Tết này mình cưới nhau nhé - Chương 4: Lần hẹn đầu tiên và vị khách không mời
| | Lê Nhi | Chat Online |
| 04/06/2019 22:04:07 | |
| Truyện cùng tác giả | Truyện ngắn | Truyện Sưu tầm Báo cáo |
- * Tết này mình cưới nhau nhé - Chương 5: Những rung động đầu tiên (Truyện ngắn)
- * Tết này mình cưới nhau nhé - Chương 6: Khi người ta yêu (Truyện ngắn)
- * Tết này mình cưới nhau nhé - Chương 3: Những cuộc điện thoại trong đêm (Truyện ngắn)
- * Tết này mình cưới nhau nhé - Chương 2: Hai chị em và gã đàn ông đến nhà (Truyện ngắn)
Chiều hôm sau.
Hết giờ làm, Vân Anh vội nhìn đồng hồ đã sắp đến giờ hẹn với Lâm, nàng vội vàng mở túi xách lấy chiếc gương nhỏ ra ngắm nghía lại khuôn mặt của mình, trang điểm lại một số chỗ chưa ưng ý. Bàn tay nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc cho ngay ngắn rồi lấy xe đến chỗ hẹn. Nhìn xung quanh chưa thấy Lâm đến, nàng chọn một bàn ngoài sân, xung quanh trồng các loại hoa cúc với màu sắc khác nhau rất đẹp, đang tủm tỉm cười vì nghĩ đến lần hẹn này thì bất ngờ thấy Tùng xuất hiện, miệng tươi cuời, giọng nói hớn hở:
- Hello Vân Anh! Em vào đây uống nước à!
Khỏi phải nói, Vân Anh vừa ngạc nhiên vừa tức tối:
- Em có hẹn với bạn ở đây! Anh vào đây làm cái gì?
Tùng thản nhiên:
- Anh qua cơ quan để đi cùng em về, thấy em vào đây một mình nên anh cũng vào. Kể ra mình cũng chưa có dịp nào ngồi uống nước nói chuyện với nhau thế này!
Dường như không nhận ra thái độ khó chịu của Vân Anh, Tùng hơi cúi người nhìn xuống chân của nàng, tỏ vẻ quan tâm:
- Có vẻ đỡ đấy nhỉ, chắc em xoa dầu Con Voi của anh rồi đúng không! Em cứ chịu khó xoa một ngày hai lần là khỏi ngay. Dầu này....
- Dầu này đắt tiền lắm đúng không? – Vân Anh ngắt lời của Tùng
Gã tủm tỉm cười khoái chí:
- Đúng đấy! hàng xách tay của Singapo đấy em ạ! Không phải ai cũng có điều kiện để mua được đâu...Nhưng với em thì anh chẳng tiếc cái gì, dù khó đến mấy anh cũng tìm cho bằng được, chỉ mong em hiểu...
Chưa nói hết câu thì người phục vụ đã đặt hai cốc nước lên bàn, tay cầm tờ giấy nhỏ và cái bút rồi hỏi:
- Anh chị dùng gì ạ!
Tùng cầm quyển Menu lật hết trang này đến trang khác rồi hỏi Vân Anh nhưng nàng không để ý, tay liên tục nhìn đồng hồ có vẻ sốt ruột. Nàng ngước lên nói với người phục vụ:
- Chị đợi bạn đến rồi gọi đồ sau nhé!
Tùng gọi một ly sinh tố Mãng Cầu rồi hỏi Vân Anh:
- Bạn đồng nghiệp của em à, hẹn mấy giờ mà chưa thấy đến? Người đâu mà vô ý thức! Anh mà hẹn ai thì chả bao giờ sai hẹn, mình phải biết tôn trọng người khác chứ...Thời gian bây giờ là tiền là bạc chứ đùa à! Em có biết ông Bill Gates không, ông ta rơi 100 Đô xuống đất nhưng không có thời gian để mà cúi xuống nhặt...
- Anh nói ít thôi !
Đang khó chịu vì sự xuất hiện vô duyên của Tùng, cộng thêm hắn cứ ngồi lảm nhảm, nàng tức quá quát lên thì bất chợt không tin vào mắt mình, Lâm xuất hiện ngay trước mắt với một diện mạo hoàn toàn khác ngày hôm qua. Chiếc áo Vest màu đen cài một khuy, ôm sát thân hình vạm vỡ của chàng, kết hợp với chiếc quần Jean màu trắng càng làm cho chàng nổi bật, mái tóc được chải chuốt gọn gàng, mặc cho Lâm đã cười chào mà nàng vẫn ngây người ra vì quá bất ngờ trước diện mạo của chàng ngày hôm nay...
- Xin lỗi, tôi nhầm quán bên cạnh nên giờ mới vào đây!
Chính Tùng cũng hơi choáng váng vì sự xuất hiện của Lâm, hắn hết nhìn Lâm rồi lại nhìn Vân Anh thăm dò xem thế nào.
- Em cũng vừa mới đến thôi, anh ngồi đi!
Vân Anh tươi cười chỉ tay vào cái ghế cạnh mình cho Lâm ngồi, rồi tiếp tục:
- Giới thiệu với anh Lâm, đây là anh Tùng, là đồng nghiệp cùng cơ quan với mẹ em! Còn đây là anh Lâm, là...là bạn trai của em!
Tùng đang cầm cái ống hút sinh tố mà tí nữa thì sặc khi nghe lời giới thiệu của Vân Anh, hắn há hốc mồm ngạc nhiên, mồm lắp bắp không nói được câu nào...
- Chào anh! Hân hạnh được biết anh! - Lâm đứng dậy đưa tay ra làm quen với Tùng.
Mắt gườm gườm nhìn tình địch nhưng Tùng cũng cố gắng tỏ ra vui vẻ:
- Tôi là Tùng, cử nhân Kinh tế chuẩn bị học lên cao học. Còn anh?!
Vân Anh giật mình khi nghe lời giới thiệu của Tùng, tuy không lạ với tính cách khoe khoang thích thể hiện vốn có của hắn, nhưng với Lâm có lẽ lại khác. Điều nàng lo lắng vì biết Lâm là người ít học, ra đời đi làm sớm, nếu Lâm giới thiệu lại thì sợ Tùng lại được thể coi thường bạn mình, đang bối rối không biết làm thế nào thì Tùng nói:
- Vâng, Tôi là Lâm! Tôi làm nghề sửa xe máy. Cửa hàng của tôi ở ngay phố bên cạnh.
Vừa nghe thấy Lâm giới thiệu, Tùng thay đổi luôn nét mặt, hắn nheo nheo mắt nhìn Lâm rồi rụt tay lại, miệng nở nụ cười pha chút kênh kiệu, hắn nói:
- À, hóa ra là...sửa xe máy! Nghề này cũng vất vả đấy!
Càng lúc càng khó chịu trước thái độ của Tùng, Vân Anh đang định nói tỉa hắn một câu thì người phục vụ bàn lại xuất hiện, đặt ly nước lên bàn cho Lâm rồi hỏi:
- Thưa! Anh chị dùng gì ạ!
Lâm nhìn trên bàn chưa thấy Vân Anh chưa gọi đồ uống, chàng quay lại nhẹ nhàng:
- Vân Anh! Em uống gì?
Nàng bỗng thấy trong lòng vui vui khi tự nhiên hôm nay Lâm lại thay đổi cách xưng hô, không xưng tôi với cô như hôm trước. Mặc cho Tùng đang nhìn nàng không chớp mắt, nàng cố tình trêu tức hắn:
- Em vẫn như mọi khi mà, anh uống gì thì em uống đấy!
Mặc dù là lần hẹn đầu tiên với Lâm nhưng nàng cố tình nói vậy để chứng tỏ cho Tùng biết rằng hai người đã có quan hệ mật thiết từ trước. Lâm cũng đoán được ý của nàng nên gọi:
- Vậy cho tôi 2 ly Nâu đá, 1 ly nhiều sữa, 1 ly ít sữa!
Thấy cử chỉ, lời nói thân mật của Lâm và Vân Anh, Tùng ngứa mồm lại nhảy vào phá đám:
- Uống cà phê không tốt đâu, nó có hoạt chất cafein gây sạm da, hại gan, đen răng. Em nên uống sinh tố hoa quả như anh, vừa đắt tiền lại vừa bổ cho sức khỏe, giúp da mịn màng hơn, sống happy hơn, phòng chống được bệnh ung thư. Khi anh còn làm Thesis, À đề tài tốt nghiệp đại học, anh có một Time Trainee, À thực tập tại một Viện nghiên cứu về dinh dưỡng nên biết!
Mỗi câu nói của Tùng đều hàm ý thể hiện trình độ cũng như sự hiểu biết của mình. Thấy Lâm im lặng không nói gì, Vân Anh nhìn cái cốc trước mặt mà chỉ muốn phi luôn vào mặt Tùng cho bõ tức, cố kìm nén nàng đáp lại bằng giọng mỉa mai:
- Vâng! Cảm ơn anh đã cho em biết. Mấy cái thông tin của anh trên báo mạng nó đăng đầy, cần gì phải tốt nghiệp đại học để thực tập tại Viện dinh dưỡng mới biết được! Cà phê uống nhiều thì mới không tốt, uống đúng liều lượng thì lại giúp tinh thần sảng khoái, minh mẫn. Đàn ông đích thực thì cũng nên biết uống cà phê!
Tùng mặt méo xẹo vì biết mình lại bị nàng bóc mẽ, riêng Lâm thì cũng không lạ lắm với tính cách của nàng, nhất là sau vụ làm nàng ngã xe sáng hôm qua. Lâm cũng tủm tỉm cười vì cô bạn gái mới quen này tuy đanh đá nhưng lại rất dễ thương và thông minh. Tùng cay cú uống hết ly sinh tố, hắn tiếp tục giở quyển Menu để xem những món nào đắt tiền nhất thì gọi ra, kiếm cớ hỏi mọi người có dùng gì thêm không, rồi gọi la liệt các món khác, mỗi thứ hắn ăn một ít.
- Anh có ăn được hết không mà gọi lắm thế, định ăn thay bữa tối luôn hả?
Đang tâm đắc nhìn các món trên bàn xem ra cũng là một khoản kha khá để tình địch phải trả nên Tùng không để ý đến câu nói của Vân Anh, hắn cầm điện thoại lên nói mấy câu gì đó có vẻ như bận việc phải đi ngay bây giờ, hắn bỏ điện thoại xuống nét mặt đầy vẻ tiếc nuối:
- Anh phải đi bây giờ rồi! có mấy người bạn Việt Kiều ở Âu Châu mới về nước, hai người cứ ngồi tự nhiên nhé!
Chiêu trả vờ nghe điện thoại để bỏ về sau khi gọi la liệt các món để Lâm ở lại phải trả tiền đã bị Vân Anh bắt bài, nàng nhanh trí:
- Tiếc quá! Em đang định lát nữa nhờ anh mấy việc quan trọng mà anh lại phải đi, thôi để em nhờ người khác vậy!
Tùng đứng dậy định về thì nghe câu nói của Vân Anh, hắn vội ngồi xuống và ấp úng:
- À! Thật ra...Nếu có việc quan trọng thì anh thu xếp cũng được, em cứ nói đi, việc gì anh cũng giải quyết được hết!
Vân Anh tủm tỉm cười rồi nhẹ nhàng:
- Vậy anh chờ em một lát, em tiễn anh Lâm về rồi nhờ anh chút việc!
Tùng khoái chí gật đầu lia lịa, Lâm đang ngơ ngác không hiểu gì thì Vân Anh kéo tay chàng đứng dậy:
- Cảm ơn anh, hẹn gặp anh khi khác, để em tiễn anh ra cổng...
Mặc dù chưa hiểu rõ ý định của Vân Anh nhưng Lâm cũng đứng dậy chào Tùng để ra về. Bất chợt Tùng tươi cười gọi lại:
- Lâm này! Anh thông cảm, Tôi cả Vân Anh có việc bận nên hẹn anh khi khác chúng ta sẽ nói chuyện với nhau nhiều hơn!, hôm nay vội quá nên chưa hỏi han được gì nhiều. Khi nào rảnh thì anh cứ Contact, à liên lạc với tôi, tuy tôi như vậy nhưng được cái hòa đồng, dễ gần với tất cả mọi người!
Hắn tiếp tục quay ra nhìn Vân Anh:
- Em cứ tiễn anh Lâm về, anh ngồi đây đợi!
Vân Anh kéo Lâm ra khỏi quán, nàng đưa chìa khóa xe máy cho chàng và tất nhiên hai người sẽ không trở lại cái quán mà Tùng đang ngồi chờ Vân Anh nữa! Tùng đã bị nàng sử dụng chiêu Gậy ông đập lưng ông!
|
Truyện mới nhất:
- Thù Tình (HIEUTHUHAI - Negav) Phần 2 (Truyện ngôn tình)
- Cô bé lọ lem (Truyện cổ tích)
- [LySa+DuongHung] Nữ phụ xuyên không trở thành vợ iu của chị gái nam chính (Truyện xuyên không)
- Có gì ẩn sau những lời nói dối?.. (Truyện tổng hợp)
- HẠNH PHÚC TUỔI HỌC TRÒ (Truyện ngôn tình)
- Yêu anh, yêu cả cuộc đời (Truyện ngôn tình)
- Hẹn em ở phía bên kia thế giới (Truyện ngôn tình)
- Bản Án Trong Tiệm Phục Chế (Truyện trinh thám)
- Ác mộng mỗi mùa tết của tôi :3 (Truyện ngắn)
- Người Chọn Im Lặng (Truyện ngắn)
- Xem tất cả truyện >>
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng