Xe chở nhạc Leonard Cohen - Chương 3: Suzanne
| | Lê Nhi | Chat Online |
| 24/06/2019 11:06:56 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện ngắn | Truyện Sưu tầm Báo cáo |
- * Xe chở nhạc Leonard Cohen - Chương 4: Hey, that's no way to say goodbye. (Truyện ngắn)
- * Búp bê vô cảm,em là của tôi! (Truyện ngôn tình)
- * Xe chở nhạc Leonard Cohen - Chương 2: One of us cannot be wrong (Truyện ngắn)
- * Xe chở nhạc Leonard Cohen - Chương 1: Winter Lady (Truyện ngắn)
Tôi mở cửa ra, chết lặng trong vài giây. Nguyễn đứng đó, đeo balô màu xanh lơ, tay cầm olympus pen quàng qua cổ, miệng nhìn tôi cười toe. Không để cho tôi kịp phản ứng trái chiều, cô nhóc giật lấy chìa khóa xe trong tay tôi, chạy biến. Tôi ra khỏi toà nhà, biết mình đã thua. Cô nhóc đã ngồi yên vị trong xe, thắt dây an toàn. "Nguyễn, xuống ngay. Đây không phải là đi du lịch." "Anh còn nợ em letter of recommendation. Để em đi theo. Em chụp ảnh thôi." Tôi không hỏi nữa, không đuổi cô nhóc nữa. Sẽ chẳng thay đổi được gì. Tôi im lặng, cô nhóc cũng không dám ho he gì, ngồi yên nhìn ra ngoài. Trong xe chỉ còn giọng Cohen trầm vang khắc khoải. Nửa quãng đường, Nguyễn đã ngoẹo đầu, ngủ còng queo ngon lành. Tôi dừng xe tại trạm xăng, mua mấy chai nước quả, phòng khi cô nhóc tỉnh dậy vào kêu gào về cơn khát. Quay lại, đã thấy Nguyễn tỉnh dậy, mắt nhìn vào khoảng không bất động. "Đây là bài gì thế? Em đang nghe lần thứ hai rồi." "Suzanne. Của Leonard Cohen." Cô nhóc nghe nhiều lần nữa, hát vang đoạn "and you want to travel with him. And you want to travel blind. And you think maybe you'll trust him. For he's touched your perfect body with his mind." "Họ had sex với nhau ư?" cô nhóc đặt câu hỏi vu vơ, tựa suy luận mơ hồ. "Không, Cohen chỉ tưởng tượng thế thôi. Họ còn chẳng nói chuyện với nhau. Có thể sau đó, ông không còn nhận ra ai là Suzanne nữa." Cuộc đối thoại ngắn, kết thúc lửng lơ.
Khi tôi định đặt thêm phòng nữa, Nguyễn biến mất. Cô nhóc khoác ba lô và máy ảnh chạy biến mất sau những hàng phi lao bên biển. Tôi không thắc mắc nhiều. Vụ kí kết sẽ quyết định trong chiều nay, sau bữa trưa. Không có nhiều thời gian, tôi tổng hợp lại outlines, xây dựng cho mình vài lập luận sắc bén. Mọi thứ diễn ra trôi chảy. Tôi dành chút thời gian trước bữa tối, viết thư giới thiệu cho cô nhóc, và nhờ khách sạn đem bản in để kí và đóng dấu ngay tại chỗ. Sẽ không lằng nhằng gì nữa. Cô nhóc sẽ về tối nay. Tôi sẽ tự thưởng một giấc ngủ dài đến trưa mai. Cô nhóc xuất hiện trước cửa phòng tôi, sau bữa ăn tối, ngoắc tôi đi dạo bên biển. Tôi gật đầu. Cũng là một thói quen sinh hoạt tốt. Và thỏa thuận cô sẽ về ngay sau đó.
Con đường quanh biển trở nên dài tít tắp. Nguyễn hỏi tôi về Phạm, một cách tự nhiên và thành thật, tưởng như cô đã biết tôi rất lâu, đã biết Phạm rất lâu, đã nhìn và cảm được tình yêu của tôi trước sự lạnh lùng cố hữu của Phạm. Tôi không cố giấu, chỉ đơn giản là những chuỗi cảm xúc bất an và nỗi lo sợ cứ chất chồng, khiến tôi không bao giờ có thể nói ra. Tôi nói về Phạm, nói về sự sợ hãi khi có thể mất cô ấy ở một điểm lưng chừng, mà không nhận ra Nguyễn đã nắm lấy tay tôi lúc nào. Có lẽ trước khi tôi biết Nguyễn, cô đã nhìn theo tôi từ trước đấy rất lâu. Tôi dừng lại, nhìn sâu vào đôi mắt cô nhóc. "Nguyễn, từ bao giờ thế?" Nguyễn cúi xuống, lắc đầu, giọng cô trở nên bé xíu, yếu ớt "em không biết. Em không làm cách nào dừng lại được." Tôi nhìn lên trời, thở dài. Có những chuyện chệch đường ray dự tính. Có những chuyện không bao giờ được đặt chỉ bằng một dấu chấm hết. "Anh xin lỗi. Anh không tự cứu mình được." Đột nhiên, cô nhóc buông tay tôi ra, lao về phía biển. Mất vài giây, chợt hiểu chuyện xấu nhất có thể xảy ra, tôi chạy theo, kéo Nguyễn quay lại. Cô nhóc vùng vẫy giữa vùng nước đen, không kêu gào, chỉ cố đẩy tôi ra. Tôi biết cô khóc, khóc trong im lặng, khóc đến mức bờ mắt cô ngập những ánh đèn từ đằng xa. Tôi kéo Nguyễn vào ngực mình, cô vẫn cố chống cự. Tôi nhìn cô nhóc nhỏ đang nhìn tôi bằng ánh mắt tuyệt vọng và bất lực, hệt như tôi trong những đêm một mình ngồi nhìn qua cửa sổ những đốm sáng di động trên trời, chờ đợi Phạm trong những kế hoạch chỉ có mình tôi vẽ. Tôi không nghĩ nữa, tôi hôn vào mắt Nguyễn, hôn vào má, váo môi, vào cằm và cổ. Mùi biển mặn chát, tôi không biết mình đang làm gì nữa. Tôi cứ hôn cô, vừa hôn vừa khóc. Nguyễn chìm dần vào vòng tay của tôi. Tôi bế cô nhóc nhỏ về phòng, đi qua reception trước những con mắt tò mò của những khuôn mặt phủ phấn trắng bệch. Nguyễn khóc lơ mơ, ôm chặt cổ tôi không buông. Tôi và cô chui vào bồn tắm bé xíu, tôi lau sạch từng ngón chân cho cô, choàng áo tắm, đặt cô lên giường. Lúc tôi phơi những chiếc áo ngoài balcony, quay lại đã thấy Nguyễn co người, mắt nhắm nghiền. Tôi nhìn cô nhóc gày gò, bộ ngực xẹp lép, những đường xương sườn nổi lên, xuống vùng mu nâu nhạt nhỏ xinh giữa hai cặp chân khẳng khiu. Tôi không biết người ta nói gì về những người đàn ông, nhưng tôi chẳng muốn làm gì trong trường hợp này cả. Tôi chỉ nằm cạnh Nguyễn, kéo cô vào lòng, ôm cô bằng nỗi thương cảm và sự vô tâm xấu xí. Và thiếp đi.
|
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng