Cầu Xin Em Quay Lại - Chương 2
| | 青梅 | Chat Online |
| 25/08/2019 14:56:19 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện ngôn tình | Truyện Tự viết Báo cáo |
- * Cầu Xin Em Quay Lại - Chương 3 (Truyện ngôn tình)
- * Cầu Xin Em Quay Lại - Chương 4 (Truyện ngôn tình)
- * Cầu Xin Em Quay Lại - Chương 1 (Truyện ngôn tình)
- * [Tình Cảm] Tổng Giám Đốc Lãnh Khốc Vô Tình - Chương 14 (Truyện ngôn tình)
– Em tưởng chết dễ thế à?
Giảng Phong cười lạnh, hắn nâng cằm cô lên, nhẹ nhàng tăng thêm lực đạo như muốn bóp nát nó.
– Nhiên Nhi, nếu như tôi không chuẩn bị, tôi dễ dàng để em từ trên cao nhảy xuống thế ư? Em muốn chết cũng được nhưng nhớ phải chết sau tôi.
Khi nghe tin cô một thân một mình ôm cái xác lạnh ngắt bước lên sân thượng của bệnh viện, hắn đã sai người đứng phía dưới đỡ cô, một khi cô nhảy xuống lập tức đánh ngất đưa về Giảng gia.
– Một con quỷ chỉ biết hút máu người sẽ chết ư?
Tĩnh Nhiên lạnh nhạt cất lời. Trong đôi đồng tử to tròn của cô chỉ có hận thù. Cô hắn hận, điên cuồng hận hắn.
– Vậy nên tôi mới không để em chết.
– Giảng Phong, thả tôi đi… Cầu xin anh…
Tĩnh Nhiên cô không muốn sống cuộc sống như thế này nữa. Cô tựa như một con thú nhỏ bé bị Giảng Phong đùa bỡn.
– Em là huyết bổng của tôi. Là vợ của tôi sao tôi lại nỡ thả em đi?
– Giảng Phong, tôi không yêu anh. Không muốn ở cạnh anh, tôi chỉ muốn ở cạnh anh ấy.
“Anh ấy” trong miệng Tĩnh Nhiên cô cũng chẳng biết là ai. Giảng Phong nói cô quan hệ cùng một người đàn ông khác mới sinh ra đứa con nghiệt chủng kia.
– Em muốn ở cạnh người đàn ông cùng em quan hệ đấy?
Câu nói của Tĩnh Nhiên thành công chọc giận Giảng Phong. Cứ mỗi lần hắn nghĩ đến cảnh cô và người đàn ông lạ mặt kia thân mật lại còn có cả con, hắn lại tức giận.
– Vậy được, tôi theo ý em!
Giảng Phong cười mà lòng lạnh lẽo. Sâu trong đôi đồng tử như chứa cả một đại dương bao la của hắn chỉ ánh lên hai chữ “tàn nhẫn”.
Hắn tháo thắt lưng, điên cuồng vụt mạnh lên tấm lưng nhỏ bé của Tĩnh Nhiên.
Vút… Vút… Vút… Thắt lưng đưa lên cao rồi lại quật xuống, bộ váy trắng tinh của Tĩnh Nhiên dần dần bị màu đỏ của máu bao trùm.
– Đau… A… Giảng Phong… Anh dừng lại đi…
Tĩnh Nhiên yếu ớt mở lại cầu xin hắn. Khắp lưng Tĩnh Nhiên để là những vết lằn đỏ rực, những dòng máu tươi cứ thế mà chảy xuống.
– Dừng lại? Tôi phải đánh chết cái ý niệm em muốn rời khỏi tôi về bên cạnh tên đàn ông khốn nạn đó.
Dứt lời, Giảng Phong lại đưa tay toan tính muốn đánh cô, nhưng cũng may khi ấy quản gia Phùng lại đi vào.
Quản gia Phùng nhìn Tĩnh Nhiên đang nằm thở thoi thóp trên giường lớn mà lòng như thắt lại.
– Thiếu gia, hôm nay là ngày Tĩnh Kỳ tiểu thư đi khám thai.
– Bà chuẩn bị xe, tôi đưa cô ấy đi.
Tĩnh Nhiên đột nhiên bật cười, tiếng cười điên cuồng của cô thu hút Giảng Phong và quản gia Phùng.
Ngày cô mang thai, đều là cô một mình đến bệnh viện, đều là cô tự mình nhìn đứa bé phát triển. Nhưng Tĩnh Kỳ lại khác, cứ mỗi lần đến ngày khám thai, nó đều được Giảng Phong đưa đi.
Cô là con gái của ba cô, nó cũng là con gái của ba mà, tại sao lại đối xử bất công như thế? Ngày hôm nay cô nhất quyết không để cho hắn đi.
Lết tấm thân đau nhức, Tĩnh Nhiên ôm chặt lấy chân Giảng Phong.
– Dù hôm nay tôi có chết tại Giảng gia, cũng nhất quyết không để anh đi!
– Vậy sao? Để tôi xem em làm thế nào.
Giảng Phong chán ghét nhìn cô, hắn siết chặt cái thắt lưng da trong tay.
Vụt…
– A…
Tĩnh Nhiên hét thất thanh rồi ngất lịm. Máu của cô nhuộm đỏ cả sàn đá cẩm thạch…
…
– Tỉnh dậy rồi?
Giọng nói lạnh lẽo đến quen thuộc vang lên bên tai, gương mặt của người đàn ông điển trai đập ngay vào mắt. Tĩnh Nhiên bật cười, cũng không nói gì.
– Chuẩn bị xong chưa quản gia Phùng?
Giảng Phong không hề để ý đến thái độ hờ hững của Tĩnh Nhiên.
Chưa đợi quản gia Phùng trả lời, Giảng Phong đã túm lấy tóc của Tĩnh Nhiên kéo cô vào nhà vệ sinh.
Cả thân thể vốn đã đau nhức, nay lại vì hành động không tính người của Giảng Phong khiến vết thương ở lưng Tĩnh Nhiên lại rỉ máu. Cái váy trắng vừa được thay nay lại bị bao phủ một màu đỏ tươi của máu.
– A… Đau…
Tĩnh Nhiên yếu ớt kêu. Cô không hiểu bản thân mình đã làm gì khiến Giảng Phong tức giận như vậy.
– Thiếu gia… Cậu đừng làm thế… Tiểu thư vẫn còn đang bị thương…
Quản gia Phùng đứng một bên nơm nớp lo sợ. Vết thương ở lưng Tĩnh Nhiên rất nặng nếu lại chịu thêm trận hành hạ này e rằng cái mạng cũng không giữ nổi.
– Cô ta bị thương thì sao? Cô ta cũng biết đau chẳng nhẽ Tĩnh Kỳ không biết đau?
Một chậu nước nóng vẫn còn đang bốc khói nghi ngút đột nhiên hất thẳng vào vết thuơng trên tấm lưng mảnh mai của Tĩnh Nhiên.
– Tĩnh Nhiên, cô lại dám sai người đi hãm hại Tĩnh Kỳ, cô có biết cô ấy đã có thai không?
Vừa nói, Giảng Phong lại hất thêm một chậu nước nóng vào người Tĩnh Nhiên. Tất cả số nước này đều là vừa được đun sôi.
Vết thương đã rỉ máu nay lại gặp nước nóng, từng cơn đau tựa như thuỷ truyền như muốn nhấn chìm Tĩnh Nhiên.
– Tôi không có!
– Cô không có? Tại sao Tĩnh Kỳ lại nói cô làm?
Cố gắng nhịn đau, Tĩnh Nhiên nặn ra một nụ cười vô cùng rạng rỡ. Chỉ dựa vào một câu nói của Tĩnh Kỳ, hắn liền đến đây hành hạ cô.
Giảng Phong thấy cô cười liền tức giận. Không hiểu sao hắn cực kỳ ghét nụ cười khinh bỉ này của cô.
Túm lấy mái tóc Tĩnh Nhiên, hắn kéo cô rời khỏi nhà tắm.
Tĩnh Nhiên đến sức để đứng cũng không còn, cả cơ thể nhỏ bé như cành cây gỗ mảnh mai đứng trước gió lớn, lảo đảo ngã xuống.
Giảng Phong đi đến quầy rượu nho nhỏ trong phòng, chọn ra năm ly thuỷ tinh đắt tiền nhất đứng trước mặt Tĩnh Nhiên ném từng ly xuống dưới đất.
Choang… Choang… Choang… Choang… Choang…
Âm thanh chói tai vang lên, Tĩnh Nhiên nhịn không được mà rùng mình. Vết thương ở lưng cô dường như đã hút cạn sức lực trong cơ thể Tĩnh Nhiên.
– Nhìn thấy những mảnh thuỷ tinh dưới đất không? Bò lên đấy đi!
Giảng Phong cười lạnh. Cô nói hắn không phải người vậy thì để hôm nay hắn cho cô biết thế nào gọi là ác quỷ.
Tĩnh Nhiên chỉ nhìn mà không nói. Cô đến bây giờ cả bò cũng không cò sức mà bò.
– Thiếu gia… Xin cậu… Dừng tay!
Quản gia Phùng đứng một bên quỳ xuống. Bà không thể nhìn Tĩnh Nhiên bị Giảng Phong hành hạ nữa.
– Vậy bà làm giúp cô ta?
Quay đầu nhìn Tĩnh Nhiên, quản gia Phùng mỉm cười. Bà không có con gái, chỉ có một cậu con trai đang bên nước ngoài, nên rất yêu thương cô, coi cô như con ruột.
– Được… Được…
Tĩnh Nhiên đau lòng, quản gia Phùng cũng đã hơn 60 tuổi. Bà thường ngày thương cô, cô sao lại nỡ nhìn bà vì cô mà chịu khổ.
– Tôi… Làm…
Cố gắng nói từng chữ, Tĩnh Nhiên gắng gượng lết tấm thân lên những mảnh thuỷ tinh vỡ vụn.
Mảnh thuỷ tinh từng cái từng cái đâm vào da thịt Tĩnh Nhiên khiến máu tuôn rơi. Từng giọt máu rơi xuống nền đá cẩm thạch.
Giảng Phong đứng một bên nhìn cô, quản gia Phùng lại bị hắn ngăn cản không thể làm gì được.
Tĩnh Nhiên hét lên một tiếng thật bi thương, đầu gối bị thuỷ tinh đâm đau đớn đến chẳng bò được nữa. Những mảnh thuỷ tinh trên mặt đất cũng bị máu của Tĩnh Nhiên nhuộm thành đỏ.
– Nhiên Nhi, tôi đã từng nói cô đừng động vào Tĩnh Kỳ.
Tĩnh Nhiên khẽ cười, hắn chỉ dựa vào lời nói của Tĩnh Kỳ, chỉ tin Tĩnh Kỳ nhưng đã từng hỏi qua cô có làm hay không chưa? Hắn không cần biết điều này! Không cần biết…
– Lấy miệng dọn sạch đống thuỷ tinh này đi…
|
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng