Vạn Cổ Chí Tôn - Chương 941: Tông chủ Huyền Diệu Tông (2)
| | 青梅 | Chat Online |
| 05/08/2019 11:50:00 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện ngôn tình | Truyện Sưu tầm Báo cáo |
190 lượt xem
- * Vạn Cổ Chí Tôn - Chương 942: Diệu linh nhất thức quyết (1) (Truyện ngôn tình)
- * Vạn Cổ Chí Tôn - Chương 943: Diệu linh nhất thức quyết (2) (Truyện ngôn tình)
- * Sự tích cây ngô (Truyện cổ tích)
- * Sự tích con bọ hung (Truyện cổ tích)
thì quyết không thể nào muốn giết hắn được.
Hắn lấy ra một khối ngọc bài, đặt trước người, nói:
- Trong ngọc bài này có một đám thần niệm của phụ thân đại nhân ta, nếu ngươi đau khổ bức bách ta sẽ bóp nát ngọc bài, các ngươi hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Trong miệng hắn uy hiếp, nhưng tựa hồ kiêng kị thật lớn.
Đây thật là một khối ngọc bài hộ thân mà tông chủ Huyền Diệu Tông Vương Cống cho hắn, ngay cả Vương Đạt cũng không có. Cũng bởi vì đứa con trai này hắn rất yêu thích, bởi vậy với ban cho để bảo mệnh.
Nhưng thần thức nhập vào thân cũng có tai họa ngầm rất lớn, đầu tiên người phân ra thần thức nếu hao tổn sợi thần thức này thì tâm thần tất nhiên cũng ảnh hưởng, tu vị bị hao tổn. Vương Cống chính là tông chủ một trong thập đại môn phái Bắc Vực, đang trong quá trình toàn lực tu luyện đến Võ Đế đỉnh phong, hắn từng dặn dò qua Vương Chấn, nếu không phải sống chết trước mắt thì không cần thiết sử dụng thứ này
Còn có một nguyên nhân chính là sợi thần niệm này của Vương Cống quá mức cường đại, nếu nhập vào người thì tất nhiên sẽ lưu lại rất nhiều hậu họa, ảnh hưởng đến tiến trình tu luyện ngày sau. Cho nên không phải vạn bất đắc dĩ, hắn vốn không muốn, cũng không bỏ được sử dụng.
- Ah? Ngươi bóp đh, ta chờ đây, nếu không bóp thì không còn cơ hội nữa đâu!
Lý Vân Tiêu Xùy~~ cười một tiếng, Hồ Lô Tiểu Kim Cương theo hắn cười nhạo rống to lên.
Vương Chấn bị tiếng tiếng rống này dọa sợ, trong tay xiết chặt, "Phanh" thoáng một phát ngọc bài liền nghiền nát, sau đó một đạo hào quang màu tím dần dần từ trong ngọc bài bay lên, dần ngưng hình trên không trung.
Ngay sau đó, một gã lão giả trường bao chu sắc biến hóa ra dưới hào quang màu tím kia, hào quang trên người lập loè bất định xuất hiện trên không trung, hai mắt như điện dừng ở Hồ Lô Tiểu Kim Cương và Lý Vân Tiêu.
- Phụ thân đại nhân, cứu ta.
Vương Chấn thấy lão giả, trong lòng chấn động, sau đó vội vàng cầu cứu.
- Ồ, là Vương Cống? Vậy mà có thể thần niệm hiển hóa, sợi thần niệm này đủ cường đại a!
Lý Vân Tiêu lắp bắp kinh hãi, lập tức t ra lệnh Hồ Lô Tiểu Kim Cương ngừng lại, hắn cũng nhảy dựng lên, nấp ở sau lưng Hồ Lô Tiểu Kim Cương, chậm rãi đợi kỳ biến. Vương chấn đã là thịt cá trên thớt, có trốn cũng không thoát.
- Ah? Ngươi cũng nhận ra bổn tông? Đã như vậy, sao lại cả gan đả thương con ta?
Trong mắt sợi thần niệm kia nổ bắn ra nộ mang ra, nghiêm nghị quát:
- Còn không mau mau quỳ xuống nhận sai, nghe ta xử lý.
Lý Vân Tiêu:
-..., trước kia sao không biết đầu óc ngươi có vấn đề nhỉ?
Thần niệm Vương Cống nhíu mày lại, cả giận nói:
- Ngươi là người phương nào? Khi nào thấy qua bổn tông?
Hắn suy tư thoáng một phát, trong trí nhớ hoàn toàn không có người này. Dùng cường độ thần niệm của hắn, phàm là người đã thấy qua, tuyệt sẽ không quên.
- Không nhớ rõ thì thôi, tranh thủ tránh ra đi, ta còn muốn giết con của ngươi đấy. Nếu không thức thời, tiêu diệt đạo thần niệm này của ngươi, sợ rằng thực lực của ngươi phải tổn hao nhiều đấy.
Lý Vân Tiêu lạnh nhạt nói.
- Cái..., cái gì?
Vương Cống cơ hồ cho rằng mình nghe lầm, mà ngay cả Vương Chấn cũng lộvẻ ngạc nhiên.
