BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA INOX 304, Dung Tích Lớn 500ML Thiết Kế Nắp Thông Minh Tiện Lợi Có Dây Xách Ly Giữ Nhiệt - ĐẠT QUY CHUẨN CỦA BỘ CÔNG THƯƠNG(BGN)
BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA ...
119.000₫ 180.000₫
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật lông tơ mềm mại, Bàn trải đánh răng Than tre hoạt tính lông mềm, chải siêu êm bảo vệ nướu
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật ...
43.000₫ 80.000₫

Giờ G - Chương 4.2

119 lượt xem
Lát sau cô hỏi:

- Anh Royde này, chắc anh biết rõ Audray?

- Nhưng đã chục năm nay tôi không gặp lại cô ấy lần nào...

- Nhưng thuở nhỏ anh thân với cô ấy. Anh Adrian và anh coi Audray như em gái...

Royde gật đầu.

Aldin nói tiếp:

- Audray có vẻ trí óc không thăng bằng, đúng vậy không? Tôi dùng chữ ấy hơi quá, nhưng tôi không tìm được chữ nào chính xác hơn. Tôi cảm thấy cô ấy dường như dửng dưng với mọi thứ, khiến đôi khi tôi tự hỏi, đằng sau vẻ mặt thản nhiên ấy liệu có chứa đựng cái gì không? Liệu trí óc Audray có hoàn toàn bình thường không? Trong nhà hiện nay không khí căng thẳng thế nào ấy, mọi người đều luôn cau có... Nhưng riêng Audray thì tôi thấy trong cô ấy có một cái gì đó làm tôi rất sợ!

- Cô cho là cái gì?

Câu hỏi của Royde vừa ngạc nhiên vừa không tin.

Cô Aldin khẽ cười, nói:

- Nghe tôi nói, hẳn anh thấy vớ vẩn, nhưng tôi cảm thấy đúng là như thế... Cho nên tôi nghĩ anh đến đây rất đúng lúc... Có anh, không khí trong nhà sẽ được giải tỏa phần nào.

Họ đã nhìn thấy tòa biệt thự, xây trên một nền đá phẳng, hai bên là vách núi dốc thẳng xuống dòng sông. Phía sau là vườn cây và sân quần vợt. Nhà để xe nằm cách hơi xa tòa nhà.

Aldin nói:

- Tôi cất xe rồi sẽ gặp anh sau. Bây giờ bác đầu bếp già sẽ lo mọi thứ cho anh.

Bác Hurstall nồng nhiệt chào Royde.

- Chào cậu Royde! Lâu quá rồi không được gặp cậu!... Cụ chủ chắc chắn phải mừng lắm đấy! Lúc này mọi người đều ở ngoài vườn. Cậu muốn lên phòng ngay hay ra gặp họ?

Royde khước từ lời mời, bước vào phòng khách sang trọng. Anh đến gần cửa sổ quan sát bên ngoài, muốn không ai nhìn thấy mình. Hai phụ nữ trẻ đang ngồi trên sân. Chỉ có hai người với nhau. Người thứ nhất ngồi trên lan can, mắt nhìn ra phía chân trời. Đó là Audray. Người thứ hai, nằm trên ghế vải, chăm chú nhìn cô ta. Royde đoán là Kay. Anh được quan sát cô lúc cô ở tư thế hoàn toàn tự nhiên, vì cô ta đâu biết có người nhìn mình. Tuy không giỏi khoa đoán tâm lý qua nét mặt, nhưng Royde nhận thấy ngay rằng Kay căm ghét Audray. Nỗi căm ghét đó hiện rõ trên nét mặt cô ta...

Còn Audray thì đôi mắt nhìn đâu xa lắc. Như thể cô ta không quan tâm đến sự có mặt của Kay gần đấy, hoặc có thể cô coi là hoàn toàn không cần quan tâm.

Đã bảy năm rồi, Royde không gặp Audray. Cô có gì thay đổi không?

Royde tự đề ra câu hỏi và trả lời rằng có. Audray khác trước khá nhiều. Không phải chỉ gầy hơn xưa, xanh xao và “thanh nhẹ” hơn xưa, cô còn có thêm một tính chất gì mới mẻ, mà anh chưa biết gọi là tính chất gì. Kín đáo và thận trọng chăng, dường như cô chỉ lo người khác thấy được “bí mật” của cô. Nhưng là bí mật gì?... Royde biết quá ít về cụộc sống của Audray trong những năm gần đây nên chưa dám phỏng đoán. Trước khi đến đây anh tưởng sẽ thấy Audray đã có thêm vài nếp nhăn, và nỗi đau khổ làm cô già đi đôi chút. Nhưng thực tế ngược lại. Audray bây giờ giống như đứa trẻ nhỏ, nắm chặt thứ đồ chơi trong tay, chỉ lo bị ai lấy mất. Đứa trẻ chốc chốc lại nhìn thứ đồ chơi, không biết rằng chính làm như thế càng khiến người khác chú ý hơn đến thứ nó muốn giấu.

Royde đưa mắt sang quan sát cô vợ mới của Nevile. Quả là một phụ nữ tuyệt đẹp: cô Aldin nhận xét đúng. Nhưng xem chừng đó là một sắc đẹp nguy hiểm. Anh thầm nghĩ: “Nếu là mình, không đời nào mình giao phó Audray cho cô Kay này, nếu mình biết cô ta có một con dao trong tay”... Nhưng tại sao cô ta lại căm ghét người vợ trước của chồng cô ta nhỉ? Hai người đã chia tay nhau vĩnh viễn rồi kia mà?

Tiếng giầy gõ trên mặt sân và Nevile xuất hiện. Anh ta cầm tờ tuần báo.

- Báo Illustrated Review số mới đây, Nevile nói to...

Ngay lập tức, hai điều cùng diễn ra một lúc: cả Audray lẫn Kay đều chìa tay. Nevile đứng đúng giữa hai người phụ nữ, lúng túng.

Kay bực tức nói:

- Sao thế? Đưa em chứ!...

Đột nhiên cô nhìn thấy vẻ chờ đợi Audray, Kay vội rút tay lại, nói:

- Xin lỗi, tôi tưởng anh Nelvile đem báo ra cho tôi...

Royde nhìn thấy gáy Nevile đỏ ửng. Rồi anh ta bước đến đưa tờ báo cho Audray.

Audray lúng túng, chưa cầm tờ báo.

- Nhưng, - Cô nói - nếu...

Đúng lúc đó, Kay đẩy phắt chiếc ghế vải, đứng lên, lao chạy vào phòng khách.

Kay suýt va vào Royde, may mà anh tránh kịp. Kay lùi lại chăm chú nhìn anh. Lúc này Royde mới hiếu tại sao cô ta không nhìn thấy mình: mắt Kay ướt đẫm.

- Ông là ai? - Kay hỏi.

Nhưng liền sau đó cô ta tự trả lời ngay.

- A, phải rồi. Anh là người từ Mã Lai đến!

- Đúng thế! Tôi là người ở Mã Lai!

- Anh may mắn đấy. Chính tôi đang muốn sang đó! Hoặc đâu cũng được, miễn là đi khỏi nơi này! Tôi căm ghét cái nhà này! Tôi căm ghét cả mọi thứ ở đây!

Tính Royde không thích chuyện cãi vã. Anh lùi lại một bước, miệng ậm ừ, tỏ vẻ muốn tránh chuyện lôi thôi.

Kay nói tiếp:

- Họ hãy coi chừng! Tôi dám giết một người nào đấy! Hoặc Nevile hoặc cái kẻ có dáng như một bóng ma kia!

Nói xong, cô ta chạy ra hành lang, đẩy mạnh cánh cửa phòng khách cho đóng sập lại.

Royde đứng sững giữa phòng khách, chưa biết nên có thái độ thế nào, nhưng đồng thời lại thấy nhẹ người khi cô ta ra khỏi đây. Anh đưa mắt nhìn cánh cửa vừa bị đóng sập lại một cách giận dữ. Anh có cảm giác cô vợ mới của Nevile giống một con vật hoang dã, nhưng là con gì? Anh nghĩ là một con hổ.

Đúng lúc ấy, Nevile cũng vào, vẻ mặt bối rối.

- Ôi, Royde! Anh đến đây rồi đấy à? Vậy mà tôi không biết!

Nevile nói bằng giọng không lấy gì làm hồ hởi.

Anh ta hỏi:

- Anh thấy vợ tôi đâu không?

- Cô ấy vừa ra khỏi đây. - Royde đáp.

Không nói thêm lời, vẻ mặt vẫn băn khoăn, Nevile ra khỏi phòng khách.

Royde ra sân. Anh bước chân rất nhẹ nên mãi lúc anh ta đến sát Audray, cô mới quay đầu lại.

Cô tròn xoe mắt ngạc nhiên, rồi mừng rỡ, nhảy từ trên lan can xuống, chìa cả hai tay chạy lại phía anh.

- Royde! Anh Royde yêu quý của em! Vậy là anh đã đến, tuyệt quá!

Trong lúc Royde nắm hai bàn tay nhỏ nhắn của Audray, cô Aldin vào phòng khách, nhưng rồi lại quay gót, nhẹ chân bước ra ngoài, theo hướng lúc nãy đã vào.
0 0
0
0 sao / 0 đánh giá
5 sao - 0 đánh giá
4 sao - 0 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 0 đánh giá
Điểm 0 SAO trên tổng số 0 đánh giá
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Gửi bình luận của bạn tại đây (*):
(Thông tin Email/ĐT sẽ không hiển thị phía người dùng)
*Nhấp vào đây để nhận mã Nhấp vào đây để nhận mã
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
-50% 39.000₫ 78.000₫
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi Hiệu Quả Có 6 Mùi Hương Phiên Bản Mới
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi ...
-50% 15.000₫ 30.000₫
×
Mua sắm
+Gửi câu hỏi LAZI MALL
+500xu
×