Ma phi khuynh thế, độc sủng nàng - Chương 209
| | Vãn Dương | Chat Online |
| 22/03/2019 22:50:42 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện xuyên không | Truyện Sưu tầm Báo cáo |
143 lượt xem
- * Ma phi khuynh thế, độc sủng nàng - Chương 210 (Truyện xuyên không)
- * Ma phi khuynh thế, độc sủng nàng - Chương 211 (Truyện xuyên không)
- * Ma phi khuynh thế, độc sủng nàng - Chương 208 (Truyện xuyên không)
- * Ma phi khuynh thế, độc sủng nàng - Chương 207 (Truyện xuyên không)
Sau khi Diệp Tuyết đứng trên bờ cát, khom lưng đi nhặt đủ loại bảo thạch màu sắc khác nhau trên đất, nhưng tiếc rằng bụng to, không thể cúi xuống được, chỉ có thể sốt ruột trừng mắt lo lắng suông.
Lạc Băng thấy vậy, vội vàng nhặt thứ nàng muốn nhặt để vào trong tay của nàng: "Nàng nhặt tảng đá này làm cái gì?"
"Đá gì, những viên này là kim cương, rất đáng tiền." Diệp Tuyết cầm vào tay mới biết, đây không phải là bảo thạch, mà là kim cương. Trong lòng càng thêm kích động, kim cương lớn như trứng gà vậy, nếu mang cái này tới 21 thế kỷ, có thể bán được bao nhiêu tiền! Mặc dù mình chỉ sống ở cái thời không kia 20 năm, nhưng mà tình cảm đối với bên kia cũng rất sâu đậm, mấy ngày nay, vẫn muốn lúc nào có thể trở về một chuyến, ở đó vui vẻ mấy ngày.
Đến lúc đó, chỉ cần cầm một viên kim cương này trở về, là có thể ở bên kia sống cuộc sống mấy chục năm!!
Nghĩ như vậy, chống nạnh, lại muốn cúi xuống nhặt lên viên màu tím ở bên cạnh. Viên màu tím, mặc dù không có to như viên kia, nhưng cũng to bằng quả trứng chim ngói, rất đáng tiền a a a......
"Nàng muốn cái gì, chỉ cần nói một tiếng, ta nhặt giúp nàng là được, không nên lộn xộn." Lạc Băng nhìn nàng đang miễn cưỡng khom lưng xuống, trong lòng nhanh chóng. Nếu Tuyết Nhi đã muốn như vậy, mình ở bên cạnh nên giải quyết thế nào?
"Muốn nhặt viên kia, nàng chỉ cho ta dễ hơn."
Thật ra thì mấy ngày nay chàng cũng hơi gắng sức.
Cùng đi chung với Tuyết Nhi tất nhiên là hạnh phúc, chỉ có hai người nàng và mình, cũng không ngại. Bởi vì những ngày Tuyết Nhi không có ở đây, chàng chỉ có thể ở đây tìm vật liệu xây nhà, còn có thể thuần hóa mấy động vật làm bạn. Lúc tối chính là có thể xếp chân tu luyện, tăng tâm pháp của mình lên.
Chỉ cần có đủ thời gian, tin tưởng mình có thể không bị hạn chế bởi không gian, đi ra từ nơi này, như vậy cũng đỡ mất công Tuyết Nhi phải chạy qua chạy lại giữa hai thế giới! Nhưng mà...... Nhưng cơ thể từ một nhánh linh khí đến khi tạo thành Băng Hồn, thân thể đầy đủ ước chừng cũng phải mất thời gian một vạn năm, trong lúc này, phương pháp như vậy, có lẽ sẽ còn lâu hơn!
Những thứ này đều không quan trọng, trước mắt quan trọng nhất là bụng của Tuyết Nhi, không biết ngày lâm bồn kia, nhưng từ trước tới giờ mình chưa từng trải qua loại chuyện sanh con như vậy, vạn nhất đến lúc đó sinh ở bên cạnh mình, mình nên bắt đầu làm như thế nào??