Hắn lấy ra một khối ngọc bài, đặt trước người, nói:
- Trong ngọc bài này có một đám thần niệm của phụ thân đại nhân ta, nếu ngươi đau khổ bức bách ta sẽ bóp nát ngọc bài, các ngươi hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Trong miệng hắn uy hiếp, nhưng tựa hồ kiêng kị thật lớn.
Đây thật là một khối ngọc bài hộ thân mà tông chủ Huyền Diệu Tông Vương Cống cho hắn, ngay cả Vương Đạt cũng không có. Cũng bởi vì đứa con trai này hắn rất yêu thích, bởi vậy với ban cho để bảo mệnh.
Nhưng thần thức nhập vào thân cũng có tai họa ngầm rất lớn, đầu tiên người phân ra thần thức nếu hao tổn sợi thần thức này thì tâm thần tất nhiên cũng ảnh hưởng, tu vị bị hao tổn. Vương Cống chính là tông chủ một trong thập đại môn phái Bắc Vực, đang trong quá trình toàn lực tu luyện đến Võ Đế đỉnh phong, hắn từng dặn dò qua Vương Chấn, nếu không phải sống chết trước mắt thì không cần thiết sử dụng thứ này
Còn có một nguyên nhân chính là sợi thần niệm này của Vương Cống quá mức cường đại, nếu nhập vào người thì tất nhiên sẽ lưu lại rất nhiều hậu họa, ảnh hưởng đến tiến trình tu luyện ngày sau. Cho nên không phải vạn bất đắc dĩ, hắn vốn không muốn, cũng không bỏ được sử dụng.
- Ah? Ngươi bóp đh, ta chờ đây, nếu không bóp thì không còn cơ hội nữa đâu!
Lý Vân Tiêu Xùy~~ cười một tiếng, Hồ Lô Tiểu Kim Cương theo hắn cười nhạo rống to lên.
Vương Chấn bị tiếng tiếng rống này dọa sợ, trong tay xiết chặt, "Phanh" thoáng một phát ngọc bài liền nghiền nát, sau đó một đạo hào quang màu tím dần dần từ trong ngọc bài bay lên, dần ngưng hình trên không trung.
Ngay sau đó, một gã lão giả trường bao chu sắc biến hóa ra dưới hào quang màu tím kia, hào quang trên người lập loè bất định xuất hiện trên không trung, hai mắt như điện dừng ở Hồ Lô Tiểu Kim Cương và Lý Vân Tiêu.
- Phụ thân đại nhân, cứu ta.
Vương Chấn thấy lão giả, trong lòng chấn động, sau đó vội vàng cầu cứu.
- Ồ, là Vương Cống? Vậy mà có thể thần niệm hiển hóa, sợi thần niệm này đủ cường đại a!
Lý Vân Tiêu lắp bắp kinh hãi, lập tức t ra lệnh Hồ Lô Tiểu Kim Cương ngừng lại, hắn cũng nhảy dựng lên, nấp ở sau lưng Hồ Lô Tiểu Kim Cương, chậm rãi đợi kỳ biến. Vương chấn đã là thịt cá trên thớt, có trốn cũng không thoát.
- Ah? Ngươi cũng nhận ra bổn tông? Đã như vậy, sao lại cả gan đả thương con ta?
Trong mắt sợi thần niệm kia nổ bắn ra nộ mang ra, nghiêm nghị quát:
- Còn không mau mau quỳ xuống nhận sai, nghe ta xử lý.
Lý Vân Tiêu:
-..., trước kia sao không biết đầu óc ngươi có vấn đề nhỉ?
Thần niệm Vương Cống nhíu mày lại, cả giận nói:
- Ngươi là người phương nào? Khi nào thấy qua bổn tông?
Hắn suy tư thoáng một phát, trong trí nhớ hoàn toàn không có người này. Dùng cường độ thần niệm của hắn, phàm là người đã thấy qua, tuyệt sẽ không quên.
- Không nhớ rõ thì thôi, tranh thủ tránh ra đi, ta còn muốn giết con của ngươi đấy. Nếu không thức thời, tiêu diệt đạo thần niệm này của ngươi, sợ rằng thực lực của ngươi phải tổn hao nhiều đấy.
Lý Vân Tiêu lạnh nhạt nói.
- Cái..., cái gì?
Vương Cống cơ hồ cho rằng mình nghe lầm, mà ngay cả Vương Chấn cũng lộvẻ ngạc nhiên.
|
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Xem thêm: Truyện Cười | Truyện ngắn | Truyện kể về Bác Hồ | Truyện Ngôn tình | Truyện Trạng Quỳnh | Truyện Cổ tích | Truyện cổ tích Việt Nam | Truyện cổ tích Thế giới | Truyện cổ tích Nhật Bản | Truyện Ngụ ngôn | Truyện Dân gian | Truyện ma - Truyện kinh dị | Thần thoại Việt Nam | Thần thoại Hy Lạp | Thần thoại Bắc Âu | Thần thoại Ai Cập | Truyện cổ Grimm | Truyện cổ Andersen | Nghìn lẻ một đêm | Tất cả truyện | Gửi truyện bạn biết >>
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng