
Cô đơn sống trên đời hơn ngàn năm, cuối cùng tôi cũng đã gặp được cậu. Cậu là người đẹp nhất trong số những người tôi từng gặp, dù đôi mắt không hề có ánh sáng. Khi thấy cậu cô đơn ngồi tại nơi đó, tôi nhìn thấy bản thân tôi trong cậu. Quyết định đưa cậu về nhà là quyết định mà tôi chưa bao giờ hối hận. Nhưng trớ trêu thay, đến khi cậu nhìn thấy được tôi, thì tôi đã không thể ở cùng cậu nữa rồi! Nếu thời gian có quay ngược trở lại, tôi vẫn muốn đưa cậu về nhà và chăm sóc cho mình. Tôi không hề hối hận. Thế nên, cậu cũng đừng tự trách nữa nhé!