Giờ G - Chương 3.3
| | Corgi | Chat Online |
| 05/04/2019 22:18:21 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện trinh thám | Truyện Sưu tầm Báo cáo |
126 lượt xem
- * Giờ G - Chương 4.2 (Truyện trinh thám)
- * Giờ G - Chương 5 (Truyện trinh thám)
- * Giờ G - Chương 4.1 (Truyện trinh thám)
- * Giờ G - Chương 3.2 (Truyện trinh thám)
Latimer lách sang ngồi cạnh Kay. Anh ta nói nhỏ bằng giọng đùa giỡn:
- Cô vợ yêu đang ngắm anh chồng đoạt giải!
Kay giật nảy người:
- Anh làm tôi sợ quá! Tôi không biết anh cũng đến đây!
- Tôi vẫn ở đây! Cô nên bắt đầu biết điều đó!
Những người không ưa Latimer, bảo anh ta không có vẻ người Anh, thật ra anh chàng hai mươi nhăm tuổi này rất đẹp trai. Nước da rám nắng rất ăn nhập với làn tóc đen nhánh và cặp mắt to màu xám đầy thông minh. Latimer rất biết khai thác giọng nói quyến rũ của mình để chinh phục phái đẹp.
Latimer và Kay đã nhiều lần nằm phơi nắng bên nhau bên bãi biển Juan-les-Pins ở miền Nam nước Pháp, từng khiêu vũ với nhau rất nhiều - Latimer nhảy rất giỏi - và hai người không chỉ là bạn, mà còn là đồng minh của nhau.
Cầu thủ trẻ Merrick giao bóng. Nevile đỡ và quật lại bằng một động tác bậc thầy, khiến đối phương không đỡ kịp.
Latimer nói:
- Cú vợt của Nevile quả là tuyệt chiêu. Tôi thích kiểu tạt trái của cậu ta hơn là cú đánh bên phải. Mà Merrick lại đỡ rất kém những cú tạt trái. Nevile nắm được nhược điểm đó của đối phương.
Tiếng trong loa:
- Bốn - ba, nghiêng về phía Nevile Strange!
Hiệp sau Nevile lại thắng, cầu thủ trẻ Merrick bực tức không còn giữ được bình tĩnh nữa.
Latimer nói:
- Tình hình đang thuận lợi cho Nevile!
Nhưng Merrick đã trấn tĩnh lại, chơi thận trọng hơn, và bắt đầu xoay chuyển được tình thế.
- Cậu ta thông minh đấy - Latimer nhận xét - Hiệp tới sẽ có nhiều bất ngờ cho mà xem!
Anh ta nói đúng. Cuối cùng Merrick thắng. Nevile bước lên cạnh lưới, bắt tay người thắng cuộc. Nụ cười của anh hơi buồn.
- Tuổi tác bắt đầu gây tác động - Latimer nói - Ba mươi ba tuổi khó thắng nổi mười chín tuổi lắm... Nhưng Kay ạ, phải công nhận Nevile rất biết cách chấp nhận sự thua. Phải chăng chính vì thế mà cậu ta không trở thành vô địch?
- Anh nói vớ vẩn!
- Đúng thế đấy! Nevile là một cao thủ, cậu ta không bao giờ cáu kỉnh khi bị thua!
- Điều ấy thì anh nói đúng.
- Tôi biết nhiều cây vợt rất giỏi, nhưng luôn cay cú. Nevile không thế. Đấy mới đúng là tinh thần thể thao. Nhưng sao tôi không thích kiểu “chấp nhận” như thế.
- Nhưng anh phải công nhận ghen ghét là tồi.
- Cả cay cú nữa chứ!
- Nói thật, tôi không thích anh công khai tỏ ra không ưa Nevile!
- Nhưng tại sao tôi lại phải yêu cậu ta?... Cậu ta đã nẫng mất của tôi cô gái đáng lẽ phải là vợ tôi!
- Anh ấy không nẫng của ai cả! Tôi yêu Nevile. Và tôi đã lấy anh ấy... Mà sao anh cứ thích chọc vào cuộc đời tôi?
Kay quay mặt về phía Latimer cười. Anh ta cũng cười đáp lại, rồi lảng sang chuyện khác.
- Cô có hài lòng về chuyến nghỉ hè năm nay không, Kay?
- Có. Chúng tôi đã làm một chuyến ngao du trên biển tuyệt vời. Nhưng lúc này thì tôi bắt đầu thấy ngán ngồi xem những cuộc thi đấu quần vợt của Nevile rồi.
- Cô còn phải chịu đựng một tháng nữa kia đấy...
- Tôi biết. Nhưng sau tháng Chín, chúng tôi sẽ về nghỉ nửa tháng ở Mũi biển Hải âu...
- Lúc đó, tôi cũng nghỉ ở khách sạn Easterhead gần đấy. Tôi đặt trước phòng rồi.
- Bọn tôi ở đấy sẽ có đủ một “bộ”: tôi, chồng tôi, cô vợ cũ của anh ấy. Nghe đâu còn cả một gã Mã Lai cũng đến đó nghỉ.
- Đúng là một “bộ” đầy đủ thật!
- Chưa kể còn cả một bà họ hàng xa, đến trú ở đó để chiều chuộng một bà phu nhân già khọm... mặc dù bà họ hàng xa này chẳng hy vọng kiếm chác được gì, bởi người thừa kế gia tài sẽ là Nevile và tôi!
- Có thể bà họ hàng xa ấy chưa biết điều đó?
- Nếu vậy thì sẽ có chuyện ly kỳ đấy!
Kay đứng lên huơ cây vợt, nhưng có vẻ đang nghĩ tận đâu đâu.
Lát sau, cô nói rất khẽ, và giọng rất lạ:
- Anh Latimer này!...
Latimer nghiêng đầu về phía cô:
- Gì thế, cô em?
Kay thở dài:
- Không có gì cả... Chỉ có điều đôi lúc tôi bỗng thấy hoảng sợ... Tôi thấy sợ và không hiểu mình sợ cái gì.
- Xưa nay cô có cái tính ấy đâu nhỉ, Kay?
Kay nhìn chàng trai, rồi lấy lại được bình tĩnh, cô cười:
- Nghĩa là anh sẽ nghỉ ở khách sạn tại thị trấn Easterhead?
- Đúng thế, chắc chắn là như thế.
Kay quay gót, đi vào đón chồng trước cửa phòng thay quần áo dành cho cầu thủ.
- Hình như anh bạn của chúng ta đến đây rồi. - Nevile nói.
- Anh định nói Latimer ấy à?
- Chứ còn ai nữa?... Con chó chung thủy... Anh nói “chó” nhưng giá nói “thằn lằn” thì đúng hơn.
- Có vẻ anh không thích anh ấy!
Nevile nhún vai.
- Cậu ta không cản trở gì anh hết! Cậu ta giúp em tiêu khiển chỉ càng tốt thôi...
- Anh không ghen đấy chứ?
Nevile ngạc nhiên quay nhìn vợ:
- Ghen với Latimer ấy à?... Em nói lạ!
- Anh biết không, - Kay nói - anh ta được coi là người đàn ông đầy sức quyến rũ đấy.
- Mà đúng cậu ta quyến rũ thật! Cậu ta có sức hút của một gã trai trẻ Nam Mỹ!
- Anh ghen rồi!
Nevile trìu mến nắm cánh tay vợ, nói:
- Không phải đâu, em yêu quý! Anh không có thói ghen tuông. Em có thể có một tá cậu trai mê em, em có thể tạo nên cả một bầy nam giới tôn sùng em, anh cũng không thấy khó chịu chút nào hết! Em thuộc về anh chứ không thuộc về họ, đối với anh đấy là điều chính yếu.
- Anh quá tự tin đấy! Kay đáp, giọng hơi khó chịu.
- Em nhận xét đúng... Nhưng định đoạt cuộc đời chúng ta là Số Phận! Số Phận đã cho chúng ta ra đời, và làm chúng mình gặp nhau!... Anh gặp em ở Cannes. Anh vào khách sạn Estoril và người anh gặp đầu tiên là em, Kay! Một cô Kay bằng xương bằng thịt, một cô Kay xinh đẹp tuyệt vời!... Ngay lúc đó, anh hiểu ngay rằng Số Phận đã can thiệp vào cuộc đời hai chúng ta, và anh sẽ không thoát ra khỏi Số Phận...