Nhưng bây giờ lực chú ý của Diệp Tuyết toàn bộ đều đặt trên mặt kim cương lấp lánh kia, hưng phấn vô cùng, không chút khách khí sai bảo: "Không cần viên kia, chàng đi tìm sọt, thiếp muốn mang tất cả những thứ này về nơi chúng ta sống."
"Tuyết Nhi...... Thế nhưng đây là những viên đá......"
"Ai nha, thiếp nói đây không phải là đá, là kim cương, là kim cương!!" Diệp Tuyết ra sức trình bày.
"Được được, là kim cương." Trong quá khứ Lạc Băng rất ít khi tiếp xúc với nữ nhân, Ma giới lấy đồ trăng sức bằng băng làm chủ, cho nên việc Tuyết Nhi yêu thích đối với mấy viên đá này chàng thật sự không giải thích được vì sao: "Cái này có thể làm gì?"
"Chàng không cảm thấy nó rất xinh đẹp sao? Hơn nữa, một viên như vậy, có thể đổi được rất nhiều tiền."
"Tiền là thứ gì?"
"Ai nha, nói cái này với chàng cũng không hiểu, đợi khi có cơ hội, thiếp dẫn chàng đến một nơi, đến lúc đó chàng có thể biết những cái này có thể dùng làm gì." Diệp Tuyết vừa nói vừa nhớ lại. Với Yêu Giới mà nói, hình như các loại trân bảo cũng không ít, nhưng cực phẩm hoàn toàn từ thiên nhiên, cũng không thấy nhiều.
O o, đến lúc đó lên mặt trước mặt Tích Phong, cảm giác kia nhất định là không tệ.
Đúng rồi, còn phải đưa một chút cho A Bích, đến lúc đó nàng khẳng định cũng giống như bản thân khi nãy, con chàng thiếu chút nữa rớt ra.
"Tốt." Thật ra Lạc Băng muốn nói là: ta có thể không đi chỗ đó không? Nhưng vì không phá hư không khí, chàng chỉ gật đầu một cái. Tay chỉ về phía cái cây xa nhất, vỏ cây lập tức tróc ra, trở thành một cái sọt tinh sảo.
Cột cái sọt vào ngang hông, chàng bắt đầu nhặt từng viên kim cương màu sắc khác nhau trên đất.
Diệp Tuyết thì chàng bắt ngồi trên một tảng đá chơn nhẵn, đang ngồi yên lặng, chỉ nhìn một chút, nàng đã không nhịn được cười " xì" ra tiếng.
"Làm sao vậy? Những thứ này thật có thể làm cho nàng vui vẻ đến thế?"
"Không phải." Diệp Tuyết khoát khoát tay, "Không phải những viên kim cương này, mà là chàng...chàng biết không, bộ dáng lúc này của chàng, khiến cho thiếp nghĩ đến tiểu cô nương nhặt ốc."
"Đây là Tuyết Nhi đang cười nhạo ta sao?"
"Dĩ nhiên không phải." Diệp Tuyết lập tức sửa lại lời của chàng: "Thiếp đang khen chàng, khen chàng bây giờ đang hình tượng hoạt bát đáng yêu, phong tình vạn chủng."
"Hoạt bát đáng yêu với phong tình vạn chủng có thể đồng thời hình dung một người sao? Hơn nữa...... Cái này giống như là hình dung cô nương chứ?"
"Ha ha ha......" Nhìn bộ mặt phớt tỉnh phân tích của chàng, rốt cuộc Diệp Tuyết không nhịn được cười lớn: "Bởi vì...... Bởi vì giờ phút này chàng là tập hợp của hai cái cực đoan, ha ha ha......"
"Ta biết ngay, nàng đang chê cười ta!"
"Ha ha......" Diệp Tuyết lần này chỉ cười không nói. Cũng chỉ nhìn vào tay.
Lạc Băng thấy vậy, vội vàng nhặt thứ nàng muốn nhặt để vào trong tay của nàng: "Nàng nhặt tảng đá này làm cái gì?"
"Đá gì, những viên này là kim cương, rất đáng tiền." Diệp Tuyết cầm vào tay mới biết, đây không phải là bảo thạch, mà là kim cương. Trong lòng càng thêm kích động, kim cương lớn như trứng gà vậy, nếu mang cái này tới 21 thế kỷ, có thể bán được bao nhiêu tiền! Mặc dù mình chỉ sống ở cái thời không kia 20 năm, nhưng mà tình cảm đối với bên kia cũng rất sâu đậm, mấy ngày nay, vẫn muốn lúc nào có thể trở về một chuyến, ở đó vui vẻ mấy ngày.
Đến lúc đó, chỉ cần cầm một viên kim cương này trở về, là có thể ở bên kia sống cuộc sống mấy chục năm!!
Nghĩ như vậy, chống nạnh, lại muốn cúi xuống nhặt lên viên màu tím ở bên cạnh. Viên màu tím, mặc dù không có to như viên kia, nhưng cũng to bằng quả trứng chim ngói, rất đáng tiền a a a......
"Nàng muốn cái gì, chỉ cần nói một tiếng, ta nhặt giúp nàng là được, không nên lộn xộn." Lạc Băng nhìn nàng đang miễn cưỡng khom lưng xuống, trong lòng nhanh chóng. Nếu Tuyết Nhi đã muốn như vậy, mình ở bên cạnh nên giải quyết thế nào?
"Muốn nhặt viên kia, nàng chỉ cho ta dễ hơn."
Thật ra thì mấy ngày nay chàng cũng hơi gắng sức.
Cùng đi chung với Tuyết Nhi tất nhiên là hạnh phúc, chỉ có hai người nàng và mình, cũng không ngại. Bởi vì những ngày Tuyết Nhi không có ở đây, chàng chỉ có thể ở đây tìm vật liệu xây nhà, còn có thể thuần hóa mấy động vật làm bạn. Lúc tối chính là có thể xếp chân tu luyện, tăng tâm pháp của mình lên.
Chỉ cần có đủ thời gian, tin tưởng mình có thể không bị hạn chế bởi không gian, đi ra từ nơi này, như vậy cũng đỡ mất công Tuyết Nhi phải chạy qua chạy lại giữa hai thế giới! Nhưng mà...... Nhưng cơ thể từ một nhánh linh khí đến khi tạo thành Băng Hồn, thân thể đầy đủ ước chừng cũng phải mất thời gian một vạn năm, trong lúc này, phương pháp như vậy, có lẽ sẽ còn lâu hơn!
Những thứ này đều không quan trọng, trước mắt quan trọng nhất là bụng của Tuyết Nhi, không biết ngày lâm bồn kia, nhưng từ trước tới giờ mình chưa từng trải qua loại chuyện sanh con như vậy, vạn nhất đến lúc đó sinh ở bên cạnh mình, mình nên bắt đầu làm như thế nào??
Nhưng bây giờ lực chú ý của Diệp Tuyết toàn bộ đều đặt trên mặt kim cương lấp lánh kia, hưng phấn vô cùng, không chút khách khí sai bảo: "Không cần viên kia, chàng đi tìm sọt, thiếp muốn mang tất cả những thứ này về nơi chúng ta sống."
"Tuyết Nhi...... Thế nhưng đây là những viên đá......"
"Ai nha, thiếp nói đây không phải là đá, là kim cương, là kim cương!!" Diệp Tuyết ra sức trình bày.
"Được được, là kim cương." Trong quá khứ Lạc Băng rất ít khi tiếp xúc với nữ nhân, Ma giới lấy đồ trăng sức bằng băng làm chủ, cho nên việc Tuyết Nhi yêu thích đối với mấy viên đá này chàng thật sự không giải thích được vì sao: "Cái này có thể làm gì?"
"Chàng không cảm thấy nó rất xinh đẹp sao? Hơn nữa, một viên như vậy, có thể đổi được rất nhiều tiền."
"Tiền là thứ gì?"
"Ai nha, nói cái này với chàng cũng không hiểu, đợi khi có cơ hội, thiếp dẫn chàng đến một nơi, đến lúc đó chàng có thể biết những cái này có thể dùng làm gì." Diệp Tuyết vừa nói vừa nhớ lại. Với Yêu Giới mà nói, hình như các loại trân bảo cũng không ít, nhưng cực phẩm hoàn toàn từ thiên nhiên, cũng không thấy nhiều.
O o, đến lúc đó lên mặt trước mặt Tích Phong, cảm giác kia nhất định là không tệ.
Đúng rồi, còn phải đưa một chút cho A Bích, đến lúc đó nàng khẳng định cũng giống như bản thân khi nãy, con chàng thiếu chút nữa rớt ra.
"Tốt." Thật ra Lạc Băng muốn nói là: ta có thể không đi chỗ đó không? Nhưng vì không phá hư không khí, chàng chỉ gật đầu một cái. Tay chỉ về phía cái cây xa nhất, vỏ cây lập tức tróc ra, trở thành một cái sọt tinh sảo.
Cột cái sọt vào ngang hông, chàng bắt đầu nhặt từng viên kim cương màu sắc khác nhau trên đất.
Diệp Tuyết thì chàng bắt ngồi trên một tảng đá chơn nhẵn, đang ngồi yên lặng, chỉ nhìn một chút, nàng đã không nhịn được cười " xì" ra tiếng.
"Làm sao vậy? Những thứ này thật có thể làm cho nàng vui vẻ đến thế?"
"Không phải." Diệp Tuyết khoát khoát tay, "Không phải những viên kim cương này, mà là chàng...chàng biết không, bộ dáng lúc này của chàng, khiến cho thiếp nghĩ đến tiểu cô nương nhặt ốc."
"Đây là Tuyết Nhi đang cười nhạo ta sao?"
"Dĩ nhiên không phải." Diệp Tuyết lập tức sửa lại lời của chàng: "Thiếp đang khen chàng, khen chàng bây giờ đang hình tượng hoạt bát đáng yêu, phong tình vạn chủng."
"Hoạt bát đáng yêu với phong tình vạn chủng có thể đồng thời hình dung một người sao? Hơn nữa...... Cái này giống như là hình dung cô nương chứ?"
"Ha ha ha......" Nhìn bộ mặt phớt tỉnh phân tích của chàng, rốt cuộc Diệp Tuyết không nhịn được cười lớn: "Bởi vì...... Bởi vì giờ phút này chàng là tập hợp của hai cái cực đoan, ha ha ha......"
"Ta biết ngay, nàng đang chê cười ta!"
"Ha ha......" Diệp Tuyết lần này chỉ cười không nói. Cũng chỉ nhìn vào tay.
|
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Xem thêm: Truyện Cười | Truyện ngắn | Truyện kể về Bác Hồ | Truyện Ngôn tình | Truyện Trạng Quỳnh | Truyện Cổ tích | Truyện cổ tích Việt Nam | Truyện cổ tích Thế giới | Truyện cổ tích Nhật Bản | Truyện Ngụ ngôn | Truyện Dân gian | Truyện ma - Truyện kinh dị | Thần thoại Việt Nam | Thần thoại Hy Lạp | Thần thoại Bắc Âu | Thần thoại Ai Cập | Truyện cổ Grimm | Truyện cổ Andersen | Nghìn lẻ một đêm | Tất cả truyện | Gửi truyện bạn biết >>
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng