Tết này mình cưới nhau nhé - Chương 7: Cuộc hội ngộ trong ngày sinh nhật
| | Lê Nhi | Chat Online |
| 04/06/2019 22:05:08 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện ngắn | Truyện Sưu tầm Báo cáo |
- * Chọn màu (Truyện cười)
- * Chọn màu 2 (Truyện cười)
- * Tết này mình cưới nhau nhé - Chương 6: Khi người ta yêu (Truyện ngắn)
- * Tết này mình cưới nhau nhé - Chương 5: Những rung động đầu tiên (Truyện ngắn)
Mấy tháng sau...
Trong bữa cơm tối tại gia đình Vân Anh. Ông Quang gắp thức ăn cho bà Vân và hai cô con gái rồi tươi cười bảo:
- Ngày mai sinh nhật con gái lớn của bố rồi! Gia đình mình nên đi ăn ở đâu cho vui nhỉ?!
Cái Vân Nhi thì nhanh nhẩu:
- Hay đi ăn tôm hùm đi bố mẹ, đúng không chị Vân Anh
Vân Anh tủm tỉm cười:
- Đúng đấy bố mẹ, lâu rồi cả nhà ta cũng chưa có dịp đi ăn với nhau. Ngày mai con sẽ khao cả nhà!
Bà Vân im lặng một lúc rồi nói:
- Cũng được! À, Vân Anh này, mẹ nghe con nhắc đến cậu Lâm cũng lâu rồi nhưng chưa biết mặt mũi thế nào, tiện mai sinh nhật thì con mời cậu ta đến...
Vân Anh đang ăn bỗng dừng lại suy nghĩ, vì biết là mẹ mình cũng chưa hoàn toàn tin tưởng mối quan hệ giữa hai người, nhất là Tùng luôn gặp và nói những điều không tốt về Lâm cho bà nghe. Chưa kịp trả lời thì ông Quang thắc mắc:
- Lâm nào nhỉ! Cậu ta đến nhà mình chưa...
Vân Nhi nói tỉnh bơ:
- Anh Lâm là người yêu của chị Vân Anh nhà mình, mấy lần con hỏng xe anh Lâm toàn đến trường đón con về, đẹp trai và manly dã man...
Bà Vân lừ mắt nhìn Vân Nhi:
- Con bé này, nói linh tinh...đã có gì đâu mà yêu đương...
Vân Anh đỏ mặt, lúng túng nhìn bố giải thích:
- Anh Lâm là...là bạn con...
Thấy thái độ của con gái, ông Quang hiểu ý và cười:
- Vậy thì ngày mai bảo nó đến để bố xem mặt mũi nó thế nào, vớ vẩn tôi sắp có con rể đến nơi rồi đây!
Bà Vân lại quay sang tỏ thái độ không vui:
- Lại được cả anh nữa! đã có gì đâu mà con rể, còn chưa biết hoàn cảnh, gia đình thế nào...Anh cứ nói thế người ta cười cho...
Ông Quang cười xuề xòa:
- Thời buổi tự do tìm hiểu, con mình nó có phải người thiếu hiểu biết đâu mà em phải lo...Thế cái Vân Anh kể qua cho bố xem nào?
Bà Vân cũng nhìn con gái để chờ câu trả lời, Vân Anh thoáng có chút bối rối nhưng nàng cố gắng bình tĩnh lại và từ tốn kể qua về gia cảnh của Lâm cho cả nhà nghe...Kể xong, nàng khẽ liếc nhìn thái độ của bố mẹ rồi lại vội cúi mặt xuống, không khí bỗng im lặng đến khác thường. Tim của Vân Anh đập mạnh vì quá hồi hộp và có chút lo sợ...Bà Vân im lặng không nói gì...cái Vân Nhi ngơ ngác nhìn bố mẹ rồi lại nhìn chị gái...
Vân Anh liếc nhìn sang ông Quang thấy ông cũng đang trầm tư suy nghĩ, ông rót nốt chai bia vào cốc, chậm rãi uống từng ngụm nhỏ, mắt đăm chiêu nhìn xa xăm, bỗng nhiên ông đặt mạnh cốc bia xuống, tay phải đập mạnh xuống bàn làm rung cả mấy cái bát đĩa, khiến cả nhà giật mình, hoảng hốt:
- Thằng này có chí! Được!
Vân Anh nghẹt thở muốn trào nước mắt, nghe câu nói của bố nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Bà Vân thì im lặng không nói gì, cái Vân Nhi thì thở dài thườn thượt:
- Lần sau bố nói gì thì nói luôn đi, hồi hộp chết đi được!
Ông Quang gật gù rồi nói tiếp:
- Đã là thằng đàn ông thì phải như thế, nó như thế là vững vàng lắm đấy, tôi tin là con gái tôi không chọn lầm người đâu. Ngày mai cứ bảo nó đến đi ăn cùng gia đình!
Bà Vân lắc đầu chán nản:
- Anh cứ như biếu không con gái mình cho người ta không bằng, cái gì cũng phải từ từ chứ. Chuyện quan trọng của cả đời chứ có phải đùa đâu!
Ông Quang lại cười sảng khoái:
- Yêu nhau là một chuyện, lấy được nhau hay không còn phụ thuộc vào duyên số! Bố tin ở con!
Nói rồi ông quay lại nhìn vợ:
- Chuyện tình cảm em hãy để cho con nó tự quyết định, mình chỉ là người khuyên bảo chứ không có quyền ngăn cấm. Lứa tuổi của mình bây giờ khác, có nhiều cái chưa chắc mình đã hiểu hết bằng chúng nó đâu!
Chuyến Taxi đưa cả gia đình Vân Anh đến nhà hàng hải sản, Vân Anh vẫn hồi hộp nhìn xung quanh xem Lâm đã đến chưa.
Tùng cũng đồng thời xuất hiện với bộ vest xanh, thắt một cái nơ trên cổ áo, mái tóc vuốt keo bóng mượt được chải ngược về phía sau. Hắn bắt tay ông Quang rất thân mật:
- Con chào chú! Lâu không gặp nhìn chú vẫn phong độ như ngày nào.
Ông Tùng cũng vui vẻ đáp lại:
- Lâu không thấy cậu Tùng đến nhà chơi, chắc bận công việc hả!
Tùng tươi cười:
- Dạ! con bận theo học lớp Master, chú cũng biết đấy, thời buổi này mà không có tri thức thì khổ, con quen làm việc bằng chất xám rồi! làm việc lao động chân tay thì chán lắm...
Vân Anh sưng mặt lên vì thấy sự xuất hiện của Tùng, mặc cho hắn niềm nở chào hỏi bố mẹ, Vân Anh tiến thẳng vào bàn ngồi trước, nàng cũng đoán được là bà Vân đã kể cho hắn biết bữa tiệc ngày hôm nay...
- Happy birthday to you! Anh tặng em lọ nước hoa Chanel của Pháp, đây là hàng xách tay loại xịn nhất mà anh mua được.
Miễn cưỡng cảm ơn, Vân Anh bỏ nó xuống bàn, bà Vân nhìn lọ nước hoa rồi cười nói:
- Loại nước hoa này quý lắm đây!
Tùng ngồi xuống bàn và bắt đầu thể hiện:
- Nhắc đến nước Pháp là người ta nhắc đến cái nôi văn hóa của Âu Châu, nổi tiếng với sự lãng mạn và tinh tế! Chỉ có quý tộc người ta mới được dùng loại nước hoa này vì nó là thương hiệu hàng đầu của thế giới. Cháu nghĩ rằng Vân Anh luôn xứng đáng được hưởng những gì đẹp nhất, cao quý nhất, hay nói chính xác là những gì đắt tiền nhất...
Vân Nhi trợn tròn mắt nghe Tùng thể hiện, nó lại buông một câu chọc ngoáy:
- Anh Tùng Đô La hôm nay nói hay nhỉ, chắc cả đêm qua phải thức để học thuộc mấy câu này trong sách.
Lâm từ tốn bước vào, Hôm nay chàng mặc một chiếc vest màu xanh, thắt cà vạt. Tay cầm một bó hồng rất đẹp và một cái hộp nhỏ, mặc cho bà Vân, ông Quang, đặc biệt là Tùng đang dồn hết ánh mắt tập trung về phía chàng, Lâm hơi cúi đầu chào bố mẹ Vân Anh...
Nàng vội vàng đứng dậy cạnh Lâm rồi nói:
- Con giới thiệu với bố mẹ, đây là anh Lâm, bạn...bạn trai của con!
Lâm mỉm cười:
- Cháu chào cô chú ạ!
Tùng ghé sát vào tai bà Vân rồi nói nhỏ:
- Thằng sửa xe đấy cô ạ! Hôm nay ăn mặc lịch sự gớm...
Bà Vân hôm nay mới chính thức biết mặt của Lâm, bà cũng hơi bất ngờ trước vẻ lịch lãm, cao to khỏe mạnh của chàng, những gì bà thấy khác hẳn với những điều bà nghe qua Tùng kể, nét mặt bà vui hơn hẳn, bà cũng khẽ gật đầu đáp lại lời chào của Lâm. Riêng ông Quang thì đứng dậy niềm nở, đưa tay ra bắt tay Lâm và nói:
- Tôi cũng nghe con gái nhắc đến cháu, hôm nay mới gặp! Thôi chúng ta gọi món rồi ăn thôi!
Tùng buồn rầu, trong lòng đầy ganh tị, hắn miễn cưỡng đáp lại lời chào của Lâm rồi lại quay mặt đi tỏ thái độ khinh khỉnh. Nhìn thấy Vân Anh và Vân Nhi cứ tíu tít hỏi han Lâm, Tùng càng khó chịu.
Các món ăn đã được bày ra trên bàn, Tùng đứng dậy rót bia cho ông Quang, và chọn những món ngon nhất gắp cho bà Vân, hắn nói:
- Cô ăn Tôm đi, các món hải sản này rất giàu canxi, đặc biệt tốt cho xương và răng. Lượng cholesterol trong hải sản thường thấp so với các thực phẩm khác vì thế nên nó rất đắt tiền.
Vân Anh và Vân Nhi lại nhìn nhau ngán ngẩm vì đã quá chán cái kiểu thể hiện đến vô duyên của Tùng, Vân Nhi nói đểu:
- Anh cứ như là giáo viên ý nhỉ! Đúng là Mít tơ Biết Tuốt, hiểu biết thế mà người vẫn cứ còi cọc chả thấy béo lên tẹo nào.
Ông Quang tủm tỉm cười:
- Thanh niên mà chịu khó tìm tòi hiểu biết vậy là tốt.
Nói rồi ông cầm ly bia lên để chạm cốc với Lâm và Tùng. Trong bữa tiệc ông cũng hay hỏi han đến công việc cũng như gia đình của Lâm, bà Vân cũng không rời mắt khỏi cuộc trao đổi giữa hai người để xem xét tình hình. Qua cách nói chuyện, bà cũng thấy Lâm rất điềm đạm và chín chắn, Tùng thì cứ ngồi nói chuyện một mình nhưng không thấy ai đáp lại!
Ngồi ăn khoảng một tiếng đồng hồ, ông Quang nháy mắt với vợ ra về để cho bọn trẻ được tự nhiên:
- Thôi mấy đứa cứ ngồi tiếp cho thoải mái, cô chú cũng tranh thủ đi mua ít đồ đã. Lâm với Tùng khi nào rảnh thì qua nhà cô chú chơi, thế nhỉ...
Lâm định đứng dậy tiễn bố mẹ Vân Anh về thì Tùng đã nhanh nhẩu đi trước, hắn lon ton đưa bàn tay ra vẻ lịch sự chỉ về phía chiếc Taxi và nói những câu gì đó...
Nhìn theo ông bà Quang đã đi khỏi, Tùng chưa vội quay lại ngay, hắn đứng lại suy nghĩ. Từ xa, mắt gườm gườm nhìn về phía Lâm và lên kế hoạch trả thù, rút kinh nghiệm vụ uống cà phê lần trước, lần này hắn chuẩn bị kỹ hơn để tránh bị thất bại. "Ông bà Quang đã về rồi thì kiểu gì mày cũng phải trả tiền bữa tiệc hôm nay, cho mày chết" Gật gù tâm đắc với chiến thuật của mình, hắn từ từ tiến lại, liếc nhìn các món đồ ăn trên bàn, thấy đã vơi, hắn gọi người phục vụ ra kêu đủ các món nữa rồi lim dim khoái chí chờ đợi giây phút Lâm rút tiền ra trả...
Vân Anh biết được âm mưu này của hắn nhưng bối rối vì không biết xử lý thế nào, vì lần này nàng và Lâm đã chính thức công khai ra mắt mọi người...Đăm chiêu suy nghĩ một lúc, chợt nàng bỗng đứng dậy và nói:
- Mọi người cứ ăn tự nhiên, em vào Toa-lét một chút...
Không để cho Lâm biết kế hoạch vì sợ chàng sẽ không đồng ý, Vân Anh tiến tới quầy phục vụ và bảo thằng thanh niên đang đứng thu tiền, tay chỉ về phía bàn ăn:
- Ai phụ trách thu tiền bàn kia?
Thằng thanh niên nhanh nhẩu:
- Dạ em! Chị muốn thanh toán luôn à...
Vân Anh tủm tỉm cười và bảo:
- Lát nữa chị gọi ra thanh toán tiền, thì em đưa hóa đơn cho cái anh mặc vest xanh đeo cái nơ ở cổ kia cho chị nhé. Anh ý là đại gia đấy, đưa cho người khác thanh toán thì anh ý không thích đâu, tính anh ý hay thưởng tiền cho người phục vụ lắm, tiền thừa anh ý không lấy...
Thằng bé phục vụ mắt sáng lên như sao, cứ lăm lăm cầm tờ hóa đơn đứng ngay gần đó để đợi đưa hóa đơn cho Tùng thanh toán, vì số tiền thừa lên đến gần 100 nghìn...Một lần nữa với sự thông minh của mình, Vân Anh đã tiếp tục cho Tùng thưởng thức chiêu Gậy ông đập lưng ông, lần này Tùng đã phải dốc sạch túi tiền ra để trả...
Mối hận mỗi lúc một lớn, tối hôm đó Tùng rủ thêm thằng bạn đến Cửa hàng của Lâm để trả thù. Vừa thấy Lâm đi xe máy về, hắn chạy ra và gây sự:
- Thằng thất học kia! Mày định cướp người yêu của tao hả...
Lâm ngạc nhiên nhưng cũng cố bình tĩnh:
- Anh ăn nói cho cẩn thận nhé!
Tùng nhổ bãi nước bọt xuống đất rồi chỉ tay vào mặt Lâm:
- Tao nói cho mày biết, mày chả là cái chó gì mà đòi làm người yêu Vân Anh, mày không biết nhục à, xem lại mình đi, đũa mốc mà chòi mâm son. Tao mới xứng đáng là người yêu của nó mày hiểu chưa? Mày chỉ là thằng đầu đường xó chợ mà thôi...
Chưa bao giờ bị xúc phạm như vậy, Lâm giận dữ túm cổ áo của Tùng nhấc bổng hắn lên rồi quát:
- Tao cấm mày nói những lời như vậy, dù tao có là ai thì mày cũng không có quyền xúc phạm tao. Cút ngay về, đừng để tao mất bình tĩnh!
Tùng vùng vẫy đấm đá liên tục vào người Lâm, hắn gọi thằng bạn chạy sang ứng cứu nhưng không ai dám làm gì vì không ngờ rằng Lâm lại có sức mạnh hơn mình nhiều đến thế. Hắn luống cuống lên xe đứng cách xa chàng một đoạn, Lâm đứng nhìn theo, chàng định quay vào cửa hàng thì Tùng bất ngờ cầm viên gạch ném mạnh vào mặt khiến Lâm không kịp tránh, chàng lúi húi ôm mặt vì đau đớn thì Tùng đã phóng xe chạy mất...
Vân Anh về đến nhà gọi điện cho Lâm nhưng không thấy chàng nghe máy, tự nhiên linh cảm có chuyện chẳng lành, nàng vội chạy xuống nhà...
- Con định đi đâu, mưa to thế này ở nhà đi...
Bà Vân nhìn theo con gái đang cuống quýt vì lo lắng việc gì đó.
- Con phải đi có việc...
Nói rồi nàng chạy vội ra ngoài vẫy Taxi đến cửa hàng của Lâm. Thấy Lâm đang băng vết thương trên trán, khuôn mặt vẫn loang lổ những vết máu, nàng hoảng hốt vừa giúp Lâm băng vết thương vừa hỏi:
- Sao lại thế này, anh đánh nhau với ai à...
Thấy Lâm im lặng không nói gì, Vân Anh cũng đoán được kẻ gây ra không thể là ai khác ngoài Tùng
Nàng vội lấy điện thoại ra gọi:
- Có phải anh đánh anh Lâm không...
Tùng cười nhạt:
- Thì làm sao, nó cướp người anh yêu, nó là cái gì chứ, em không thấy xấu hổ khi yêu một thằng như thế à?
Vân Anh giận run người, nàng nói:
- Anh là loại khốn nạn, tôi quá xấu hổ vì anh, từ giờ trở đi tôi cấm anh đến nhà tôi...
Tùng cũng trở mặt luôn:
- Vậy hả, vậy thì trả lại những thứ mà tôi đã tặng em đi, toàn thứ đắt tiền cả đấy...trả hết đi rồi đến với thằng sửa xe...
Vân Anh cười nhạt:
- Được, tôi vẫn để nguyên si những thứ mà anh tặng, ngay ngày mai tôi mang trả luôn, tôi chưa bao giờ thèm những thứ bẩn thỉu đó của anh, thằng hèn!
Sợ Vân Anh quên, Tùng vội dặn thêm:
- Này! nhớ trả luôn cả hộp dầu Con Voi nữa đấy...
Nàng ngắt máy rồi quay lại với Lâm, Lâm cười buồn rồi nói:
- Tùng nói cũng đúng đấy, anh không xứng đáng với em...Em hãy tìm cho mình một người khác sẽ làm em hạnh phúc hơn và tự hào hơn là anh...Giữa chúng ta vẫn có một khoảng cách...em không nhận ra điều đó sao?
Vân Anh bật khóc:
- Thứ mà em cần là tình yêu của anh, ngoài ra em không cần gì cả! Em không cần biết khoảng cách nào hết...em chỉ cần anh thôi! anh hiểu không...
Lâm đứng dậy và nói lớn:
- Nhưng em xứng đáng có được người hơn anh gấp trăm ngàn lần, sẽ không ai nói gì được em như khi mình bên nhau. Anh! anh chỉ sợ làm em khổ thôi...
Nàng vừa nói vừa lùi lại về phía sau:
- Em không cần gì hết, em chỉ cần anh ở bên cạnh em thôi, em chỉ cần anh thôi, tại sao đến bây giờ anh vẫn không chịu hiểu điều đó...Lâm! Em ghét anh...em ghét anh!
Nàng đặt tay lên miệng che tiếng khóc nghẹn ngào đang bật ra khỏi miệng và chạy ra ngoài giữa cơn mưa đêm lạnh buốt...
Lâm bàng hoàng như chợt tỉnh ra, chàng vội chạy đuổi theo và gọi tên người yêu. Vân Anh dừng lại người nàng đã ướt sũng vì mưa, tay vẫn ôm miệng khóc nức nở. Lâm từ từ tiến đến, chàng vòng tay ôm chặt lấy người yêu từ đằng sau rồi hôn nhẹ lên mái tóc của nàng:
- Anh hiểu rồi...sẽ không bao giờ anh để mất em đâu! Vân Anh...Tết này mình cưới nhau nhé!
|
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng