Ta đi qua thiên sơn vạn thủy cũng chỉ để dừng lại bên cạnh chàng - Chương 72
| | Vãn Dương | Chat Online |
| 29/04/2019 18:45:53 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện tiên hiệp | Truyện Sưu tầm Báo cáo |
115 lượt xem
- * Truy tìm tình yêu của tôi (tập 1) (Truyện ngôn tình)
- * Ta đi qua thiên sơn vạn thủy cũng chỉ để dừng lại bên cạnh chàng - Chương 73 (Truyện tiên hiệp)
- * Ta đi qua thiên sơn vạn thủy cũng chỉ để dừng lại bên cạnh chàng - Chương 71 (Truyện tiên hiệp)
- * Ta đi qua thiên sơn vạn thủy cũng chỉ để dừng lại bên cạnh chàng - Chương 70 (Truyện tiên hiệp)
Ta dùng toàn bộ sức lực để giăng một lớp kết giới lên ngọn linh sơn, muốn cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, không muốn gặp gỡ bất cứ ai nữa, cũng sẽ không để bất cứ kẻ ai nào khác có thể là tổn thương bản thân mình nữa. Sau đó ta đã chìm sâu vào trong giấc ngủ mấy trăm năm, thời gian như nước chảy mây trôi, cứ tưởng đã có thể quên đi hết thảy những thâm cừu đại hận trước đó, nhưng hóa ra ta vẫn còn có thể vì những mảnh kí ức không thực này làm cho quặn thắt từng cơn.
Bây giờ ta mới hiểu lí do tại sao ngày ấy bản thân lại tỉnh dậy dưới một trời tuyết trắng, cũng hiểu được những giấc mơ kì lạ ấy mỗi đêm hiện về mà không sao lí giải được do đâu mà ra.
Trên thế gian này vốn dĩ không hề tồn tại cái gọi là tình yêu
Ta mãi mãi chẳng thể có được những thứ đó.
Hắn vốn dĩ không hề yêu ngươi.
Không ai trên thế gian này là thật lòng với ta cả.
Ngươi có hận hắn không?
Ta hận.
Hận nữa đi, hãy để trái tim người chứa đầy oán niệm, hãy căm hận chúng đi, đừng để bản thân mình chịu thiệt thòi, yếu đuối nhu nhược bởi những thứ phù phiếm ấy.
Ha….
Ta khẽ nhếch môi, tiếng cười sắc lạnh như dao nhọn, lại giống như một tấm gương rơi xuống đất vỡ choang, không gian bỗng biến ảo khôn lường, đảo lộn hóa thành một khung cảnh quen thuộc khác.
Cách cửa gỗ khẽ mở, kêu lên kèn kẹt trong không gian tĩnh lặng như tờ, hiện ra trước mắt là một mảnh trăng tròn vằng vặc, ánh nguyệt như một dòng suối dịu dàng, thuần khiết bao phủ lấy không gian trắng xóa một màu tuyết rơi.
Một ngày rồi một ngày, ta là ai tên gì? Một tháng rồi hai tháng, ta cảm thấy tuyết ngày hôm năm rơi nhiều hơn hôm qua. Ba năm rồi mười năm, thời gian dài lâu như vậy, có thể ủ rượu mà uống thì thật hạnh phúc biết mấy. Bao trăm năm qua đi, linh dược trong vườn, biết bao giờ mới đơm hoa kết quả nhỉ?
Mặc dù vẫn tỏ ra an nhiên và vui vẻ như thế đấy, nhưng ta chẳng thể dối lòng rằng bản thân đang thực sự vô cùng cô đơn.
“ Xoạt”
Trái tim, đau quá… ta ngẩng đầu lên nhìn, chợt thấy khuôn mặt băng lãnh không chút biểu cảm quen thuộc bỗng trở nên vô cùng xa lạ. Trước ngực là một thanh kiếm, người phía trước chỉ dùng chút lực, lưỡi kiếm đã ngày một ngập sâu, xuyên qua da thịt.
Đau quá…
Tại sao mọi chuyện, lại trở nên như thế này? Tại sao lại như vậy, ta chẳng qua chỉ muốn có được một cuộc sống thật đơn giả, tại sao lại không cho ta có được những thứ ấy.
Vực sâu muôn trượng, đắm mình xuống nơi đây, biết đâu lại là cái kết tốt đẹp nhất, viên mãn nhất. Như vậy, ta đã thực sự mãn nguyện rồi sao?
“Tử Bạch ”
Có ai đó đang gọi tên ta? Vũ Lỗi?
Ta từ từ mở mắt, hóa ra, những gì mà ta vừa nhìn thấy, chẳng qua chỉ là một trường mộng. Tỉnh lại rồi, mọi chuyện cũng chỉ là quá khứ, quá khứ bị phủi một lớp bụi mờ, tại sao ta vẫn cảm thấy vô cùng đau đớn, trái tim đau đớn, khắp người đau đớn, không có chỗ nào là không như bị ngàn vạn kim châm. Mí mắt nặng trĩu, ta cố gắng mở mắt ra để kiếm tìm ai đó, Tiểu Vũ, con ở đâu vậy?
Ta chậm chạp đưa mắt nhìn quanh, nơi này trắng xóa, phía dưới chân ta có một vũng nước màu đỏ, là… máu. Khắp người ta toàn là máu, ta hoảng hốt, muốn cự quậy nhưng không sao cử động được, tay chân bỗng trở nên mất sức yếu ớt không thể rãy rụa mạnh. Khắp toàn thân như thể có gông cùm xiềng xích, dù chỉ là cái lắc mình khe khẽ cũng không thể thực hiện.
Ngươi. Còn hi vọng cái gì?
Bây giờ ta mới hiểu lí do tại sao ngày ấy bản thân lại tỉnh dậy dưới một trời tuyết trắng, cũng hiểu được những giấc mơ kì lạ ấy mỗi đêm hiện về mà không sao lí giải được do đâu mà ra.
Trên thế gian này vốn dĩ không hề tồn tại cái gọi là tình yêu
Ta mãi mãi chẳng thể có được những thứ đó.
Hắn vốn dĩ không hề yêu ngươi.
Không ai trên thế gian này là thật lòng với ta cả.
Ngươi có hận hắn không?
Ta hận.
Hận nữa đi, hãy để trái tim người chứa đầy oán niệm, hãy căm hận chúng đi, đừng để bản thân mình chịu thiệt thòi, yếu đuối nhu nhược bởi những thứ phù phiếm ấy.
Ha….
Ta khẽ nhếch môi, tiếng cười sắc lạnh như dao nhọn, lại giống như một tấm gương rơi xuống đất vỡ choang, không gian bỗng biến ảo khôn lường, đảo lộn hóa thành một khung cảnh quen thuộc khác.
Cách cửa gỗ khẽ mở, kêu lên kèn kẹt trong không gian tĩnh lặng như tờ, hiện ra trước mắt là một mảnh trăng tròn vằng vặc, ánh nguyệt như một dòng suối dịu dàng, thuần khiết bao phủ lấy không gian trắng xóa một màu tuyết rơi.
Một ngày rồi một ngày, ta là ai tên gì? Một tháng rồi hai tháng, ta cảm thấy tuyết ngày hôm năm rơi nhiều hơn hôm qua. Ba năm rồi mười năm, thời gian dài lâu như vậy, có thể ủ rượu mà uống thì thật hạnh phúc biết mấy. Bao trăm năm qua đi, linh dược trong vườn, biết bao giờ mới đơm hoa kết quả nhỉ?
Mặc dù vẫn tỏ ra an nhiên và vui vẻ như thế đấy, nhưng ta chẳng thể dối lòng rằng bản thân đang thực sự vô cùng cô đơn.
“ Xoạt”
Trái tim, đau quá… ta ngẩng đầu lên nhìn, chợt thấy khuôn mặt băng lãnh không chút biểu cảm quen thuộc bỗng trở nên vô cùng xa lạ. Trước ngực là một thanh kiếm, người phía trước chỉ dùng chút lực, lưỡi kiếm đã ngày một ngập sâu, xuyên qua da thịt.
Đau quá…
Tại sao mọi chuyện, lại trở nên như thế này? Tại sao lại như vậy, ta chẳng qua chỉ muốn có được một cuộc sống thật đơn giả, tại sao lại không cho ta có được những thứ ấy.
Vực sâu muôn trượng, đắm mình xuống nơi đây, biết đâu lại là cái kết tốt đẹp nhất, viên mãn nhất. Như vậy, ta đã thực sự mãn nguyện rồi sao?
“Tử Bạch ”
Có ai đó đang gọi tên ta? Vũ Lỗi?
Ta từ từ mở mắt, hóa ra, những gì mà ta vừa nhìn thấy, chẳng qua chỉ là một trường mộng. Tỉnh lại rồi, mọi chuyện cũng chỉ là quá khứ, quá khứ bị phủi một lớp bụi mờ, tại sao ta vẫn cảm thấy vô cùng đau đớn, trái tim đau đớn, khắp người đau đớn, không có chỗ nào là không như bị ngàn vạn kim châm. Mí mắt nặng trĩu, ta cố gắng mở mắt ra để kiếm tìm ai đó, Tiểu Vũ, con ở đâu vậy?
Ta chậm chạp đưa mắt nhìn quanh, nơi này trắng xóa, phía dưới chân ta có một vũng nước màu đỏ, là… máu. Khắp người ta toàn là máu, ta hoảng hốt, muốn cự quậy nhưng không sao cử động được, tay chân bỗng trở nên mất sức yếu ớt không thể rãy rụa mạnh. Khắp toàn thân như thể có gông cùm xiềng xích, dù chỉ là cái lắc mình khe khẽ cũng không thể thực hiện.
Ngươi. Còn hi vọng cái gì?
|
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Tags: Ta đi qua thiên sơn vạn thủy cũng chỉ để dừng lại bên cạnh chàng - Chương 72,Ta đi qua thiên sơn vạn thủy cũng chỉ để dừng lại bên cạnh chàng
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Xem thêm: Truyện Cười | Truyện ngắn | Truyện kể về Bác Hồ | Truyện Ngôn tình | Truyện Trạng Quỳnh | Truyện Cổ tích | Truyện cổ tích Việt Nam | Truyện cổ tích Thế giới | Truyện cổ tích Nhật Bản | Truyện Ngụ ngôn | Truyện Dân gian | Truyện ma - Truyện kinh dị | Thần thoại Việt Nam | Thần thoại Hy Lạp | Thần thoại Bắc Âu | Thần thoại Ai Cập | Truyện cổ Grimm | Truyện cổ Andersen | Nghìn lẻ một đêm | Tất cả truyện | Gửi truyện bạn biết >>
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng