còn bí mật chưa tiết lộ sao
..........
Cô sau khi bị lấy đi đôi mắt thì bị anh nhốt lại làm kẻ hầu cho ả.Ả liên tục làm hại cô.Còn giả vờ bị cô đánh để cho anh hành hạ cô không bằng 1 con vật.Sau vài tháng sắp xếp mọi thứ thì nó đã bắt đầu kế hoạch của mình
-Chị đại,mọi thứ đã chuẩn bị-1 đứa con gái cuối gập người nói
-Bắt đầu đi-nó bây giờ đã khác hẳn.Không còn ngây ngô trẻ con nữa mà thay vào đó là lạnh giá và nguy hiểm."Lãnh Phúc,ngươi sẽ trả giá cho những gì ngươi gây ra cho chị dâu và anh ta"nó nghĩ thầm
-----
Cô đang tìm lại chiếc nhẫn mà hắn đã tặng cho mình lỡ làm rơi.Đang mò mẫn tìm thì cô đụng trúng 1 ai đó.Cô hấp tấp đứng dậy xin lỗi.Hắn thấy cô như vậy mà đau lòng.Liền ôm chầm lấy cô.Khi cô cảm nhận được hơi ấm quen thuộc thì vui mừng không ngớt
-Thiên Phong,có phải là anh không Thiên Phong
-Phải,là anh đây.Anh tới cứu em đây
-Vậy tốt quá,chúng ta mau rời khỏi đây thôi
Thế là 2 người dắt tay nhau chạy.Chạy thoát khỏi căn nhà địa ngục này.Chạy đến 1 cánh đồng xa nơi này.Nhưng không may lại bị anh phát hiện được
--2 tiếng trước--
-Ngọc Hoa,cô đến đây để làm gì?--anh nhìn nó
-Tôi đến cho anh biết 1 bí mật chưa bật mí...-nó nói
-------------------------------------------------------------------------------------------------------
--2 tiếng trước--
-Ngọc Hoa,cô đến đây để làm gì?--anh nhìn nó nói
-Tôi đến cho anh biết 1 bí mật chưa được bật mí.Anh có muốn nghe không.Nó liên quan đến Diễm Trang của anh đấy-nó nói nham hiểm
-Bí Mật?Mau nói ngay!-anh nói to
-Anh đã từng nghĩ cô ta mới là người hại chị Diệu Nhi chứ không phải chị Diệu Nhi hại cô ta chưa?
-Ý cô là gì?không có chứng cứ thì mau đi đi
-Anh muốn chứng cứ?Mau xem đi,rồi anh sẽ hối hận-nó quăng cho anh 1 sấp tài liệu rồi bỏ đi.Nó đi tới cửa rồi quay đầu lại nói:
-Tôi nhắc lại lời của chị dâu tôi dành cho anh đây,chị ấy nói"Nếu anh đụng đến người thân của em 1 lần nữa,em sẽ khiến anh hối hận"-nói xong nó rời đi.Đi vào màn đêm u tối
Sau khi nó đi,anh cầm sấp tài liệu lên xem.Trong đó toàn bộ nội dung về cuộc sống của ả.Và chứng cứ về mọi chuyện mà ả sắp đặt lên cô.Anh coi xong thì tức giận.Anh liền chạy đến nơi nhốt cô nhưng không thấy cô ở đâu cả.Anh liền như con mãnh thú lao ra ngoài mà kiếm cô trong mưa.Anh lái xe trên đường với vận tốc cao khiến mọi người đều khiếp sợ.Lúc này,anh đã xác định được vị trí của cô trong tim.Liệu đã quá trễ để nhận ra anh yêu cô nhiều đến cỡ nào,liệu đã quá trễ để anh nhận ra ko thể sống nếu thiếu cô.Có vẻ đây chính là cái giá phải trả cho những ngày anh đã làm tổn thương cô.Còn về cô và hắn thì vẫn chạy.Họ chạy mãi,cố gắng chạy thoát nhưng ông trời thật trớ trêu thay lại để anh tìm thấy được họ
-Diệu Nhi!Đừng chạy nữa,anh thấy em rồi!-anh hét to lên rồi xuống xe
-Tên khốn nhà anh không xứng để gọi tên cô ấy-Hắn đứng chắn ngang trước cô như muốn bảo vệ
-Thiên Phong,tôi là chồng cô ấy nên tôi có xứng hay không đó là chuyện của bọn tôi.Dù sao thì chúng tôi vẫn chưa chia tay.Còn về anh kìa,đường đường là 1 người có ăn có học kia mà,vậy tại sao anh lại hành động như 1 tên cướp vợ của người khác vậy-anh nói khiêu khích
-Hơ,Lãnh Phúc,anh sai rồi.Anh đã tự tay mình bỏ đi chức vụ làm chồng của cô ấy vào nhiều năm trước rồi.Anh nên nhớ,năm 27 tuổi anh đã bỏ rơi cô ấy nằm trên vũng máu.Và gần đây nhất,anh đã lấy đi mất đôi mắt của Diệu Nhi.Vậy anh thử nói xem.Anh còn xứng được với Diệu Nhi-hắn nói khinh bỉ
Anh nắm chặt tay thành cú đấm.Mặt tối xầm lại-Diệu Nhi,ta có thể quay trở lại không?
-Anh vẫn còn mặt mũi để nói câu nói như vậy sao-cô lạnh lùng trả lời
-Em sẽ phải suy nghĩ lại thôi-anh nói xong liền rút súng ra chỉa vào hắn
*Pằng Pằng*
2 tiếng súng vang lên.1 cái ghim vào tim hắn.1 cái được 1 người bắn tỉa bên nó bắn vào vai anh.Hắn ngã khụy xuống khiến cô ở phía sau dù không thấy gì mà cảm giác nhói ở tim và cả tiếng súng khiến cô thất thần.Cô liền ngồi thụp xuống để mò lấy bàn tay của hắn.Nó lạnh lẽo và không còn hơi ấm nữa.*Pằng*lại 1 tiếng động chói tay vang lên.Lần này lại trúng phải cô.Người nổ súng chính là ả.Ả đã đến đây từ bao giờ.Anh gần đấy thấy cô ngã xuống thì thất thần,nhưng cô ngã xuống mà đôi tay còn nắm chặt được bàn tay của hắn và miệng nở 1 nụ cười hạnh phúc mà đã lâu anh chưa thấy.Anh đã mất cô thật rồi.Am cũng ngất lịm đi vì mất máu.Thuộc hạ đem xác của cô và hắn về cho nó.Nó đau lòng lắm,dù thế nào họ vẫn không được bên nhau,nhưng chắc họ đang hạnh phúc và chờ nó bên kia thế giới.Nó giao lại toàn bộ bang đản và đàn em của mình cho người bạn thân.Sau đó nó liền mai táng cho 2 người và mình cũng tự tử bên 2 ngôi mộ đó.Còn về anh thì được cứu kịp thời.Nhưng giờ anh sống không được bình thường nữa.Anh mỗi lần nhắm mắt lại thấy được bóng hình cô.Nó ảm ảnh anh ngay trong giấc mơ.Nó cứ bám lấy anh khiến anh bị rối loạn tâm thần.Lúc nào anh cũng ôm lấy 1 cái gối ôm to và luôn nói"Diệu Nhi,ngoan ở lại bên anh nha.Anh sẽ bảo vệ em mà"."Diệu Nhi,anh yêu em nhiều lắm.Em có yêu anh không"
Mỗi lần có người đến gần cái gối đó liền bị anh mắng chửi xối xả.Anh cứ thế theo thời gian cho đến 1 hôm.Anh trốn khỏi bệnh viện.Đang đi trên đường thì anh thấy cô. Cô đang cười với anh,anh liền băng qua và bị xe tải tông trúng. Anh tuy không chết nhưng lại sống cuộc đời thực vật cùng nỗi ám ảnh về cô suốt quãng đời còn lại 1 mình vì Ả đã bị đưa vào tù vì tội mưu sát. Ả đã lãnh nhờ cho anh vì anh bị liệt kê vào bệnh nhân tâm thần. Bản án dành cho ả là tù chung thân. Còn anh là bản án đáng sợ nhất mà ông trời ban tặng. Đó chính là anh phải 1 mình lẻ loi sống trên đời để nhìn những người khác hạnh phúc bên nhau cùng nỗi ám ảnh về cô. Anh sẽ rất đau buồn, sống không bằng chết.
--The end--
Giới thiệu nhân vật
Cô:Diệu Nhi
Ả:Diễm Trang
Nó:Ngọc Hoa
Hắn:Thiên Phong
Anh:Lãnh Phúc
-------------------------------------------------------------------------------------------------------
13/12-0 tuổi
Ngày cô sinh ra,lần đầu cũng như lần cuối cùng cô được gặp mẹ.Mẹ cô vì sinh cô mà mất. Cô là 1 ca sinh khó
13/12-3 tuổi
Ngày mà ngay cả người ba cô yêu thương nhất cũng bị ông trời cướp mất bởi 1 trận bão tuyết. Chỉ bởi vì ông đang trên đường về nhà mừng sinh nhật cô,xe ông đang đi thì bỗng có 1 trận bão tuyết ập tới và chôn vùi mất chiếc xe của ông
13/12-5 tuổi
Nhà có 1 trận hỏa hoạn lớn không rõ nguyên do mặc dù đang trong mùa đông lạnh giá,anh cô vì cứu cô mà cũng mất mạng.Bỏ lại cô bơ vơ giữa thế gian này.May thay cô vẫn còn có 1 người bà...
13/12-6 tuổi
Nhưng đâu ai biết được rằng, ngay năm sau bà cô qua đời vì bệnh tim tái phát.Vì người thân quanh cô dần mất nên họ hàng trong nhà coi cô như 1 đứa sao chổi.Chỉ mang lại chết chóc
13/12-6 tuổi
Cô bị ruồng bỏ,được đem vô viện mồ côi.Từ đó cô ko còn 1 họ hàng nào nữa
13/12-6 tuổi
Cô bị trầm cảm nặng.Trong cô nhi viện,cô luôn bị hành hạ,bắt nạt. Một hôm cô được nhận nuôi. Tưởng chừng sẽ được hạnh phúc nhưng lại bị đối xử ko bằng 1 con hầu.Suốt ngày chỉ ăn cơm thừa và ở cùng chó
13/12-10 tuổi
Cô cố gắng lẻn khỏi căn nhà đó. Ngay ngày hôm sau,căn nhà bốc cháy,thảm họa của 1 đại gia đình cao quý.Lúc đó,ai cũng bảo cô là ác quỷ,là đứa con của tử thần. Chuyện đó đối với 1 đứa trẻ 10 tuổi như cô là 1 điều khủng khoảng lớn.Cô giờ chỉ có thể ở chỗ mà cả xã hội ruồng bỏ,nơi được gọi là cặn bã của thế giới-bãi rác.Nhưng cô lại gặp được 1 cô bạn
13/12-13 tuổi
Sau bao nhiêu năm vui đùa với cô bé đó thì chuyện mà cô sợ nhất đã đến.Ngày sinh nhật của cô,cô đã mất đi người bạn thân của mình chỉ vì cô bé ấy cứu cô khỏi 1 chiếc xe tải đang lao nhanh trên đường,người điều khiển chiếc xe là 1 ông tài xế đang say sỉn.Đáng lẽ chiếc xe sẽ tông thẳng vào cô, nhưng vì lẽ nào lại là bạn cô.Tại sao lại đẩy cô ra khỏi chỗ đó,tại sao lại thế mạng cô.Cô thậm chí còn bị gia đình cô bé ko cho dự lễ tang của bạn mình.Ngày cô sinh ra lại là ngày dỗ của những người mà cô yêu thương nhất
13/12-16 tuổi
Cô bị 1 thanh niên cưỡng hiếp.Nhưng sau đó gia đình họ đã chịu trách nhiệm.Cô biết đây chỉ là 1 cuộc ép hôn ko tình cảm giữa cô và chàng trai,vậy mà cô lại phải lòng anh chàng đó.Nhưng còn anh thì sao,anh xem cô chỉ là 1 con cờ để giao lưu với các công ty khác,biến cô thành 1 thứ qua đêm với các ông chủ của các công ty lớn khác để giao dịch.Anh còn xem cô là dụng cụ để phát tiết,để thỏa mãn.Lại còn liên tục đi qua đêm hoặc dẫn tình nhân về nhà,tất nhiên cô luôn bị đám tình nhân đó hành hạ.Khi phát hiện tình cảm của cô thì luôn giày vò lấy nó
13/12-21 tuổi
Cô mang thai đứa con của anh.Nhưng anh lại nhẫn tâm nói cô đi qua đêm với người đàn ông khác.Rồi vô tình đẩy cô ngã,cạnh bàn sắc nhọn đã đâm thẳng vào bụng cô.Mặc dù anh thấy máu từ chân cô chảy xuống,nhưng vẫn làm như ko thấy gì mà bỏ đi.Cô mất đi đứa con vẫn chưa chào đời của mình
13/12-25 tuổi
Cô đã quá mệt mỏi trong 25 năm qua.Cô...muốn buông lơi tất cả. Cô thả mình xuống dòng nước chảy xiết,nhưng sao cô vẫn được cứu sống thế này.Trong bệnh viện chỉ có 1 mình cô ở đó,ko người thân,ko bạn bè.Ra viện,cô về nhà thì lại bị đánh đập,hành hạ bởi nhân tình của chồng mình
13/ 12-27 tuổi
Anh bị nhân tình đá nên cứ lâm vào rượu chè.Một hôm,anh quá say mà lao thẳng ra đường nhưng ko hề biết có 1 chiếc xe tải đang lao đến.Chỉ trong vài giấy ngắn ngủi có thể cướp mất mạng sống của anh.Cô đứng bên kia đường nhìn thấy mọi chuyện,cô chỉ vừa bước ra khỏi tiệm bánh ngọt để mua loại bánh cafe mà anh thích thì thấy được cảnh tượng này.Dẫu biết anh ko yêu cô,dẫu biết anh luôn hành hạ và xem cô như 1 dụng cụ nhưng cớ sao cô vẫn yêu anh,vẫn chăm sóc và lo lắng cho anh.Cớ sao...bây giờ cô lại lao ra để cứu anh.Đúng,màn cứu người ngoạn mục của cô đã khiến anh tỉnh rượu ngay tức thì.Cô đã cứu được anh...nhưng sao lại ko thể tự cứu mình kia chứ.Mưa đã rơi nặng hạt từ khi nào,anh đứng thất thần nơi đó nhìn vào cô gái đang nằm giữa 1 vũng máu đỏ tươi hòa quyện cùng mưa.....
-------------------------------------------------------------------------------------------------------
Trên mặt đường lạnh giá có 1 cô gái mặc bộ váy trắng đã thấm đẫm máu.Anh đứng đó nhìn cô ngã xuống mà lòng rối ren nhưng ngay sau đó chính là sự khinh bỉ lộ rõ. Phải, anh đang khinh bỉ cô. Anh nghĩ cô tự tay mình tạo ra chuyện này để lấy lòng anh, vì vậy anh đi khỏi nơi xảy ra vụ tai nạn đó 1 cách nhẫn tâm mà không quay đầu lại nhìn cô.
Cô nằm trên vũng máu mà đau lòng. Cô nhìn thấy được ánh mắt khinh bỉ của anh. Cô cũng đã nhìn thấy được sự nhẫn tâm của anh. Cô đã kìm nén tất cả mọi thứ. Những thời gian bên anh chẳng bao giờ được yên ổn, được hạnh phúc cả. Cô khóc. Khóc cho sự đa tình ngốc nghếch của mình. Khóc cho trái tim đã lạnh buốt của mình. Khóc cho sự dại dột của mình, tại sao lại lao ra để cứu anh rồi nhận lại ánh mắt khinh bỉ của anh.
Nước mắt hòa cùng máu. Máu hòa cùng mưa. Tạo thành 1 bức tranh đầy bi thảm.
Cô đã quá mệt mỏi. Lúc này cô đã rất đau. Đau cả bên trong lẫn bên ngoài. Cô....muốn ngủ, 1 giấc ngủ không thể tỉnh dậy. Mí mắt nặng nề không thể mở nổi đã khiến cô nhắm mắt lại..... Cơn mưa như to hơn.....
☆
☆
☆
☆
☆
☆
☆
☆
☆
☆
1 cánh đồng đầy hoa bồ công anh. Giữa cánh đồng là 1 cô gái mặc bộ váy trắng tinh khiết như thiên thần. Đó...chính là cô. Cô mở mắt và thấy mình đang ở 1 nơi đầy xa lạ. Nhưng là nơi khiến cô thoải mái nhất. Nhìn xung quanh cô phát hiện thấy 1 đám người đang tới chỗ mình. Cô nhìn kĩ lại và phát hiện đó chính là những người thân của cô. Sự vui mừng khiến cô hối hả chạy lại mà không may vấp té, nhưng cô liền đứng dậy ngay lập tức mà chạy thẳng về phía trước. Bỗng tất cả biến mất. Cô bị rơi vào 1 hố sâu chỉ toàn là bóng tối.
Cô sợ. Rất sợ mình sau khi chết cũng chỉ có 1 mình. Không ai bên cạnh. Cô sợ sự lạnh giá của địa ngục. Cô sợ mình sẽ ở đây mãi mãi, sẽ bị bóng tối nuốt chửng. Nhưng không, bàn tay của cô bỗng có sự ấm áp lạ thường. Cô momg đó sẽ là anh. Cô cố gắng thoát khỏi màn đêm này.
Cô dần dần mở mắt, mùi sát trùng sộc thẳng vào mũi khiến cô khó chịu. Cô cảm giác có 1 thứ gì đó nặng bên cánh tay. Người cô nhìn thấy đầu tiên chính là hắn. Cô tuy có chút thất vọng nhưng có vẻ hắn đã chăm sóc cho cô cả đêm nên lúc này mới ngủ gật trên tay cô. Cô cử động nhẹ khiến hắn tỉnh dậy. Hắn thấy cô tỉnh dậy liền đi kêu bác sĩ.
Cô phải ở trong bệnh viện suốt 3 tháng. Nhưng không nhàm chán như lúc cô tự tử. Bởi vì còn có hắn kia mà. Hắn được cô kể lại mọi chuyện. Cảm thông và tự nguyện chăm sóc ân cần, dịu dàng như 1 người chồng với cô chính là điều mà hắn đang làm. Hắn tuy không giàu có nhưng tình yêu dành cho cô thì là cả 1 bầu trời. Cô biết tình yêu của mình đối với anh vẫn còn, nhưng cô sẽ cố gắng để quên đi anh và để hắn là người tiếp theo cũng như là người cuối cùng cô yêu. Hắn yêu cô từ lần gặp đầu tiên. Thật ra hắn chính là người chủ của tiệm bánh mà cô mua trước khi cứu anh.
Sau khi rời bệnh viện, hắn đưa cô về nhà của mình. Sau đó chính là những thời gian hạnh phúc của cô và hắn. Hắn cũng có 1 cô em gái rất dễ thương. Cô và nó rất hợp nhau nên lúc nào cũng bắt tay trêu hắn. Nhưng thời gian ấm áp đó chưa được bao lâu thì đã kết thúc.Ả nhân tình của anh quay về với đôi mắt mù lòa. Ả nói lúc đó vì cô dọa nếu không rời xa anh sẽ giết cả gia đình ả nên ả mới bỏ rơi anh. Ả còn cố nặn thêm vài giọt nước mắt nói cô lấy đi đôi mắt của ả để cảnh cáo. Anh sau khi nghe ả nói thì tin là thật mà nổi trận lôi đình đi bắt cô về để móc đôi mắt của cô cho ả. Anh biết được hắn đang ở cùng cô nên đã cho 1 đám người tới bắt hắn. Sau đó nhốt hắn dưới tầng hầm mà hành hạ đủ kiểu. Trên người anh chi chít là những vết roi đến bật máu. Anh cho người gửi thư đe dọa đến cô để cô mắc bẫy. Cô đau lòng thấy anh như vậy liền không màn đến chuyện nó ngăn cản đừng đi mà nhất quyết đi đến ngôi nhà cô đã từng ở. Giờ cô đã đứng trước ngôi nhà ấy.......
-------------------------------------------------------------------------------------------------------
Cô bây giờ đang đứng trước ngôi nhà mà cô đã từng ở.Khi bước vào căn nhà thì cô cảm giác phía sau gáy nhói lên,đã có người đánh lén cô.Cô ngã khụy xuống và giờ cô chỉ thấy 1 thứ đó chính là bóng tối
Anh chính là người đã cho người đánh lén cô.Anh cho người cột cô vào ghế và bỏ vào 1 nhà kho ẩm mốc.Khi cô tỉnh dậy thì cảm thấy vô cùng đau đầu.Nhìn xung quanh,cô chỉ thấy 1 màu đen bao phủ,mùi ẩm mốc khiến cô khó chịu mà đau đầu thêm
Két...kéttt...
Bỗng tiếng mở cửa vang lên.Tiếng sắt gỉ va chạm với mặt đất tạo lên 1 âm thanh thật đáng sợ.1 chút ánh sáng lọt vào căn phòng cho cô nhìn thấy được là ai đi vào và anh chính là người đi vào.Cô nhìn anh với ánh mắt vô cảm,đã không còn 1 chút cảm xúc nào.Điều đó khiến anh có chút khó chịu.Cô cất giọng lạnh lẽo hỏi anh:
-Tên súc vật nhà ngươi giấu Thiên Phong của tôi đâu rồi
-Đừng nôn nóng,tôi sẽ cho người đem hắn ta vào-hắn có hơi ngạc nhiên khi cách xưng hô của cô giờ chỉ đầy oán hận chứ không còn ngọt ngào như xưa.Nhưng đó chỉ là suy nghĩ thoáng qua.Anh cho người đem hắn vào
Trên người hắn toàn là những vết thương nặng,những vết thương chồng chất vết thương đến bật máu.Cô nhìn mà tim đau như cắt.Hắn nhìn thấy cô cũng không khỏi đau lòng.Hắn cố gượng nói:
-Di...diệu nhi,e...em có s...sao không
-Anh Phong,em không sao hết.Hôm nay em đến đưa anh về dù bất cứ giá nào-cô nói chắc chắn nhưng không giấu nỗi vẻ đau thương
Anh sau khi nghe được 2 từ"Anh Phong"được thốt ra từ cô thì sự khó chịu trong người như tăng lên.Thật sự hôm nay anh không thể hiểu được suy nghĩ của chính mình nữa.Chỉ toàn suy nghĩ về cô
-Tôi sẽ cho hắn ta đi với 1 điều kiện-Anh lên tiếng sau 1 hồi suy nghĩ vẩn vơ
-Là điều kiện gì?-cô nghe được câu nói ấy thì hứng khởi nói
-Mau đưa đôi mắt của cô cho Diễm Trang-Anh nói 1 câu khiến cho cô ngỡ ngàng
-Tên khốn nhà ngươi không phải là con người nữa rồi Lãnh Phúc.Hự-Hắn hét lên,sau đó liền bị đàn em của anh đá vào bụng
-Lãnh Phúc!tại sao anh lại muốn đôi mắt của tôi!-cô nói như hét lên
-Cô đừng giả nai trước mặt tôi.Chả phải chính cô là người đã lấy đi đôi mắt của cô ấy sao-anh đi lại gần mà bóp chặt cằm cô
-Anh nói gì cơ!Tôi không hề làm chuyện đó-cô khó hiểu nói
-Tên đàn bà vô liêm sỉ như cô sao tôi có thể tin được.Dù cô đồng ý hay không,thì đôi mắt của cô cũng sẽ thuộc về người của tôi.Còn về tên kia thì tôi sẽ thả hắn ra nên cô đừng lo-anh hất cô ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo rồi kéo hắn đi.Hắn được anh thả như lời hứa
Nó thấy hắn về với nhiều vết thương thì hốt hoảng chạy lại hỏi
-Anh 2,anh bị thương nặng vậy.Còn chị dâu đâu?
-Diệu Nhi bị bắt rồi...
Hắn kể lại mọi chuyện xảy ra cho nó nghe.Nó sau khi nghe xong thì giận không thể chém chết đôi cẩu nam nữ kia ngay tức khắc
-Anh cứ nghỉ ngơi.Còn mọi chuyện cứ để em
-Em sao có thể làm được gì
-Anh quên em còn bí mật chưa tiết lộ sao
..........
Cô sau khi bị lấy đi đôi mắt thì bị anh nhốt lại làm kẻ hầu cho ả.Ả liên tục làm hại cô.Còn giả vờ bị cô đánh để cho anh hành hạ cô không bằng 1 con vật.Sau vài tháng sắp xếp mọi thứ thì nó đã bắt đầu kế hoạch của mình
-Chị đại,mọi thứ đã chuẩn bị-1 đứa con gái cuối gập người nói
-Bắt đầu đi-nó bây giờ đã khác hẳn.Không còn ngây ngô trẻ con nữa mà thay vào đó là lạnh giá và nguy hiểm."Lãnh Phúc,ngươi sẽ trả giá cho những gì ngươi gây ra cho chị dâu và anh ta"nó nghĩ thầm
-----
Cô đang tìm lại chiếc nhẫn mà hắn đã tặng cho mình lỡ làm rơi.Đang mò mẫn tìm thì cô đụng trúng 1 ai đó.Cô hấp tấp đứng dậy xin lỗi.Hắn thấy cô như vậy mà đau lòng.Liền ôm chầm lấy cô.Khi cô cảm nhận được hơi ấm quen thuộc thì vui mừng không ngớt
-Thiên Phong,có phải là anh không Thiên Phong
-Phải,là anh đây.Anh tới cứu em đây
-Vậy tốt quá,chúng ta mau rời khỏi đây thôi
Thế là 2 người dắt tay nhau chạy.Chạy thoát khỏi căn nhà địa ngục này.Chạy đến 1 cánh đồng xa nơi này.Nhưng không may lại bị anh phát hiện được
--2 tiếng trước--
-Ngọc Hoa,cô đến đây để làm gì?--anh nhìn nó
-Tôi đến cho anh biết 1 bí mật chưa bật mí...-nó nói
-------------------------------------------------------------------------------------------------------
--2 tiếng trước--
-Ngọc Hoa,cô đến đây để làm gì?--anh nhìn nó nói
-Tôi đến cho anh biết 1 bí mật chưa được bật mí.Anh có muốn nghe không.Nó liên quan đến Diễm Trang của anh đấy-nó nói nham hiểm
-Bí Mật?Mau nói ngay!-anh nói to
-Anh đã từng nghĩ cô ta mới là người hại chị Diệu Nhi chứ không phải chị Diệu Nhi hại cô ta chưa?
-Ý cô là gì?không có chứng cứ thì mau đi đi
-Anh muốn chứng cứ?Mau xem đi,rồi anh sẽ hối hận-nó quăng cho anh 1 sấp tài liệu rồi bỏ đi.Nó đi tới cửa rồi quay đầu lại nói:
-Tôi nhắc lại lời của chị dâu tôi dành cho anh đây,chị ấy nói"Nếu anh đụng đến người thân của em 1 lần nữa,em sẽ khiến anh hối hận"-nói xong nó rời đi.Đi vào màn đêm u tối
Sau khi nó đi,anh cầm sấp tài liệu lên xem.Trong đó toàn bộ nội dung về cuộc sống của ả.Và chứng cứ về mọi chuyện mà ả sắp đặt lên cô.Anh coi xong thì tức giận.Anh liền chạy đến nơi nhốt cô nhưng không thấy cô ở đâu cả.Anh liền như con mãnh thú lao ra ngoài mà kiếm cô trong mưa.Anh lái xe trên đường với vận tốc cao khiến mọi người đều khiếp sợ.Lúc này,anh đã xác định được vị trí của cô trong tim.Liệu đã quá trễ để nhận ra anh yêu cô nhiều đến cỡ nào,liệu đã quá trễ để anh nhận ra ko thể sống nếu thiếu cô.Có vẻ đây chính là cái giá phải trả cho những ngày anh đã làm tổn thương cô.Còn về cô và hắn thì vẫn chạy.Họ chạy mãi,cố gắng chạy thoát nhưng ông trời thật trớ trêu thay lại để anh tìm thấy được họ
-Diệu Nhi!Đừng chạy nữa,anh thấy em rồi!-anh hét to lên rồi xuống xe
-Tên khốn nhà anh không xứng để gọi tên cô ấy-Hắn đứng chắn ngang trước cô như muốn bảo vệ
-Thiên Phong,tôi là chồng cô ấy nên tôi có xứng hay không đó là chuyện của bọn tôi.Dù sao thì chúng tôi vẫn chưa chia tay.Còn về anh kìa,đường đường là 1 người có ăn có học kia mà,vậy tại sao anh lại hành động như 1 tên cướp vợ của người khác vậy-anh nói khiêu khích
-Hơ,Lãnh Phúc,anh sai rồi.Anh đã tự tay mình bỏ đi chức vụ làm chồng của cô ấy vào nhiều năm trước rồi.Anh nên nhớ,năm 27 tuổi anh đã bỏ rơi cô ấy nằm trên vũng máu.Và gần đây nhất,anh đã lấy đi mất đôi mắt của Diệu Nhi.Vậy anh thử nói xem.Anh còn xứng được với Diệu Nhi-hắn nói khinh bỉ
Anh nắm chặt tay thành cú đấm.Mặt tối xầm lại-Diệu Nhi,ta có thể quay trở lại không?
-Anh vẫn còn mặt mũi để nói câu nói như vậy sao-cô lạnh lùng trả lời
-Em sẽ phải suy nghĩ lại thôi-anh nói xong liền rút súng ra chỉa vào hắn
*Pằng Pằng*
2 tiếng súng vang lên.1 cái ghim vào tim hắn.1 cái được 1 người bắn tỉa bên nó bắn vào vai anh.Hắn ngã khụy xuống khiến cô ở phía sau dù không thấy gì mà cảm giác nhói ở tim và cả tiếng súng khiến cô thất thần.Cô liền ngồi thụp xuống để mò lấy bàn tay của hắn.Nó lạnh lẽo và không còn hơi ấm nữa.*Pằng*lại 1 tiếng động chói tay vang lên.Lần này lại trúng phải cô.Người nổ súng chính là ả.Ả đã đến đây từ bao giờ.Anh gần đấy thấy cô ngã xuống thì thất thần,nhưng cô ngã xuống mà đôi tay còn nắm chặt được bàn tay của hắn và miệng nở 1 nụ cười hạnh phúc mà đã lâu anh chưa thấy.Anh đã mất cô thật rồi.Am cũng ngất lịm đi vì mất máu.Thuộc hạ đem xác của cô và hắn về cho nó.Nó đau lòng lắm,dù thế nào họ vẫn không được bên nhau,nhưng chắc họ đang hạnh phúc và chờ nó bên kia thế giới.Nó giao lại toàn bộ bang đản và đàn em của mình cho người bạn thân.Sau đó nó liền mai táng cho 2 người và mình cũng tự tử bên 2 ngôi mộ đó.Còn về anh thì được cứu kịp thời.Nhưng giờ anh sống không được bình thường nữa.Anh mỗi lần nhắm mắt lại thấy được bóng hình cô.Nó ảm ảnh anh ngay trong giấc mơ.Nó cứ bám lấy anh khiến anh bị rối loạn tâm thần.Lúc nào anh cũng ôm lấy 1 cái gối ôm to và luôn nói"Diệu Nhi,ngoan ở lại bên anh nha.Anh sẽ bảo vệ em mà"."Diệu Nhi,anh yêu em nhiều lắm.Em có yêu anh không"
Mỗi lần có người đến gần cái gối đó liền bị anh mắng chửi xối xả.Anh cứ thế theo thời gian cho đến 1 hôm.Anh trốn khỏi bệnh viện.Đang đi trên đường thì anh thấy cô. Cô đang cười với anh,anh liền băng qua và bị xe tải tông trúng. Anh tuy không chết nhưng lại sống cuộc đời thực vật cùng nỗi ám ảnh về cô suốt quãng đời còn lại 1 mình vì Ả đã bị đưa vào tù vì tội mưu sát. Ả đã lãnh nhờ cho anh vì anh bị liệt kê vào bệnh nhân tâm thần. Bản án dành cho ả là tù chung thân. Còn anh là bản án đáng sợ nhất mà ông trời ban tặng. Đó chính là anh phải 1 mình lẻ loi sống trên đời để nhìn những người khác hạnh phúc bên nhau cùng nỗi ám ảnh về cô. Anh sẽ rất đau buồn, sống không bằng chết.
--The end--
|
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Tags: Em sẽ khiến anh phải hối hận,Nội dung,Thể loại là đoản ngược nên Truyện sẽ xoay quanh cuộc sống của 1 cô gái đầy đau khổ
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Xem thêm: Truyện Cười | Truyện ngắn | Truyện kể về Bác Hồ | Truyện Ngôn tình | Truyện Trạng Quỳnh | Truyện Cổ tích | Truyện cổ tích Việt Nam | Truyện cổ tích Thế giới | Truyện cổ tích Nhật Bản | Truyện Ngụ ngôn | Truyện Dân gian | Truyện ma - Truyện kinh dị | Thần thoại Việt Nam | Thần thoại Hy Lạp | Thần thoại Bắc Âu | Thần thoại Ai Cập | Truyện cổ Grimm | Truyện cổ Andersen | Nghìn lẻ một đêm | Tất cả truyện | Gửi truyện bạn biết >>
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng