BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA INOX 304, Dung Tích Lớn 500ML Thiết Kế Nắp Thông Minh Tiện Lợi Có Dây Xách Ly Giữ Nhiệt - ĐẠT QUY CHUẨN CỦA BỘ CÔNG THƯƠNG(BGN)
BÌNH GIỮ NHIỆT CAO CẤP TOPGIA ...
119.000₫ 180.000₫
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật lông tơ mềm mại, Bàn trải đánh răng Than tre hoạt tính lông mềm, chải siêu êm bảo vệ nướu
Bộ 4 bàn chải đánh răng Nhật ...
43.000₫ 80.000₫

Ta đợi ngài ngàn năm

226 lượt xem
Ta đợi ngài ngàn năm.
Mở:
Trước mắt ta là một căn phòng màu trắng.
Ta vừa tỉnh dậy, điều này minh chứng rằng…
Ta còn sống?
Trong lòng ta trào lên một cỗ vui mừng không tên, việc ta còn sống là việc đáng mừng đến mức nào, ta cảm thấy hạnh phúc, như một loại bản năng của nhân loại, bản năng sinh tồn, sống sót sau đại nạn thật sự, phải là chuyện may mắn đến mức nào. Nhưng…
Thoáng chốc ta lại không còn cảm giác vui sướng vì còn được sống nữa. Tim ta khẽ nhói, cái nhói đau này nhắc ta nhớ đến đại nạn diệt tộc…
Cũng vì lần này, mà ta, dường như, cảm thấy bản thân mình…
Có còn sống thì sao, cũng chẳng sung sướng gì.
* * *
Ta là con của chính thất Nhị phẩm Thượng thư Lễ bộ, tam tiểu thư Nhan gia, Nhan Tịch Tư.
Ở Xuân thành, không, phải nói là trên cả Mộ Nguyệt quốc này, luận về nữ tử, không một nhà nào có thể có nữ nhi tốt hơn Nhan gia. Mấy đời nữ nhi Nhan thị đều tài hoa xuất chúng, xinh đẹp tuyệt trần, những từ ngữ tốt đẹp nhất đều phải đặt trên người nữ nhi nhà chúng ta. Cũng chẳng phải tự nhiên mà nữ nhi nhà chúng ta có tiếng “tài sắc vẹn toàn” như vậy, từ bao đời nay, Nhan gia luôn chăm chút từng chút một về học vấn và ngoại hình của nữ nhi gia.
Tỉ như, từ khi chúng ta còn bé tẹo đã cho chúng ta ăn những bữa ăn cân đối dinh dưỡng, để chúng ta được phát triển dung mạo một cách tự nhiên nhất, mà cũng phải thật xinh đẹp. Khi đến tuổi thì chúng ta cũng được học chữ như bao công tử nhà quyền quý trong kinh thành, học tương đương với các huynh đệ trong nhà. Ta và nhị tỷ thì cũng học không sớm, nhưng trưởng tỷ bốn tuổi đã phải học cầm, hoạ, khi vừa biết đọc biết viết thì đã phải học kỳ, thư. Nhưng như vậy không có nghĩa ta và nhị tỷ kém cỏi đâu, vì mẫu thân chúng ta nhìn trưởng tỷ mà xót, nhưng không can thiệp được chuyện của trưởng tỷ nữa, thế nên mới sống chết năn nỉ phụ thân cho chúng ta được học vào thời điểm như bao khuê nữ danh gia khác.
Xưa ta còn bé, rất hâm mộ trưởng tỷ, thấy mẫu thân không cho chúng ta học thì cảm thấy không cam lòng, cảm thấy mẫu thân không đặt kỳ vọng vào ta và nhị tỷ, cảm thấy mẫu thân cho rằng chúng ta kém cỏi. Lớn lên nghĩ lại mà toát mồ hôi, nếu như không có mẫu thân hằng ngày quỳ trước thư phòng phụ thân bốn canh giờ trong gần một tháng thì chắc ta và nhị tỷ đã đi sạch tuổi thơ rồi, cũng càng thương mẫu thân hơn.
Đấy, nữ nhi gia bao đời đều tài sắc xuất chúng, nổi bật cả Mộ Nguyệt quốc, thế nên ba chị em ta ai cũng nức tiếng kinh thành, danh hiệu nào nghe cũng mát tai.
Trưởng tỷ của ta là Nhan Vân, trước khi đại nạn xảy ra thì cũng đã tiến cung nhiều năm, gia cảnh nhà ta không tồi, nhưng mới dừng ở phân vị Tứ phẩm Vân Quý Tần, ban đầu là một trò cười, rồi cũng dần trở thành một kẻ mờ nhạt đáng quên lãng trong hậu cung.
Kể thấy cũng lạ, trưởng tỷ của ta tài hoa hơn người, cái gì cũng tường, ngay cả mấy cái thứ binh thư chỉ giành cho nam tử nàng cũng am hiểu nốt, mấy năm nay tốc độ tăng phẩm cũng không hơn ai, chỉ được tăng phẩm trong những đại điển tăng phẩm của hậu cung, âu cũng là chuyện lạ.
Nói đến trưởng tỷ, có thể gói gọn trong mấy chữ “Tài sắc đã vẹn, nết cũng tròn”. Trước khi trưởng tỷ nhập cung, nàng nổi danh kinh thành, được mọi người xưng tụng “Đệ nhất tài nữ Mộ Nguyệt”, hay còn gọi là “Đệ nhất tài nữ”. Gọi tài nữ không phải vì nàng không đẹp, tỷ tỷ ta rất đẹp là khác, lại còn là đẹp khí chất, nhưng vì tài năng xuất chúng lần át cả sự nổi bật của dung mạo nên người ta mới gọi là “Tài nữ”.
Tiến cung không phải việc tốt lành gì, nhiều tiểu nữ khuê phòng có trốn được cũng sẽ trốn, trong trường hợp bắt buộc để kéo chức quan của phụ thân các nàng lên thì cũng không phải các nàng cam tâm tình nguyện. Phụ thân ta thanh liêm chính trực, lại cộng thêm Nhan gia cũng là một trong những đệ nhất thế gia nên cũng không cần nhờ đến nữ nhi vào hậu cung của Hoàng Đế. Bất quá, trưởng tỷ ta hình như có năm nào đó được gặp Hoàng Đế khi ngài ấy còn là Thái tử, nhất kiến chung tình, nên sống chết muốn vào cung, còn mọi việc cụ thể ra sao thì ta cũng chẳng rõ. Chỉ thấy được rằng, tỷ ấy sai rồi.
Nhị tỷ của ta là Nhan Tĩnh Nhược, cái tên mang nghĩa là vẻ đẹp yên tĩnh mà nhu nhược, yếu đuối, nhưng cái tính cách của nàng ấy lại hoàn toàn trái ngược với tên.
Thử nghĩ xem, ta vừa mới được bốn tuổi, nàng “Tĩnh Nhược” này xềnh xệch lôi ta đi bắt bướm gì đó với nàng, kết quả thì sao, chọc phải một tổ ong, ong bay tán loạn, nhưng tuyệt nhiên không một con nào chích nàng, ta là kẻ hứng chịu tất cả, mặt ta sưng vù vù, vừa chạy đến gia môn thấy mẫu thân lập tức khóc ầm lên, mẫu thân tức giận sai người đuổi mấy bà vú của nhị tỷ đi, phạt nhị tỷ mới sáu tuổi quỳ trước linh vị tổ tiên các đời của Nhan gia tròn một canh giờ.
Lần đấy mẫu thân ta sợ ta bị huỷ dung, bao nhiêu đại phu chuyên về da đều được mời đến, mới bảo toàn được khuôn mặt của ta. Ngoài cái chuyện xấu hổ vô cùng đó ra còn bao nhiêu chuyện nữa, nói ra thì cũng thật…
Một kẻ đã có tư tưởng phá phách tử bé như tỷ ấy, lại nổi danh là “Đệ nhất tiểu mỹ nhân Mộ Nguyệt”, hay gọi ngắn gọn là “Đệ nhất tiểu mỹ nhân”, được mọi người ca ngợi vũ đạo tinh mỹ, uyển chuyển xuất thần. Mọi người lời ngoài lời ra, Nhan Tĩnh Nhược của Nhan gia, chính là “Đệ nhất tiểu mỹ nhân”, ôn nhu hiền thục, tài chỉ kém mỗi trưởng tỷ nàng, sắc thì khó ai bì kịp. Hai ý sau ta rất đồng ý, nhưng mỗi khi nghe “Nhan Tĩnh Nhược” được gắn với bốn chữ “ôn nhu hiền thục”, ta cảm thấy mấy người nói ra câu này chắc là bị cái bộ mặt yêu nghiệt kia lừa đến si ngốc luôn rồi. Khi ấy ta còn nghĩ, những người này cứ si mê tỷ ấy như vậy, đây là muốn đắc tội với Thừa tướng phủ, phu quân của cái vị “ôn nhu hiền thục” ấy sao?
Có hai đại tỷ danh tiếng lẫy lừng như vậy, ta cũng không phải hạng vô danh tiểu tốt. Có thể ta không am hiểu binh thư như đại tỷ, cũng không học tinh thông vũ đạo như nhị tỷ, nhưng ta cũng nổi danh với thư pháp và hội hoạ. Có thể ta không phải hiền lương như đại tỷ, cũng không có nhiều mối quan hệ như nhị tỷ, nhưng số bằng hữu ta kết giao được lại không phải chỉ là con số, họ đều là những công tử tiểu thư có “vai vế” trong kinh thành, thậm chí là mấy công chúa, quận chúa trong cung cũng có vài vị là bằng hữu thân thiết của ta.
Nhan gia rất biết lựa chọn thời thế, sau khi đại tỷ mới vào cung, ta liền được biết đến nhiều hơn với tài năng nổi bật của mình. Mọi người gọi ta là “Đệ nhất muội muội tài nữ”, nhưng hai chữ “muội muội” không phải là do ta bị vướng cái bóng của đại tỷ, mà là do tuổi ta còn nhỏ, bọn họ liền gọi ta là “muội muội”, đôi khi ta cũng cảm thấy cái danh hiệu của ta cũng quá tuỳ tiện rồi.
Có lần ta hỏi phụ thân “Tại sao phải dưỡng nữ nhi gia trở thành tài nữ mỹ nhân gì đó.”
Phụ thân cười ôn hoa bảo đó cũng là truyền thống tổ tiên bao đời lưu lại, ngài cũng không biết.
Được thôi, đã là truyền thống của tổ tiên thì ta nên nghe theo vậy.
Nhưng cái chuyện dưỡng nữ nhi thành giỏi giang xuất chúng thật ra đối với đại cục lại không quá quan trọng. Việc này như lẽ thường, ai cũng biết, ai cũng hay, giống như gái lớn phải lấy chồng, thì Nhan gia cứ có nữ nhi là phải dưỡng dục cho xuất chúng, mà chính xác là có biểu hiện xuất chúng, những cái gì phàm là biểu hiện ra ngoài thì đều phải xuất chúng, còn thực chất là nàng Nhan thị đó xuất chúng hay nguỵ xuất chúng cũng chẳng có mấy ảnh hưởng đến đại cục.
Nhưng nói như vậy không phải ba tỷ muội ta là nguỵ xuất chúng. Nãi nãi nói, đến đời này sinh ra ba chúng ta, là không làm tổ tiên mất mặt, càng đúng hơn là làm Nhan thị rạng danh. Nói như vậy chỉ là muốn biểu thị, cái việc dưỡng dục tốt này, tuy là một việc lớn có ảnh hưởng đến những việc khác, nhưng cũng không có ảnh hưởng đến đại nạn kia.
* * *
Mải nhớ về cái thời huy hoàng, ta ngây người hồi lâu, có lẽ là do ta không để ý đến tiếng mở cửa hay vốn dĩ chẳng có tiếng động nào, một vạt áo trắng lướt qua mặt khiến ta chợt phát hiện ra trong phòng từ bao giờ đã có thêm một người nữa.
Đó là một nam tử, toàn thân bạch y phiêu diêu thoát tục… còn có… Mắt ta chợt hoa lên, ta không nhìn rõ mặt mũi của y, trước khi bất tỉnh, ta chỉ nghe loáng thoáng….
“Hiện tại, chưa phải lúc.”
0 0
0
0 sao / 0 đánh giá
5 sao - 0 đánh giá
4 sao - 0 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 0 đánh giá
Điểm 0 SAO trên tổng số 0 đánh giá
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Gửi bình luận của bạn tại đây (*):
(Thông tin Email/ĐT sẽ không hiển thị phía người dùng)
*Nhấp vào đây để nhận mã Nhấp vào đây để nhận mã
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
Combo 10 Đôi Vớ Tất Khử Mùi Kháng Khuẩn Cổ Ngắn Nam Nữ
-50% 39.000₫ 78.000₫
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi Hiệu Quả Có 6 Mùi Hương Phiên Bản Mới
Nước hoa ô tô khử mùi kháng khuẩn , Sáp thơm ô tô tinh dầu để xe hơi,Khử Mùi ...
-50% 15.000₫ 30.000₫
×
Mua sắm
+Gửi câu hỏi LAZI MALL
+500xu
×