Yêu như lần đầu - Chương 3: The Summer
| | Lê Nhi | Chat Online |
| 07/07/2019 12:19:57 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện ngắn | Truyện Sưu tầm Báo cáo |
- * Yêu như lần đầu - Chương 4: Я спросил у ясеня (Tôi hỏi cây phong) (Truyện ngắn)
- * Falling slowly - Chương 1: Phiêu (Truyện ngắn)
- * Yêu như lần đầu - Chương 2: Chanson de Solveig (Khúc hát nàng Solveig) (Truyện ngắn)
- * Yêu như lần đầu - Chương 1: Kandagawa (Truyện ngắn)
Mùa nè năm lớp 11, lần đầu tiên chúng tôi chân chính nói chuyện với nhau, ngạc nhiên khi nghe thấy giọng nói của nhau. Lúc ấy chúng tôi đều nghĩ rằng đó là âm thanh đẹp nhất trên đời này. Chúng tôi nằm dài trên bãi cỏ, cứ nói mãi và nói mãi, những chuyện trên trời dưới biển, chẳng đâu vào đâu. Tớ rất muốn có một tuổi thơ, đó là giọng nói ỉu xìu của tôi, khi tớ còn bé bố mẹ tớ luôn cãi nhau, sau đó thì mẹ tớ luôn khóc trước khi tớ kịp chạy đi chơi và tớ lại phải ở nhà coi mẹ. Có một lần tớ cố ý đi và mẹ tớ tí nữa đã ăn hết một lọ thuốc ngủ. Cậu biết không, năm tuổi tớ đã biết người ta có thể chết nếu uống thuốc quá liều. Mẹ tớ luôn sợ tất cả người thân rời xa mình.
Cậu hỏi, tớ muốn tuổi thơ của mình có hình dáng thế nào ấy à. Giống như những đứa trẻ khác thôi, miễn sao lúc lớn lên có thể say sưa kể: "Thưở nhỏ đã từng chơi những trò này, đã từng nghịch cái này cái kia" ấy. Cậu hiểu không?
Tớ muốn đi bắt cá. Tôi nói rõ to. Thế là vào một ngày cuối tuần, đợi cơn mưa rào rút đi, Lâm dắt tôi ra rãnh nước nhỏ trước cổng nhà cậu ấy. Lâm lật những viên gạch phủ đầy rêu lên, tiếng nước chảy rí rách, những con cá bé xíu đang theo dòng chảy trong veo trở về sông. Lâm bắt cho tôi một con cá bống con, bảo tôi: kiếm cái lọ thả vào đấy. Tôi giãy đành đạch, tớ không làm cô Tấm đâu.
Tớ muốn bắt chuồn chuồn. Đừng bắt ban ngày, Lâm bảo, đợi tối tớ dẫn đi bắt. Tôi bảo, tối làm gì còn cái gì mà bắt. Nhưng đến tối vẫn lũn cũn theo anh ra bụi hoa hồng. Lâm chỉ cho tôi, những con chuồn chuồn đỏ đậu đầy trên thân cây và cành lá hoa hồng, tôi đến gần chúng cũng chẳng bay đi, đưa tay quờ nhẹ là bắt được. Lâm bảo, buổi tối chuồn chuồn sẽ bị mù.Rồi lại bảo, khi ở trong bóng tối mọi sinh vật đều trở nên yếu đuối và nhỏ bé. Thế là tôi quyết định, thay vì thử ăn món chuồn chuồn nướng, chúng tôi mang những con chuồn chuồn vào nhà và thả chúng ra. Chuồn chuồn bay loạn xạ về phía bóng đèn tuýp. Tôi lại thấy sức sống rực rỡ của chúng vào ban ngày.
Tôi hỏi Lâm: Sao không dẫn tớ đi câu cá ở ngoài sông? Tại sao lại bắt cá ở rãnh nước? Sao không bắt chuồn chuồn vào ban ngày? Cậu ấy trả lời, cậu có thể kiên nhẫn đợi mấy tiếng đồng hồ chờ cho cá đớp mồi ư? Có thể rình mò cả buổi bắt chuồn chuồn ư? Cũng là bắt cả thôi, cứ chọn cái dễ dàng nhất mà làm, đừng tự làm khó mình. Lúc ấy tôi đơn giản nghĩ rằng, Lâm quả thật là tri kỉ của tôi, tôi cái gì cũng thừa chỉ thiếu tính kiễn nhẫn. Nhưng sau này lớn lên, tôi dần hiểu ra, đó là cách Lâm bao bọc cho tôi, anh sợ tôi khổ, vì vậy nếu cùng là một kết quả giống nhau, anh sẽ cố gắng chọn cho tôi con đường đi dễ dàng nhất, ít khổ sở nhất.
Mùa hè năm ấy, giữa lúc bạn bè xung quanh lao đầu vào học trước chương trình mới, Lâm và tôi lại cùng nhau tìm kiếm một tuổi thơ lạc loài. Lâm dạy tôi đi xe đạp bằng một tay, rồi buông cả hai tay khi thả dốc. Chúng tôi đuổi nhau dưới ánh mặt trời chói chang. Ăn chung một túi kem đá hai trăm đồng được làm từ nước giếng, phẩm màu và vani. Chúng tôi mút mát vị ngọt ngào của hoa dâm bụt bất chấp lời cảnh báo đó là nọc độc mà rắn hổ mang để lại. Bẻ những búp hồng non, tuốt lớp vỏ ngoài rồi nhấm nháp cảm giác chan chát nơi đầu lưỡi. Chúng tôi bắt những con bọ xít cánh vàng, buộc vào sợi chỉ, nghe âm thành rì rì từ những chiếc cánh đang vùng vẫy, ù té chạy khi một con bọ xít đau đớn đái ra thứ nước đái hắc sừng sực...
***
Xe khách đi qua một trạm xe bus, tôi nhìn dòng người xô lấn chen đẩy đón xe, ao ước giá mà đời người vĩnh viễn đẹp như lần đầu gặp mặt. Lần đầu tiên tới Hà Nội, biết đến một phương tiện công cộng gọi là "xe bus", chúng tôi nắm tay nhau lên và xuống bất cứ chuyến xe nào, không cần biết nó đưa mình tới đâu. Chúng tôi đi quanh Hà Nội, ra cả ngoại thành. Lâm bảo, có cái bus này anh chẳng cần nhọc công kiếm tiền mua xe máy đưa em đi chơi nữa, bus vạn tuế. Lâm luôn đợi lúcxe bus sắp đóng cửa lên, mới kéo tay tôi chạy đuổi theo. Đó là một trò chơi anh không bao giờ chán. Thường thì tài xế sẽ dừng lại mở cửa cho chúng tôi, cằn nhằn vài câu, có cả chửi tục.Một vài lần, họ nhấn ga vọt thẳng. Tôi biết. Lâm cô đơn. Anh khao khát cảm giác được ở giữa mọi người, được sống với đồng loại.
Trong 2555 ngày ở bên nhau, hóa ra những kỉ niệm đẹp đẽ nhất của chúng tôi chỉ ngắn ngủi trong một mùa hè năm ấy. Nương tựa vào nhau mặc dù chẳng thể sưởi ấm cho nhau.
"Mình phải sống như mùa hè năm ấy
Anh muốn mình sống mãi những mùa xanh".
|
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng