NAM CHỦ BỆNH KIỀU, SỦNG LÊN TRỜI - Chương 118: Hoàng tử bệnh kiều (43)
| | Quỳnh Anh Đỗ | Chat Online |
| 17/06/2019 12:36:56 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện xuyên không | Truyện Sưu tầm Báo cáo |
126 lượt xem
- * NAM CHỦ BỆNH KIỀU, SỦNG LÊN TRỜI - Chương 119: Hoàng tử bệnh kiều (44) (Truyện xuyên không)
- * NAM CHỦ BỆNH KIỀU, SỦNG LÊN TRỜI - Chương 120: Hoàng tử bệnh kiều (45) (Truyện xuyên không)
- * Áp lực (Truyện cười)
- * Phim (Truyện cười)
"Điện hạ!"
Ngoài cửa, giọng nói khiếp sợ của Nam Đường truyền đến, vô số ám vệ thoáng hiện muốn bắt Tô Yên.
Hiên Viên Vĩnh Hạo bình tĩnh, "Lui ra!"
Giọng nói của hắn rất nhẹ, nhưng vừa nói, tất cả ám vệ đều lập tức tạm dừng, đứng ở chỗ đó.
"Tê tê!!"
"Tê tê tê tê tê!!!"
"Tê tê tê tê tê!!!!"
Một bàn tay Tô Yên bóp cổ Hiên Viên Vĩnh Hạo, đôi mắt hờ hững nhìn đám hắc y nhân đứng ở bên kia.
Trong góc, dưới ngăn tủ, mấy chục con rắn uốn lượn bò tới, giống như đang bảo vệ thứ gì đó, đồng thời chặn đường của ám vệ.
Một con rắn hoa văn đen xen lẫn đỏ phun lưỡi rắn đỏ tươi đang bì trên xà nhà.
"Tê tê tê tê tê ~~"
Hiên Viên Vĩnh Hạo chỉ giật giật mí mắt với hình ảnh làm da dầu tê dại này.
Ngược lại lại để ý Tô Yên.
Tư thế của hai người bọn họ, hắn ngã trên mặt đất, Tô Yên ngồi trên người hắn, cả người ướt đẫm, một bàn tay bóp cổ hắn, biểu tình hờ hững.
Rõ ràng vẫn là bộ dáng mềm mại kia, nhưng lại làm người khác cảm thấy xa cách và lạnh nhạt.
Khẩn trương giằng co, sắc mặt Hiên Viên Vĩnh Hạo tái nhợt, ho khan hai tiếng, khóe môi bởi vì bị cắn nên dính máu tươi.
"Ngươi muốn giết ta?"
Hắn rũ mắt, trong giọng nói mang theo một tia mất mát không che dấu được.
Tô Yên nhìn bộ dáng tái nhợt yếu ớt của hắn, khẽ cau mày
Tiểu Hoa vẫn luôn không dám ra tiếng, sợ bị vứt đi rốt cuộc không nhịn được, nhỏ giọng nhắc nhở, "Ký chủ, hít sâu, bình tĩnh, bình tĩnh."
Trong thanh âm tràn đầy lấy lòng, căn bản không dám lớn tiếng nói chuyện.
Tô Yên nâng tay phải lau máu bên khóe môi, đôi mắt lạnh nhạt.
Lúc này trên cổ tay, lại truyền đến nhiệt độ nóng bỏng.
Nàng cúi đầu, nhìn về phía cổ tay của mình.
Lắc tay màu đen không biết dùng thứ gì chế tạo, viên đá quý màu đỏ hình giọt mưa, đang lấp lánh phát ra ánh sáng đỏ.
Nàng nhìn máu dính trên viên đá quý kia, Tô Yên ngẩn ra.
Lực bóp cổ hắn càng ngày càng mạnh.
Sau đó ngón tay xẹt qua cổ hắn, khom lưng, cúi đầu thò lại gần, lại cắn thật mạnh.
Hiên Viên Vĩnh Hạo phát ra một tiếng kêu rên.
Nhưng môi mỏng lại mỉm cười, đôi tay ôm eo Tô Yên, tùy ý để nàng cắn.
Tiểu Hoa nhỏ giọng nói: "Leng keng, cánh sai thứ hau đã sáng lên."
Tiểu Hoa cảm thấy không thể hiểu được nam chủ này, vì sao bị cắn, ngược lại càng thích ký chủ?
Chẳng lẽ hắn thích bị cắn bị đánh bị uy hiếp?
Khi nhìn thấy cổ hắn chảy máu, Tô Yên dán viên đá quý màu đỏ vài đó.
Lại thấy viên đá quý màu đỏ kia sáng hơn, giây tiếp theo lại trở lại bình thường, chỉ là nhìn kỹ, viên đá quý đó không giống lúc trước lắm.
Bên trong đó, giống như có chất lỏng.
Bên ngoài trời vẫn mưa, Tô Yên chỉ cảm thấy đầu ong ong ong và vô cùng bực bội.
Nàng lại nhìn Hiên Viên Vĩnh Hạo, sau đó buông tay ra, không nói một câu.
Không biết khi nào, hắc y nhân và Nam Đường đã lui ra ngoài cửa, không cho bất luận kẻ nào tới gần.
Hơn mười con rắn bò trên cửa và xà nhà, hoặc là trên bàn.
Phát ra tiếng tê tê tê, làm người nghe cảm thấy da đầu tê dại.
Nàng đứng ở chỗ đó, rũ đầu xuống, cả người ướt đẫm mang theo hơi lạnh.
Từ túi tiền móc ra một viên kẹo, từng viên từng viên nhét vài trong miệng.
Hiên Viên Vĩnh Hạo nhìn thấy sự chuyển biến của nàng.
Vừa nãy, nàng cực kỳ bài xích hắn tới gần.
Ngoài cửa, giọng nói khiếp sợ của Nam Đường truyền đến, vô số ám vệ thoáng hiện muốn bắt Tô Yên.
Hiên Viên Vĩnh Hạo bình tĩnh, "Lui ra!"
Giọng nói của hắn rất nhẹ, nhưng vừa nói, tất cả ám vệ đều lập tức tạm dừng, đứng ở chỗ đó.
"Tê tê!!"
"Tê tê tê tê tê!!!"
"Tê tê tê tê tê!!!!"
Một bàn tay Tô Yên bóp cổ Hiên Viên Vĩnh Hạo, đôi mắt hờ hững nhìn đám hắc y nhân đứng ở bên kia.
Trong góc, dưới ngăn tủ, mấy chục con rắn uốn lượn bò tới, giống như đang bảo vệ thứ gì đó, đồng thời chặn đường của ám vệ.
Một con rắn hoa văn đen xen lẫn đỏ phun lưỡi rắn đỏ tươi đang bì trên xà nhà.
"Tê tê tê tê tê ~~"
Hiên Viên Vĩnh Hạo chỉ giật giật mí mắt với hình ảnh làm da dầu tê dại này.
Ngược lại lại để ý Tô Yên.
Tư thế của hai người bọn họ, hắn ngã trên mặt đất, Tô Yên ngồi trên người hắn, cả người ướt đẫm, một bàn tay bóp cổ hắn, biểu tình hờ hững.
Rõ ràng vẫn là bộ dáng mềm mại kia, nhưng lại làm người khác cảm thấy xa cách và lạnh nhạt.
Khẩn trương giằng co, sắc mặt Hiên Viên Vĩnh Hạo tái nhợt, ho khan hai tiếng, khóe môi bởi vì bị cắn nên dính máu tươi.
"Ngươi muốn giết ta?"
Hắn rũ mắt, trong giọng nói mang theo một tia mất mát không che dấu được.
Tô Yên nhìn bộ dáng tái nhợt yếu ớt của hắn, khẽ cau mày
Tiểu Hoa vẫn luôn không dám ra tiếng, sợ bị vứt đi rốt cuộc không nhịn được, nhỏ giọng nhắc nhở, "Ký chủ, hít sâu, bình tĩnh, bình tĩnh."
Trong thanh âm tràn đầy lấy lòng, căn bản không dám lớn tiếng nói chuyện.
Tô Yên nâng tay phải lau máu bên khóe môi, đôi mắt lạnh nhạt.
Lúc này trên cổ tay, lại truyền đến nhiệt độ nóng bỏng.
Nàng cúi đầu, nhìn về phía cổ tay của mình.
Lắc tay màu đen không biết dùng thứ gì chế tạo, viên đá quý màu đỏ hình giọt mưa, đang lấp lánh phát ra ánh sáng đỏ.
Nàng nhìn máu dính trên viên đá quý kia, Tô Yên ngẩn ra.
Lực bóp cổ hắn càng ngày càng mạnh.
Sau đó ngón tay xẹt qua cổ hắn, khom lưng, cúi đầu thò lại gần, lại cắn thật mạnh.
Hiên Viên Vĩnh Hạo phát ra một tiếng kêu rên.
Nhưng môi mỏng lại mỉm cười, đôi tay ôm eo Tô Yên, tùy ý để nàng cắn.
Tiểu Hoa nhỏ giọng nói: "Leng keng, cánh sai thứ hau đã sáng lên."
Tiểu Hoa cảm thấy không thể hiểu được nam chủ này, vì sao bị cắn, ngược lại càng thích ký chủ?
Chẳng lẽ hắn thích bị cắn bị đánh bị uy hiếp?
Khi nhìn thấy cổ hắn chảy máu, Tô Yên dán viên đá quý màu đỏ vài đó.
Lại thấy viên đá quý màu đỏ kia sáng hơn, giây tiếp theo lại trở lại bình thường, chỉ là nhìn kỹ, viên đá quý đó không giống lúc trước lắm.
Bên trong đó, giống như có chất lỏng.
Bên ngoài trời vẫn mưa, Tô Yên chỉ cảm thấy đầu ong ong ong và vô cùng bực bội.
Nàng lại nhìn Hiên Viên Vĩnh Hạo, sau đó buông tay ra, không nói một câu.
Không biết khi nào, hắc y nhân và Nam Đường đã lui ra ngoài cửa, không cho bất luận kẻ nào tới gần.
Hơn mười con rắn bò trên cửa và xà nhà, hoặc là trên bàn.
Phát ra tiếng tê tê tê, làm người nghe cảm thấy da đầu tê dại.
Nàng đứng ở chỗ đó, rũ đầu xuống, cả người ướt đẫm mang theo hơi lạnh.
Từ túi tiền móc ra một viên kẹo, từng viên từng viên nhét vài trong miệng.
Hiên Viên Vĩnh Hạo nhìn thấy sự chuyển biến của nàng.
Vừa nãy, nàng cực kỳ bài xích hắn tới gần.
|
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Tags: NAM CHỦ BỆNH KIỀU,SỦNG LÊN TRỜI - Chương 118: Hoàng tử bệnh kiều (43),NAM CHỦ BỆNH KIỀU,SỦNG LÊN TRỜI
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Xem thêm: Truyện Cười | Truyện ngắn | Truyện kể về Bác Hồ | Truyện Ngôn tình | Truyện Trạng Quỳnh | Truyện Cổ tích | Truyện cổ tích Việt Nam | Truyện cổ tích Thế giới | Truyện cổ tích Nhật Bản | Truyện Ngụ ngôn | Truyện Dân gian | Truyện ma - Truyện kinh dị | Thần thoại Việt Nam | Thần thoại Hy Lạp | Thần thoại Bắc Âu | Thần thoại Ai Cập | Truyện cổ Grimm | Truyện cổ Andersen | Nghìn lẻ một đêm | Tất cả truyện | Gửi truyện bạn biết >>
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng