Ước hẹn phù hoa - Chương 65
Đỗ Phương Lam | Chat Online | |
15/03/2019 17:28:16 | |
Truyện ngôn tình | Truyện Sưu tầm | Truyện cùng người đăng | Báo cáo vi phạm |
77 lượt xem
- * Ước hẹn phù hoa - Chương 66: Rối càng thêm rối (Truyện ngôn tình)
- * Chọc tức vợ yêu mua một tặng một - Chương 961 (Truyện ngôn tình)
- * Ước hẹn phù hoa - Chương 64 (Truyện ngôn tình)
- * Chọc tức vợ yêu mua một tặng một - Chương 960 (Truyện ngôn tình)
Thời Chung nhận lấy điện thoại. Tầm Tầm đang dựa vào lòng Thời Chung cũng vểnh đôi tai nhiều chuyện lên nghe lén. Có lẽ Tầm Tầm nghe không hiểu lắm, lúc cu cậu định đưa tai lại gần hơn một chút thì Thời Chung đã cúp máy, áy náy nói với nó: “Bây giờ bố phải về Bắc Kinh ngay, lần sau bố nấu thịt viên thủy tinh cho con được không?”
“Hả?” Đối với Tầm Tầm thì đây đúng là một tin sét đánh nên cậu nhóc không nhịn được phải la lên một tiếng, hỏi với vẻ tiếc nuối: “Bố vội về đó để làm gì?”
Nhậm Tư Đồ gần như là đồng thanh với Tầm Tầm: “Anh vội về đó để làm gì?”
“Công ty đột nhiên xảy ra chút chuyện, anh phải về giải quyết.” Thời Chung không hề lo lắng hay phiền muộn như Trợ lý Tôn, chỉ trả lời Nhậm Tư Đồ bằng một câu rất nhẹ nhàng và đơn giản.
Tuy lúc này trong lòng Nhậm Tư Đồ cũng rất muốn được như Tầm Tầm, mặc kệ mọi thứ để ôm cổ Thời Chung, sống chết cũng không chịu buông tay, quấn lấy Thời Chung không cho anh đi nhưng đó cũng chỉ là ý nghĩ mà thôi. Dù sao thì chuyện công ty vẫn quan trọng hơn, cho nên Nhậm Tư Đồ chỉ cười cười. “Anh đi đi, không sao đâu.”
Nhậm Tư Đồ vừa nói vừa kéo Tầm Tầm đang leo lên người Thời Chung không chịu xuống qua chỗ mình, Tầm Tầm ấm ức bĩu môi, ra điều kiện: “Vậy lần sau con không chỉ muốn ăn thịt viên thủy tinh mà còn muốn ăn đầu cá nấu hạt tiêu.”
Thời Chung lập tức đồng ý, sau khi căn dặn lái xe một câu “đưa bà Thời về nhà” thì bảo lái xe dừng lại bên đường, chuẩn bị xuống xe với Trợ lý Tôn, bắt taxi về lại Bắc Kinh.
Bà Thời…
Cách gọi này được thốt ra từ miệng của Thời Chung hết sức tự nhiên, giống như là nước chảy mây trôi. Nhưng đối với Nhậm Tư Đồ thì nó vẫn không thuận miệng cho lắm. Trong lúc cô còn đang thất thần, lẳng lặng nghiền ngẫm cách xưng hô khiến cô cảm thấy ngọt ngào đến tận tim gan này thì Thời Chung đã xuống xe, đứng bên ngoài nói vọng vào trong: “Đúng rồi, anh đã gọi cho công ty chuyển nhà, ngày mai em về lại Bắc Kinh thì dọn đồ đạc sang nhà anh.”
Trước đây, Nhậm Tư Đồ cũng đã nghe qua những câu đại loại như vậy nhưng chưa đầy một trăm tám mươi ngày ngắn ngủi, ý nghĩa của câu nói này đã hoàn toàn khác trước. Bọn họ không còn đơn thuần là ở chung với nhau nữa mà đã chính thức bắt đầu cuộc sống hôn nhân…
“Hả?” Đối với Tầm Tầm thì đây đúng là một tin sét đánh nên cậu nhóc không nhịn được phải la lên một tiếng, hỏi với vẻ tiếc nuối: “Bố vội về đó để làm gì?”
Nhậm Tư Đồ gần như là đồng thanh với Tầm Tầm: “Anh vội về đó để làm gì?”
“Công ty đột nhiên xảy ra chút chuyện, anh phải về giải quyết.” Thời Chung không hề lo lắng hay phiền muộn như Trợ lý Tôn, chỉ trả lời Nhậm Tư Đồ bằng một câu rất nhẹ nhàng và đơn giản.
Tuy lúc này trong lòng Nhậm Tư Đồ cũng rất muốn được như Tầm Tầm, mặc kệ mọi thứ để ôm cổ Thời Chung, sống chết cũng không chịu buông tay, quấn lấy Thời Chung không cho anh đi nhưng đó cũng chỉ là ý nghĩ mà thôi. Dù sao thì chuyện công ty vẫn quan trọng hơn, cho nên Nhậm Tư Đồ chỉ cười cười. “Anh đi đi, không sao đâu.”
Nhậm Tư Đồ vừa nói vừa kéo Tầm Tầm đang leo lên người Thời Chung không chịu xuống qua chỗ mình, Tầm Tầm ấm ức bĩu môi, ra điều kiện: “Vậy lần sau con không chỉ muốn ăn thịt viên thủy tinh mà còn muốn ăn đầu cá nấu hạt tiêu.”
Thời Chung lập tức đồng ý, sau khi căn dặn lái xe một câu “đưa bà Thời về nhà” thì bảo lái xe dừng lại bên đường, chuẩn bị xuống xe với Trợ lý Tôn, bắt taxi về lại Bắc Kinh.
Bà Thời…
Cách gọi này được thốt ra từ miệng của Thời Chung hết sức tự nhiên, giống như là nước chảy mây trôi. Nhưng đối với Nhậm Tư Đồ thì nó vẫn không thuận miệng cho lắm. Trong lúc cô còn đang thất thần, lẳng lặng nghiền ngẫm cách xưng hô khiến cô cảm thấy ngọt ngào đến tận tim gan này thì Thời Chung đã xuống xe, đứng bên ngoài nói vọng vào trong: “Đúng rồi, anh đã gọi cho công ty chuyển nhà, ngày mai em về lại Bắc Kinh thì dọn đồ đạc sang nhà anh.”
Trước đây, Nhậm Tư Đồ cũng đã nghe qua những câu đại loại như vậy nhưng chưa đầy một trăm tám mươi ngày ngắn ngủi, ý nghĩa của câu nói này đã hoàn toàn khác trước. Bọn họ không còn đơn thuần là ở chung với nhau nữa mà đã chính thức bắt đầu cuộc sống hôn nhân…
Truyện mới nhất:
- Tổng hợp truyện cười (Truyện cười)
- Một đời một kiếp Giang Nam Lão (Truyện ngôn tình)
- Ác mộng bóng ma (Truyện ma - Truyện kinh dị)
- Mèo mướp và chiếc mũ (Truyện ngắn)
- Bông hoa tím (Truyện ngắn)
- Bóng ma trắng (Truyện ma - Truyện kinh dị)
- Đêm của những con dao dài (Truyện lịch sử) (Truyện ngắn)
- Đại chiến (Truyện ngắn)
- Tiết kiểm tra miệng (Truyện ngắn)
- Vợ Nhỏ Mang Thai Hộ Của Tổng Tài (Truyện tổng hợp)
- Xem tất cả truyện >>
Xem thêm: Truyện Cười | Truyện ngắn | Truyện kể về Bác Hồ | Truyện Ngôn tình | Truyện Trạng Quỳnh | Truyện Cổ tích | Truyện cổ tích Việt Nam | Truyện cổ tích Thế giới | Truyện cổ tích Nhật Bản | Truyện Ngụ ngôn | Truyện Dân gian | Truyện ma - Truyện kinh dị | Thần thoại Việt Nam | Thần thoại Hy Lạp | Thần thoại Bắc Âu | Thần thoại Ai Cập | Truyện cổ Grimm | Truyện cổ Andersen | Nghìn lẻ một đêm | Tất cả truyện | Gửi truyện bạn biết >>
|
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!