Chọc tức vợ yêu mua một tặng một - Chương 2087
Nhã Tịnh | Chat Online | |
24/04/2019 20:01:03 | |
Truyện ngôn tình | Truyện Sưu tầm | Truyện cùng người đăng | Báo cáo vi phạm |
198 lượt xem
- * Chọc tức vợ yêu mua một tặng một - Chương 2088 (Truyện ngôn tình)
- * Chọc tức vợ yêu mua một tặng một - Chương 2089 (Truyện ngôn tình)
- * Chọc tức vợ yêu mua một tặng một - Chương 2086 (Truyện ngôn tình)
- * Chọc tức vợ yêu mua một tặng một - Chương 2085 (Truyện ngôn tình)
Trong một góc, Tô Diễn ngây ra nhìn cảnh tượng đang diễn ra trước mặt.
Khoảnh khắc khi Lục Đình Kiêu đi đến trước mặt Ninh Tịch, cầm lấy tay cô, trong đầu gã ta liền biến thành một khoảng trắng trống rỗng. Gã ta nhìn chằm chằm vào hai người vô cùng xứng đôi đó, hoàn toàn đánh mất khả năng suy nghĩ của mình.
Còn về phần Ninh Tuyết Lạc đang nằm trên giường, thì chìm cả người vào cơn chết lặng.
Nhìn thấy Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch thân mật nắm tay nhau, nhìn thấy chiếc nhẫn cưới trên cổ Ninh Tịch mà từ trước đến giờ cô ta chưa bao giờ chú ý đến; nhìn thấy Lục Đình Kiêu kiêu ngạo mà lễ phép hàn huyên với lão gia tử; nhìn thấy Lục Cảnh Lễ và Ninh Thu Đồng trò chuyện với nhau vui vẻ… thứ kịch độc gọi là đố kị điên cuồng nháy mắt đã gặm nhấm lục phủ ngũ tạng của cô ta…
Chuyện này làm sao có thể…
Chuyện này làm sao có thể như thế được!!!
Người mà Ninh Tịch lấy thế nhưng… thế nhưng lại là Lục Đình Kiêu!!!
Thế nhưng lại là Lục Đình Kiêu…
“Lục nhị thiếu, tôi… tôi là Ninh Diệu Hoa, là ba của Tiểu Tịch! Lần trước ngài đến đón Tiểu Tịch chúng ta đã gặp nhau rồi!”
Chắc là cảm thấy Lục Cảnh Lễ dễ nói chuyện hơn Lục Đình Kiêu nên Ninh Diệu Hoa vội vàng tận dụng triệt để mọi thứ để bắt chuyện làm quen.
Chết tiệt, thảo nào trong bữa tiệc mừng thọ lần trước Lục Cảnh Lễ lại đích thân đến đón Ninh Tịch.
Lúc đó ông ta vẫn luôn nghi ngờ rằng Ninh Tịch và Lục Cảnh Lễ có quan hệ gì đó với nhau, nào đâu ai ngờ được, không phải là Lục Cảnh Lễ mà là Lục Đình Kiêu!
Bây giờ ông ta không chỉ là hối hận đến mức bầm ruột đâu mà quả thật là hối đến mức muốn đập đầu vào tường luôn.
Ninh Thu Đồng nhìn về phía Ninh Diệu Hoa, cười lạnh một tiếng: “Hừ, suốt ngày coi “con sói vô ơn” thành bảo bối sống, thấy con nhóc đó được gả vào nhà họ Tô là đã cảm thấy nó giỏi lắm rồi, chỉ hận không thể suốt ngày treo ở mồm ấy để mà khoe cho thiên hạ biết. Làm sao? Bây giờ thấy Ninh Tịch lấy được tấm chồng tốt hơn thì lại hối hận à?”
Ninh Diệu Hoa bị vạch trần tâm tư thì mặt mũi trắng xanh lại: “Tôi hối hận cái gì, Tiểu Tịch có tấm chồng tốt như thế tôi đương nhiên là phải mừng thay cho nó chứ.”
Ninh Thu Đồng liền bật cười thành tiếng: “Ơ, thế không biết vừa nãy là ai vừa mới ngoạc mồm ra đòi báo cảnh sát ấy nhỉ, còn nói là cho dù bố của ông trời đến đây cũng vô dụng?”
Đúng lúc này, Trang Linh Ngọc đang ngồi một góc không thể nhịn nổi nữa: “Nó làm ra những chuyện độc ác như thế, chúng tôi làm vậy là sai à?”
Nói xong nhìn về phía Lục Đình Kiêu: “Lục tổng, cho dù nhà họ Lục các người có quyền có thế cũng không thể làm trái pháp luật được, chuyện Ninh Tịch hại chết hai mạng người là sự thật!”“A…”
Cũng ngay lúc này, Ninh Tuyết Lạc đang ôm bụng nằm trên giường đột nhiên rên lên những tiếng đầy đau khổ.
Sự chú ý của mọi người lập tức chuyển sang cô ta, tất cả lại vây quanh lấy Ninh Tuyết Lạc.
“Tuyết Lạc con thế nào rồi?”
“Bụng con... bụng con đau quá…” Ninh Tuyết Lạc mặt cắt không còn giọt máu, hơi thở yếu ớt, cả người như đóa hoa héo rũ, khiến cho người ta đều đồng tình thương tiếc.
“Con trúng độc nặng quá, bác sỹ bảo sẽ hơi đau một chút, con chịu khó nha!”
“Ôi, đúng là gây nghiệp chướng mà…”
Nhìn thấy cái dáng vẻ này của Ninh Tuyết Lạc, ánh mắt của tất cả mọi người khi nhìn Ninh Tịch lại dần dần thay đổi.
Ninh Tịch bây giờ có một cuộc sống tốt như thế vậy mà còn hại Ninh Tuyết Lạc thành ra như thế này, bây giờ còn ỷ vào chồng mình là Lục Đình Kiêu mà dựa thế ức hiếp người ra, thật là quá đáng quá thể.
Trang Linh Ngọc vội đi đến trước giường bệnh, trên mặt tràn đầu lo lắng cùng đau lòng.
Nhân cơ hội này Trịnh Mẫn Quân đứng bên cạnh vội lên tiếng: “Lục tổng, sợ rằng ngài vẫn không biết đứa con gái này độc ác đến mức nào đâu, chỉ vì một mâu thuẫn nho nhỏ, không chỉ hại chết đứa bé trong bụng mẹ ruột mình mà còn hạ độc hãm hại cả cốt nhục của nhà họ Tô chúng tôi nữa! Loại người này sao xứng bước chân vào nhà họ Lục! Đúng là làm ô uế gia phong mà!”
Trên mặt Ninh Tuyết Lạc tràn đầy thê thảm tuyệt vọng nhưng mà ánh mắt ngấm ngầm nhìn chằm chằm về phía Ninh Tịch với sự độc địa vô cùng.
Được lắm… vừa hay… Ninh Tịch! Lần này tao cho mày mất hết, cho mày nếm thử mùi vị từ thiên đường rơi xuống địa ngục là như thế nào!
Khoảnh khắc khi Lục Đình Kiêu đi đến trước mặt Ninh Tịch, cầm lấy tay cô, trong đầu gã ta liền biến thành một khoảng trắng trống rỗng. Gã ta nhìn chằm chằm vào hai người vô cùng xứng đôi đó, hoàn toàn đánh mất khả năng suy nghĩ của mình.
Còn về phần Ninh Tuyết Lạc đang nằm trên giường, thì chìm cả người vào cơn chết lặng.
Nhìn thấy Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch thân mật nắm tay nhau, nhìn thấy chiếc nhẫn cưới trên cổ Ninh Tịch mà từ trước đến giờ cô ta chưa bao giờ chú ý đến; nhìn thấy Lục Đình Kiêu kiêu ngạo mà lễ phép hàn huyên với lão gia tử; nhìn thấy Lục Cảnh Lễ và Ninh Thu Đồng trò chuyện với nhau vui vẻ… thứ kịch độc gọi là đố kị điên cuồng nháy mắt đã gặm nhấm lục phủ ngũ tạng của cô ta…
Chuyện này làm sao có thể…
Chuyện này làm sao có thể như thế được!!!
Người mà Ninh Tịch lấy thế nhưng… thế nhưng lại là Lục Đình Kiêu!!!
Thế nhưng lại là Lục Đình Kiêu…
“Lục nhị thiếu, tôi… tôi là Ninh Diệu Hoa, là ba của Tiểu Tịch! Lần trước ngài đến đón Tiểu Tịch chúng ta đã gặp nhau rồi!”
Chắc là cảm thấy Lục Cảnh Lễ dễ nói chuyện hơn Lục Đình Kiêu nên Ninh Diệu Hoa vội vàng tận dụng triệt để mọi thứ để bắt chuyện làm quen.
Chết tiệt, thảo nào trong bữa tiệc mừng thọ lần trước Lục Cảnh Lễ lại đích thân đến đón Ninh Tịch.
Lúc đó ông ta vẫn luôn nghi ngờ rằng Ninh Tịch và Lục Cảnh Lễ có quan hệ gì đó với nhau, nào đâu ai ngờ được, không phải là Lục Cảnh Lễ mà là Lục Đình Kiêu!
Bây giờ ông ta không chỉ là hối hận đến mức bầm ruột đâu mà quả thật là hối đến mức muốn đập đầu vào tường luôn.
Ninh Thu Đồng nhìn về phía Ninh Diệu Hoa, cười lạnh một tiếng: “Hừ, suốt ngày coi “con sói vô ơn” thành bảo bối sống, thấy con nhóc đó được gả vào nhà họ Tô là đã cảm thấy nó giỏi lắm rồi, chỉ hận không thể suốt ngày treo ở mồm ấy để mà khoe cho thiên hạ biết. Làm sao? Bây giờ thấy Ninh Tịch lấy được tấm chồng tốt hơn thì lại hối hận à?”
Ninh Diệu Hoa bị vạch trần tâm tư thì mặt mũi trắng xanh lại: “Tôi hối hận cái gì, Tiểu Tịch có tấm chồng tốt như thế tôi đương nhiên là phải mừng thay cho nó chứ.”
Ninh Thu Đồng liền bật cười thành tiếng: “Ơ, thế không biết vừa nãy là ai vừa mới ngoạc mồm ra đòi báo cảnh sát ấy nhỉ, còn nói là cho dù bố của ông trời đến đây cũng vô dụng?”
Đúng lúc này, Trang Linh Ngọc đang ngồi một góc không thể nhịn nổi nữa: “Nó làm ra những chuyện độc ác như thế, chúng tôi làm vậy là sai à?”
Nói xong nhìn về phía Lục Đình Kiêu: “Lục tổng, cho dù nhà họ Lục các người có quyền có thế cũng không thể làm trái pháp luật được, chuyện Ninh Tịch hại chết hai mạng người là sự thật!”“A…”
Cũng ngay lúc này, Ninh Tuyết Lạc đang ôm bụng nằm trên giường đột nhiên rên lên những tiếng đầy đau khổ.
Sự chú ý của mọi người lập tức chuyển sang cô ta, tất cả lại vây quanh lấy Ninh Tuyết Lạc.
“Tuyết Lạc con thế nào rồi?”
“Bụng con... bụng con đau quá…” Ninh Tuyết Lạc mặt cắt không còn giọt máu, hơi thở yếu ớt, cả người như đóa hoa héo rũ, khiến cho người ta đều đồng tình thương tiếc.
“Con trúng độc nặng quá, bác sỹ bảo sẽ hơi đau một chút, con chịu khó nha!”
“Ôi, đúng là gây nghiệp chướng mà…”
Nhìn thấy cái dáng vẻ này của Ninh Tuyết Lạc, ánh mắt của tất cả mọi người khi nhìn Ninh Tịch lại dần dần thay đổi.
Ninh Tịch bây giờ có một cuộc sống tốt như thế vậy mà còn hại Ninh Tuyết Lạc thành ra như thế này, bây giờ còn ỷ vào chồng mình là Lục Đình Kiêu mà dựa thế ức hiếp người ra, thật là quá đáng quá thể.
Trang Linh Ngọc vội đi đến trước giường bệnh, trên mặt tràn đầu lo lắng cùng đau lòng.
Nhân cơ hội này Trịnh Mẫn Quân đứng bên cạnh vội lên tiếng: “Lục tổng, sợ rằng ngài vẫn không biết đứa con gái này độc ác đến mức nào đâu, chỉ vì một mâu thuẫn nho nhỏ, không chỉ hại chết đứa bé trong bụng mẹ ruột mình mà còn hạ độc hãm hại cả cốt nhục của nhà họ Tô chúng tôi nữa! Loại người này sao xứng bước chân vào nhà họ Lục! Đúng là làm ô uế gia phong mà!”
Trên mặt Ninh Tuyết Lạc tràn đầy thê thảm tuyệt vọng nhưng mà ánh mắt ngấm ngầm nhìn chằm chằm về phía Ninh Tịch với sự độc địa vô cùng.
Được lắm… vừa hay… Ninh Tịch! Lần này tao cho mày mất hết, cho mày nếm thử mùi vị từ thiên đường rơi xuống địa ngục là như thế nào!
Truyện mới nhất:
- BẠN ĐẦU TIÊN (Truyện ngắn)
- Ánh Trăng và bánh quy Nàng Tiên Biển (Truyện tổng hợp)
- MÃN CẤP TRÀ XANH XUYÊN KHÔNG THÀNH TIỂU ĐÁNG THƯƠNG ( CHƯƠNG 4 : HÓA RA CHỈ LÀ NHÓC TRẺ TRÂU ) (Truyện xuyên không)
- MÃN CẤP TRÀ XANH XUYÊN KHÔNG THÀNH TIỂU ĐÁNG THƯƠNG ( CHƯƠNG 3 : CÔNG LƯỢC CON TRAI HOÀNG ĐẾ TRƯỚC VẬY ) (Truyện xuyên không)
- MÃN CẤP TRÀ XANH XUYÊN KHÔNG THÀNH TIỂU ĐÁNG THƯƠNG ( CHƯƠNG 2 ) (Truyện xuyên không)
- MÃN CẤP TRÀ XANH XUYÊN KHÔNG THÀNH TIỂU ĐÁNG THƯƠNG ( CHƯƠNG 1 : LÂM PHI LỘC CẢM THẤY CÁI HẬU CUNG NÀY CŨNG THÚ VỊ RA PHẾT ) (Truyện xuyên không)
- Thiếu nữ bên chiếc đàn tranh (Truyện tiểu thuyết)
- NGƯỜI NỔI TIẾNG (2) (Truyện ngôn tình)
- NGƯỜI NỔI TIẾNG (1) (Truyện ngôn tình)
- ĐỊNH MỆNH SẮP ĐẶT (Truyện ngôn tình)
- Xem tất cả truyện >>
Xem thêm: Truyện Cười | Truyện ngắn | Truyện kể về Bác Hồ | Truyện Ngôn tình | Truyện Trạng Quỳnh | Truyện Cổ tích | Truyện cổ tích Việt Nam | Truyện cổ tích Thế giới | Truyện cổ tích Nhật Bản | Truyện Ngụ ngôn | Truyện Dân gian | Truyện ma - Truyện kinh dị | Thần thoại Việt Nam | Thần thoại Hy Lạp | Thần thoại Bắc Âu | Thần thoại Ai Cập | Truyện cổ Grimm | Truyện cổ Andersen | Nghìn lẻ một đêm | Tất cả truyện | Gửi truyện bạn biết >>
|
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!