Đoạt hôn 101 lần - Chương 778

73 lượt xem

Chỉ là thật lâu anh cũng không có đi ra khỏi toilet, Cố Lan San sắp xếp lại thức ăn, liền hoài nghi cầm đũa, đi về phía toilet, thấy Thịnh Thế đứng ở trước bồn rửa tay thất thần, Cố Lan San liền cắn chiếc đũa, tựa vào thành cửa toilet, hỏi: “Nhị Thập, anh làm sao vậy?”

Thịnh Thế chớp chớp mắt, nhìn thoáng qua Cố Lan San, nở nụ cười, “Không có việc gì.” Liền mở van nước ra, nhanh chóng rửa tay, lúc rút khăn lông lau tay, Thịnh Thế lại thất thần một chút, liền đặt khăn lông qua một bên, đi ra.

Lúc này Cố Lan San đã ngồi ở trước bàn ăn, cười hì hì đưa cho anh một đôi đũa, sau đó chỉ chỉ thức ăn, nói: “Ăn nhanh lên kẻo nguội.”

Thịnh Thế nhận lấy đôi đũa, cũng không nói chuyện, liền buồn bực cúi đầu ăn cơm.

Cố Lan San cảm thấy hiện tại Thịnh Thế có chút kỳ lạ, nhưng cô lại không nghĩ ra được nguyên nhân, chỉ thỉnh thoảng dùng mắt quan sát anh một hai lần.

Thịnh Thế biết, mình đang ghen, anh cũng biết lúc mình ghen, tính tình sẽ trở nên rất không tốt, đã trải qua nhiều chuyện như vậy, anh đã sớm học được khống chế lòng dạ hẹp hòi và dục vọng chiếm hữu của mình, cho nên lúc này cố gắng không để cho mình mở miệng nói chuyện, nhưng mà, có chút vấn đề kìm nén ở dưới đáy lòng, làm cho anh rất khó chịu phiền não, cho nên, đang ăn cơm, anh liền soi mói đủ kiểu với thức ăn, sau đó ngây thơ giống như trẻ con, thả chiếc đũa xuống, không ăn nữa.

Nửa tiếng y tá lại đưa thuốc đến, Thịnh Thế ghét thuốc đắng, không chịu uống, lúc đầu tính tình Cố Lan San tốt còn dỗ Thịnh Thế đôi câu, ai ngờ vậy mà Thịnh Thế lại ném cái ly, làm cho thuốc cũng rơi đầy đất.

Cố Lan San ở trước mặt của Thịnh Thế, tính tình từ trước đến giờ không tốt, cô cũng ỷ vào trong lòng Thịnh Thế có cô, cho nên giống như lúc học trung học, thấy anh phát cáu, cô càng cáu kỉnh lớn hơn anh, trừng mắt liếc Thịnh Thế, để lại một câu: “Anh không thích uống thì thôi!”

Cô liền xoay người đi ra khỏi phòng bệnh.

Thịnh Thế nhìn bóng lưng Cố Lan San, ảo não giơ tay lên, nắm lấy tóc của mình, thấy y tá đứng ở một bên, rống lên một tiếng: “Cô cút cho tôi!”

Y tá bị Thịnh Thế dọa sợ đến mức quay đầu bỏ chạy, vừa chạy đến cửa, còn chưa kịp kéo cửa ra, giọng nói của Thịnh Thế lại truyền tới: “Đợi một chút.”

Y tá không biết Thịnh Thế muốn làm cái gì, chân run lên bần bật, dè dặt quay đầu lại nhìn Thịnh Thế, rụt rè hỏi: “Anh Thịnh, anh cần dặn dò gì?”

Vẻ mặt của Thịnh Thế có chút mất tự nhiên, con ngươi xoay lòng vòng, sau đó mới hắng giọng một cái, giọng nói mơ hồ không rõ nói: “Cái đó, cô lấy thêm một phần thuốc tới đây.”
0
0 sao / 0 đánh giá
5 sao - 0 đánh giá
4 sao - 0 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 0 đánh giá
Điểm 0 SAO trên tổng số 0 đánh giá
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Gửi bình luận của bạn tại đây (*):
(Thông tin Email/ĐT sẽ không hiển thị phía người dùng)
*Nhấp vào đây để nhận mã Nhấp vào đây để nhận mã
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
×
Gia sư Lazi Gia sư
×
Trợ lý ảo Trợ lý ảo