- Không phải Số Phận đâu, mà chính là “em”...
- Em nói thế nghĩa là sao, Kay?
- Hôm ở Cannes, em nghe tin anh đến Estoril, em bèn đến đó trước, chờ sẵn. Cho nên người đầu tiên anh nhìn thấy mới là em!
Nevile nhìn vợ một lúc lâu, không nói gì. Bất giác, Kay cười.
- Hôm nay anh mới biết điều đó. - Nevile chậm rãi nói.
- Lẽ ra em không kể chuyện ấy ra thì hơn! Như vậy anh sẽ tự đánh giá anh cao hơn!...
Nhưng phải nói em rất giỏi vạch kế hoạch và thực hiện kế hoạch! Các sự kiện chỉ diễn ra khi con người ta sắp xếp để chúng xảy ra. Đôi khi anh gọi em là cô gái ngốc nghếch của anh, thật ra em không ngốc nghếch như anh tưởng đâu!... Em biết cách vạch kế hoạch và chuẩn bị mọi sự kiện từ trước đó rất lâu...
- Tóm lại, em có một khối óc mạnh mẽ!
- Chế giễu thì dễ lắm!
- Anh đâu có chế giễu? - Nevile chua chát nói - Chỉ đơn giản là anh đang khám phá bản chất của người anh đã lấy làm vợ!... Trước đây anh tưởng do “Số Phận” thì ra là do “Kay”!
Kay ngước mắt nhìn chồng.
- Anh tự ái đấy à, Nevile?
Anh ta đáp, giọng như xa lắc:
- Không đâu, Kay... Tại sao em bảo anh tự ái?
Ngày 10 tháng Tám
Nhà triệu phú Cornelly ngồi sau bàn giấy đồ sộ, chiếc bàn bao nhiêu năm nay đã là niềm tự hào và niềm vui của ông. Bàn được đóng theo mẫu và kích thước do ông đề ra, trị giá rất đắt, và mọi đồ đạc kê trong phòng đều phải nhằm tôn giá trị của nó. Đáng tiếc là người ngồi sau bàn lại nhỏ bé, không ăn nhập chút nào với nó.
Cô thư ký xinh đẹp, dáng quý phái, mái tóc vàng óng mới thật sự cân xứng với chiếc bàn đặc biệt kia. Cô lặng lẽ bước nhẹ chân trên sàn gỗ đánh xi, đặt trước mặt ông chủ một tấm thiếp. Nhà triệu phú Cornelly cúi ngay xuống đọc.
- MacWhirter? - Ông nói - MacWhirter?... Tôi không quen!... Và cũng chưa bao giờ thấy cái tên ấy!... Ông ta có hẹn trước à?
- Vâng, thưa ông chủ.
Nhà triệu phú bé nhỏ lại cau mày suy nghĩ.
- MacWhirter! Tôi nhớ ra rồi! MacWhirter!...
- Cô mời anh ta vào đây ngay!
Nhà triệu phú cười hô hố, rung cả người. Ông đang vui.
Ông ngửa người ra lưng ghế, chăm chú nhìn rất lâu người khách vừa vào.
- Vậy ra anh chính là MacWhirter?... Angus MacWhirter?
- Vâng, thưa Ngài, tôi là Angus MacWhirter.
Giọng khách có phần lạnh lùng. Anh ta đứng thẳng người, nét mặt rất nghiêm nghị.
- Chính anh là người đã làm cho ông Herbert Clay?
- Đúng thế, thưa Ngài.
Nhà triệu phú cười vang.
- Tôi được nghe rất nhiều về anh - Cornelly nói - Clay bị thu bằng lái xe, chỉ vì anh không chịu nói theo lời khai của ông ta, rằng ông ta không vượt quá tốc độ ba mươi cây số giờ! Clay đã kể cho tôi nghe chuyện đó hôm ở khách sạn Savoy. Ông ta giận tái cả mặt!... Cứ lẩm bẩm mãi: “Tất cả chỉ tại thằng cha ngu như lợn ấy!...” Anh có biết lúc ấy tôi nghĩ thế nào không?
- Không, thưa ngài.
Giọng khách lạnh lùng, nhưng nhà triệu phú Cornelly mải thích thú với kỷ niệm kia, không quan tâm.
- Tôi nghĩ bụng, - Ông ta nói tiếp - anh chàng này đúng là loại người ta đang cần! Một người không thứ gì có thể mua chuộc, một người không bao giờ nói dối, bất kể trường hợp nào! Loại người như thế vô cùng hiếm!... Mà tôi thì lại không cần anh nói dối! Hoạt động kinh doanh của tôi không cần thứ ấy!... Đúng thế! Tôi chỉ cần những người tuyệt đối thành thực... số người này rất hiếm!
Nhà triệu phú bé nhỏ lại cười hô hố, các nét nhăn hiện lên chằng chịt trên khuôn mặt ông ta. MacWhirter bình thản chờ đợi.
Đột nhiên nhà triệu phú Cornelly ngừng cười, nói:
- Nếu anh muốn có chỗ làm, MacWhirter, tôi có thể dành cho anh một chỗ!
- Tôi đang cần.
- Đây là một vị trí quan trọng, tôi chỉ có thể giao phó cho người nào có được một phẩm chất, mà phẩm chất ấy anh có. Nghĩa là tôi cần một người tôi có thể hoàn toàn tin cậy.
Nhà triệu phú ngừng nói. MacWhirter vẫn im lặng.
- Thế nào? Liệu anh có phải người tôi có thể tin cậy tuyệt đối không?
- Tôi trả lời Ngài thế nào không quan trọng, mà cái chính là Ngài sẽ đánh giá qua công việc của tôi sau này.
Câu trả lời làm nhà triệu phú Cornelly thích thú. Ông reo lên:
- Tốt lắm! Anh đúng là người tôi đang cần. Anh ngồi xuống!... Anh đã đến Nam Mỹ rồi chứ?
Nhà triệu phú bèn giảng giải rất kỹ cho MacWhirter hiểu ông muốn giao việc gì cho anh ta. Nửa giờ sau, MacWhirter ra đến ngoài phố, đã nhận một chức vụ lý thú, lương rất cao và đầy triển vọng thăng tiến.
Vậy là Số Phận trước kia đã nhăn mặt với anh thì bây giờ mỉm cười; MacWhirter cảm thấy có phần thích thú, nhưng chưa vội phấn khởi ngay. Điều làm anh thích thú là nội dung công việc được giao: anh sẽ phai quan tâm đến những nỗi bực bội của người chủ cũ của anh. MacWhirter nhận thấy quả anh gặp may, nhưng không thấy muốn khai thác sự may mắn này. Vì phải sống nên anh sống, chứ anh không thích thú gì với cuộc sống. Bảy tháng trước đây, anh đã định quyên sinh. Nhưng Số Phận đã không giúp và anh tự tử hụt. Tất nhiên anh không định thử quyên sinh lần nữa. Chuyện ấy đã qua. Muốn chết, con người ta phải tích lũy đủ một khối lượng nào đó những nỗi bực dọc, chán chường. Không thể tự tử chỉ vì thấy cuộc sống chẳng có gì thú vị. MacWhirter chấp nhận sống, nhưng không hy vọng cuộc sống sẽ lý thú.
MacWhirter hài lòng về một điều nữa là anh có dịp được rời khỏi nước Anh. Cuối tháng Chín, anh sẽ lên tàu sang Nam Mỹ. Bên ấy không thiếu gì việc làm: trong những tuần lễ tiếp theo đó, anh phải tiến hành một loạt vụ mua bán, phải tìm hiểu mọi mặt phức tạp trong hoạt động kinh doanh của ông chủ Cornelly ở đó. Và trước khi rời nước Anh. MacWhirter được tám ngày nghỉ ngơi. Mình sẽ dùng để làm gì? Nên ở lại London hay đi nơi nào đó?
Một ý định thành hình dần dần trong đầu MacWhirter.
Đi Saltcreek chăng?
Càng suy nghĩ, MacWhirter càng thấy muốn quay lại Saltcreek.
Anh cảm thấy đó sẽ là một chuyến ngao du lý thú.
Ngày 19 tháng Tám
Chánh thanh tra Battle cảm thấy chán ngán.
- Tóm lại, thế là không còn nghỉ hè gì nữa. - Ông ta kết luận.
Bà vợ ông rất buồn. Nhưng đã bao nhiêu năm làm vợ sĩ quan cảnh sát, bà đã quen với tình trạng này và nhìn nó bằng cặp mắt triết gia.
Bà nói:
- Nhưng tình thế đã như vậy thì có phàn nàn cũng ích gì đâu!... Nhưng em nghĩ biết đâu công việc này sẽ làm anh thú vị...
- Không thể có chuyện đó!... Đúng là vụ này làm các vị trong Bộ Ngoại giao lo lắng, nhưng chưa có nghĩa là một vụ lý thú!... Em thừa biết, họ là những quý ông bảnh trai, cao lớn, mảnh mai, và rất lịch sự, những con người không bao giờ có lấy một phút thoải mái và liên tục ngồi trên máy bay... Ngoài những thứ đó ra, họ chỉ là những con số không!... Anh tính ít nhất sẽ khám phá ra được hai vụ ấy và gõ danh dự cho họ... Nhưng anh biết rõ loại điều tra này, và anh biết chắc không phải những vụ làm anh thèm được kể lại trong một cuốn hồi ký.
- Ta có thể lui chuyến đi nghỉ một chút. - Bà Battle rụt rè đưa ý kiến.
- Không được. Em sẽ đưa con đi nghỉ ở Đirlington như ta đã thống nhất. Anh đi đặt phòng từ tháng Ba, chẳng nên đổi lại nữa. Còn anh thì sau khi xong việc, anh sẽ kéo cậu Jim đến đó nghỉ tám ngày.
Jim là thanh tra cảnh sát, Jim Leach, cháu gọi ông Battle bằng cậu.
- Cũng may, - Chánh cảnh sát Battle nói tiếp - Saltington lại rất gần hai thị trấn biển Eaaterhead và làng Saltcreek. Anh sẽ tranh thủ tắm biển lúc nào có điều kiện.
Bà Battle tỏ vẻ không tin.
- Em biết tính hai cậu cháu nhà anh - Bà nói - Thế nào nó chẳng nhờ cậu nó giúp một tay trong một vụ nào đó nó đang điều tra...
- Mà vào thời điểm này thì vụ việc không thiếu thật! Bọn chúng thường xuyên phải tất bật, điều tra mấy bà phu nhân chuyên ăn cắp tất lụa trong các cửa hiệu lớn!... Nhưng thằng Leach nhà mình rất năng động, nó không cần cậu nó hoặc bất cứ ai giúp đỡ đâu...
Bà Battle thở dài.
- Em hy vọng mọi thứ sẽ đúng như anh nói!... Nhưng dù sao không có anh cũng kém vui rất nhiều!
- Biết làm sao được? - Chánh thanh tra Battie nói - Đấy là những đòn Thượng đế giáng xuống đầu chúng ta để thử thách đấy!
|
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Tags: Giờ G - Chương 3.3,Giờ G
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Xem thêm: Truyện Cười | Truyện ngắn | Truyện kể về Bác Hồ | Truyện Ngôn tình | Truyện Trạng Quỳnh | Truyện Cổ tích | Truyện cổ tích Việt Nam | Truyện cổ tích Thế giới | Truyện cổ tích Nhật Bản | Truyện Ngụ ngôn | Truyện Dân gian | Truyện ma - Truyện kinh dị | Thần thoại Việt Nam | Thần thoại Hy Lạp | Thần thoại Bắc Âu | Thần thoại Ai Cập | Truyện cổ Grimm | Truyện cổ Andersen | Nghìn lẻ một đêm | Tất cả truyện | Gửi truyện bạn biết >>
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng