Ta đi qua thiên sơn vạn thủy cũng chỉ để dừng lại bên cạnh chàng - Chương 67
| | Vãn Dương | Chat Online |
| 29/04/2019 18:45:20 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện tiên hiệp | Truyện Sưu tầm Báo cáo |
87 lượt xem
- * Ta đi qua thiên sơn vạn thủy cũng chỉ để dừng lại bên cạnh chàng - Chương 68 (Truyện tiên hiệp)
- * Ta đi qua thiên sơn vạn thủy cũng chỉ để dừng lại bên cạnh chàng - Chương 69 (Truyện tiên hiệp)
- * Ta đi qua thiên sơn vạn thủy cũng chỉ để dừng lại bên cạnh chàng - Chương 65 (Truyện tiên hiệp)
- * Ta đi qua thiên sơn vạn thủy cũng chỉ để dừng lại bên cạnh chàng - Chương 66 (Truyện tiên hiệp)
Kết giới này, bất quá cũng chỉ mạnh như kết giới ở Bạch Sơn mà thôi, dĩ nhiên không thể làm khó ta rồi. Hai lòng bàn tay ta mở ra, những chùm tia sáng bắt đầu thành hình, ta dồn khí trong lòng bàn tay xuống đan điềm, hét lên một tiếng rồi đẩy quả cầu tinh quang trong lòng bàn tay bay thẳng tới chỗ kết giới.
Âm thanh cực lớn vang lên, cả căn động chấn động vài hồi. Kết giới rung lên bần bật, sau đó không cầm cự được quá lâu mà bất chợt vỡ tan ra như quả bong bóng xà phòng.
Ta thở dốc, để phá được kết giới này, ta đã tốn không ít sức lực. Cũng may tu vi của ta có cao hơn kẻ đã giăng lớp kết giới này một phần, những năm tháng trước đây ta cũng đã tập luyện chăm chỉ, nếu không đã chẳng thể phá vỡ kết giới này một cách dễ dàng như vậy.
Nơi giam giữ vật tế dĩ nhiên là phải có người canh giữ. Ma quân đã rất chu đáo bày trận điều binh canh gác nơi này. Lớp bụi mù chưa kịp tan đi hết, ta đã lờ mờ thấy được những bóng đen đang chuyển động trong đó, dần dần bước ra khỏi đám bụi đá bay mù mịt là những tên.., đoán không nhầm thì, đây chắc là những tên hình nhân bằng gốm mà trước đây Miểu Miểu đã kể.
Chúng lần lượt xuất hiện trước mặt ta, gần một trăm con, có hình dáng giống con người, nhưng vô diện, người không áo giáp, tay không binh đao. Ta hơi nhíu mày, Ma tộc rốt cuộc là đã quá chủ quan hay thực lực của chúng thực sự rất mạnh mà ngay cả đến pháp khí chúng cũng không cần thế này. Chẳng lẽ muốn tay không giao đấu hay sao. Nhưng nói gì thì nói, ta hiện tại chỉ có một mình, trước mặt là hơn trăm con ma nhân vô diện, còn chưa biết sức mạnh cũng như khả năng chiến đấu của chúng thế nào, đứng đây để đánh giá thì có thu được kết quả gì được kia chứ. Nhiệm vụ trước mắt của ta chỉ có một, đó là dẹp đám người này sang một bên, mở đường mà đi.
Tay ta xòe ra, luồng kim quang sáng bạc lóe lên, quạt Phong Âm hiện ra trong lòng bàn tay, sát khí dần dần tích tụ, ta có thể cảm nhận được luồng sức mạnh chảy trôi từ thân chiết phiến chuyền vào lòng bàn tay mình. Cây quạt Phong Âm này là sư phụ tặng cho ta, là thần khí được chế tạo bởi Hải Huyền Liên Tặc, kẻ chế tạo pháp khí lợi hại nhất tứ hải bát hoang. Được tạo ra từ bộ lông và hồn phách của Phong Âm tước, loại điểu yêu đã tuyệt diệt từ mấy vạn năm về trước.
Đám hình nhân không hẹn mà nhất tề lao thẳng về phía ta, ta lật tay, chiết phiến phóng ra những luồng ánh sáng sắc như dao quét về phía những tên ma nhân, đánh bật chúng ra đằng sau. Ta nhếch môi cười khẽ, còn chưa để ta suy nghĩ khinh nhờn, những con hình nhân vừa rồi bị ta đánh bật ra không những không bị thương mà đúng như theo lời Miểu Miểu nói, chúng ngay tức khắc ngồi dậy, các vết nứt trên tay chân dần dần liền lại.
- Khốn… - ta chửi thề, sau đó bật người về phía sau khi nhìn thấy trên khuôn mặt vô diện của chúng dần dần hình thành một cái lỗ đen ngòm, từ trong cái lỗ miệng ấy phóng ra kịch độc, ta phất tay quạt, khiến những dịch thể nhầy nhụa bốc lên những tản khói màu đen bắn sang một bên. Chất dịch bắn văng lên vách động, từ trong đám dịch nhầy đột nhiên mọc lên vô số những cái xúc tu màu đen không ngừng lan rộng và hủy diệt những khu vực xung quanh.
Lúc này đây ta bị hơn trăm con ma nhân quái dị ấy vây khốn, vừa rồi đã dùng hơn phân nửa sức lực để mà phá giải kết giới, bây giờ bị đám hình nhân vô diện làm vây hãm hội đồng, thực sự vô cùng khó khăn cực nhọc. Vừa phải tránh né những chất dịch nhầy kì lạ bắn ra từ cái lỗ hổng đen ngòm trên mặt chúng, vừa phải phẩy chiết phiến tấn công. Mỗi đòn ta đánh ra không hề dồn hết lực, bởi ta sợ một khi đã dồn hết lực lại, sau cùng kiệt sức không thể chiến đấu tiếp, mà trong khi đó đám hình nhân kia đông như vậy, dù ta có mạnh tới đâu cũng chưa chắc có thể giết chết chúng trong cùng một lúc được, lúc đó thì thực tệ lắm thay. Đấy là còn chưa nói, đến tận bây giờ ta vẫn chưa thực sự tiêu diệt được một con nào.
Đám ma nhân này quả thực vô cùng kì lạ, từ trước tới giờ ta chưa bao giờ gặp qua cái thể loại quái dị này, ngay cả nghe qua thấy qua cũng chưa từng chứ đừng nói là giao đấu. Ma tộc không hiểu làm cách nào mà lại chế tạo được ra loại vật ma quái đến như vậy.
Đám ma nhân vô diện cứ kẻ trước người sau lao đến, kẻ tấn công kẻ phòng thủ liên tục vây khốn và đả thương ta. Bàn tay chúng có thể đột nhiên mọc ra vuốt nhọn, ta mới đầu có vô ý không cẩn thận bị một con quái nhân cào phải, sau cùng là vì không thể tiếp tục kháng cự mà bị chúng đả thương tới nỗi tay chân bắt đầu rớm đầy máu tươi. Ta dù gì cũng không cũng không thể vô dụng đến nỗi bị chúng đánh cho tơi tả, mà cũng có một chút hãnh diện khi hiện tại đã có thể phát hiện ra điểm yếu của chúng, và đã đánh bại phân nửa số lượng hình nhân vô diện kia. Chúng cũng như những con rơi bị tà khí hóa thành ma vật kia, đều có thể dùng lửa để tiêu diệt. Mấy tên này hung hăng và háo chiến đến nỗi còn không cho ta thời gian cơ hội để mà thở lấy sức, đã vậy đám chất dịch nhầy mọc ra xúc tu cứ bắn liên hồi về phía ta liên tục. Cũng may ta vẫn chưa bị bắn trúng, ấy vậy mà khi nãy ta còn có chút khinh nhờn bọn chúng đã quá coi thường địch.
Âm thanh cực lớn vang lên, cả căn động chấn động vài hồi. Kết giới rung lên bần bật, sau đó không cầm cự được quá lâu mà bất chợt vỡ tan ra như quả bong bóng xà phòng.
Ta thở dốc, để phá được kết giới này, ta đã tốn không ít sức lực. Cũng may tu vi của ta có cao hơn kẻ đã giăng lớp kết giới này một phần, những năm tháng trước đây ta cũng đã tập luyện chăm chỉ, nếu không đã chẳng thể phá vỡ kết giới này một cách dễ dàng như vậy.
Nơi giam giữ vật tế dĩ nhiên là phải có người canh giữ. Ma quân đã rất chu đáo bày trận điều binh canh gác nơi này. Lớp bụi mù chưa kịp tan đi hết, ta đã lờ mờ thấy được những bóng đen đang chuyển động trong đó, dần dần bước ra khỏi đám bụi đá bay mù mịt là những tên.., đoán không nhầm thì, đây chắc là những tên hình nhân bằng gốm mà trước đây Miểu Miểu đã kể.
Chúng lần lượt xuất hiện trước mặt ta, gần một trăm con, có hình dáng giống con người, nhưng vô diện, người không áo giáp, tay không binh đao. Ta hơi nhíu mày, Ma tộc rốt cuộc là đã quá chủ quan hay thực lực của chúng thực sự rất mạnh mà ngay cả đến pháp khí chúng cũng không cần thế này. Chẳng lẽ muốn tay không giao đấu hay sao. Nhưng nói gì thì nói, ta hiện tại chỉ có một mình, trước mặt là hơn trăm con ma nhân vô diện, còn chưa biết sức mạnh cũng như khả năng chiến đấu của chúng thế nào, đứng đây để đánh giá thì có thu được kết quả gì được kia chứ. Nhiệm vụ trước mắt của ta chỉ có một, đó là dẹp đám người này sang một bên, mở đường mà đi.
Tay ta xòe ra, luồng kim quang sáng bạc lóe lên, quạt Phong Âm hiện ra trong lòng bàn tay, sát khí dần dần tích tụ, ta có thể cảm nhận được luồng sức mạnh chảy trôi từ thân chiết phiến chuyền vào lòng bàn tay mình. Cây quạt Phong Âm này là sư phụ tặng cho ta, là thần khí được chế tạo bởi Hải Huyền Liên Tặc, kẻ chế tạo pháp khí lợi hại nhất tứ hải bát hoang. Được tạo ra từ bộ lông và hồn phách của Phong Âm tước, loại điểu yêu đã tuyệt diệt từ mấy vạn năm về trước.
Đám hình nhân không hẹn mà nhất tề lao thẳng về phía ta, ta lật tay, chiết phiến phóng ra những luồng ánh sáng sắc như dao quét về phía những tên ma nhân, đánh bật chúng ra đằng sau. Ta nhếch môi cười khẽ, còn chưa để ta suy nghĩ khinh nhờn, những con hình nhân vừa rồi bị ta đánh bật ra không những không bị thương mà đúng như theo lời Miểu Miểu nói, chúng ngay tức khắc ngồi dậy, các vết nứt trên tay chân dần dần liền lại.
- Khốn… - ta chửi thề, sau đó bật người về phía sau khi nhìn thấy trên khuôn mặt vô diện của chúng dần dần hình thành một cái lỗ đen ngòm, từ trong cái lỗ miệng ấy phóng ra kịch độc, ta phất tay quạt, khiến những dịch thể nhầy nhụa bốc lên những tản khói màu đen bắn sang một bên. Chất dịch bắn văng lên vách động, từ trong đám dịch nhầy đột nhiên mọc lên vô số những cái xúc tu màu đen không ngừng lan rộng và hủy diệt những khu vực xung quanh.
Lúc này đây ta bị hơn trăm con ma nhân quái dị ấy vây khốn, vừa rồi đã dùng hơn phân nửa sức lực để mà phá giải kết giới, bây giờ bị đám hình nhân vô diện làm vây hãm hội đồng, thực sự vô cùng khó khăn cực nhọc. Vừa phải tránh né những chất dịch nhầy kì lạ bắn ra từ cái lỗ hổng đen ngòm trên mặt chúng, vừa phải phẩy chiết phiến tấn công. Mỗi đòn ta đánh ra không hề dồn hết lực, bởi ta sợ một khi đã dồn hết lực lại, sau cùng kiệt sức không thể chiến đấu tiếp, mà trong khi đó đám hình nhân kia đông như vậy, dù ta có mạnh tới đâu cũng chưa chắc có thể giết chết chúng trong cùng một lúc được, lúc đó thì thực tệ lắm thay. Đấy là còn chưa nói, đến tận bây giờ ta vẫn chưa thực sự tiêu diệt được một con nào.
Đám ma nhân này quả thực vô cùng kì lạ, từ trước tới giờ ta chưa bao giờ gặp qua cái thể loại quái dị này, ngay cả nghe qua thấy qua cũng chưa từng chứ đừng nói là giao đấu. Ma tộc không hiểu làm cách nào mà lại chế tạo được ra loại vật ma quái đến như vậy.
Đám ma nhân vô diện cứ kẻ trước người sau lao đến, kẻ tấn công kẻ phòng thủ liên tục vây khốn và đả thương ta. Bàn tay chúng có thể đột nhiên mọc ra vuốt nhọn, ta mới đầu có vô ý không cẩn thận bị một con quái nhân cào phải, sau cùng là vì không thể tiếp tục kháng cự mà bị chúng đả thương tới nỗi tay chân bắt đầu rớm đầy máu tươi. Ta dù gì cũng không cũng không thể vô dụng đến nỗi bị chúng đánh cho tơi tả, mà cũng có một chút hãnh diện khi hiện tại đã có thể phát hiện ra điểm yếu của chúng, và đã đánh bại phân nửa số lượng hình nhân vô diện kia. Chúng cũng như những con rơi bị tà khí hóa thành ma vật kia, đều có thể dùng lửa để tiêu diệt. Mấy tên này hung hăng và háo chiến đến nỗi còn không cho ta thời gian cơ hội để mà thở lấy sức, đã vậy đám chất dịch nhầy mọc ra xúc tu cứ bắn liên hồi về phía ta liên tục. Cũng may ta vẫn chưa bị bắn trúng, ấy vậy mà khi nãy ta còn có chút khinh nhờn bọn chúng đã quá coi thường địch.
|
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Tags: Ta đi qua thiên sơn vạn thủy cũng chỉ để dừng lại bên cạnh chàng - Chương 67,Ta đi qua thiên sơn vạn thủy cũng chỉ để dừng lại bên cạnh chàng
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Xem thêm: Truyện Cười | Truyện ngắn | Truyện kể về Bác Hồ | Truyện Ngôn tình | Truyện Trạng Quỳnh | Truyện Cổ tích | Truyện cổ tích Việt Nam | Truyện cổ tích Thế giới | Truyện cổ tích Nhật Bản | Truyện Ngụ ngôn | Truyện Dân gian | Truyện ma - Truyện kinh dị | Thần thoại Việt Nam | Thần thoại Hy Lạp | Thần thoại Bắc Âu | Thần thoại Ai Cập | Truyện cổ Grimm | Truyện cổ Andersen | Nghìn lẻ một đêm | Tất cả truyện | Gửi truyện bạn biết >>
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng