10 mẩu chuyện kinh dị

122 lượt xem
1. CĂN NHÀ ĐẤT Câu chuyện xảy ra đã gần 20 năm rồi. Lúc này, là mẹ chưa sinh mình đâu, nhà mình hồi đó nghèo lắm, được ông bà cho miếng đất xây nhà. Vì nhà còn rất nghèo nên xây căn nhà đất đủ che mưa, che nắng thôi. Từ lúc này, câu chuyện rung rợn trong căn nhà đất bắt đầu.
Cha mình là một người chuyên đi đốn cây rừng nói chung là lâm tặc á. Ông đi rừng quen rồi, ên thú dữ hay ma quỷ đối với ông là chuyện bình thường.
Ba mình kể:
Hồi lúc ngủ tại nhà cứ đến khuya đang nằm ngủ thì ông cảm nhận rõ ràng có người leo lên người ông rồi ghì ông xuống. Lúc này, ông bất ngờ nên ráng mở mắt ra mà không được. Trong tâm trí ông biết lúc này là bị ma đè rồi, nên ông ráng hết sức có thể để tung ra bàn tay ma quái đó. Tung một hồi, thì thấy người nhẹ trở lại, cha mình tỉnh dậy thì chẳng thấy ai hết, nhưng lạ thay ở chỗ hai bắp tay ba mình lại in rõ bàn tay của ai đó đang siết bắp tay ông.
Rồi câu chuyện thứ hai cũng căn nhà cũ đó, là khi ngủ thì mẹ mình nghe tiếng chảo, chén, xoang kêu rỗn rẻn như có gì rung vậy, Mẹ mình nghĩ lúc này chắc là chuột, nên thức dậy đi xuống bếp, nhưng đã không còn nghe tiếng xoang, chảo nữa. Khi mọi chuyện trở lại bình thường thì mẹ mình lúc này về giường ngủ. Một lát sau, mẹ mình lần nữa nghe có âm thanh nhưng không phải âm thanh dưới bếp nữa mà là tiếng em bé đang cười giỡn trong nhà. Khi bà mở mắt tỉnh dậy thì điếng người. Gần giường là người phụ nữ ẵm đứa con đang đứng trên không, mặt trắng bệch đang nhìn mẹ mình và hình như đang cười. Mẹ mình lúc này chỉ biết la lên thật to cho cha mình dậy. Cha mình nghe tiếng thì tỉnh dậy hỏi sao vậy, thì mẹ mình kể đầu đuôi câu chuyện cho cha mình nghe rồi trấn an mẹ mình.
Thời gian sau, mẹ mình đẻ mình thì cũng mua được căn nhà khang trang gần kế bên nhưng không gặp ma nữa. Khi cha hỏi bà mình thì bà mình kể, hồi bà mình còn trẻ hình như đất nhà mình có chôn con của bà hàng xóm vì khó đẻ nên hai mẹ con kiệt sức mà chết. Đến lúc này cha mình nổi da gà.
2. MA CHẾT NƯỚC Câu chuyện xảy ra vào khoảng năm 1994 - 1995 gì đó mình không nhớ rõ lắm. Mình ở quê hương miền Trung đầy gió lào và mưa bão nên những câu chuyện của mình cũng ma mị như vậy như những giải đất ấy.
Hôm đó vào tầm khoảng tháng 9, trời mưa rất to ông ngoại mình mới đưa vó đi cất (đi bắt cá đó các bạn). Ông mình đến chỗ quen thuộc vẫn thường hay đánh vó và vẫn làm như mọi khi. Nhưng hôm đó mới lạ lùng làm sao, trời mưa rất to nhưng bắt mãi chả được con cá nào, mọi khi như vậy thì cá rất nhiều. Ông mới lấy làm lạ và định ra về thì bỗng thấy một người trên cây cầu gần đó và đang từ từ tiến về phía ông.
Ông hỏi: Trời mưa đi mô đó.
Người đàn ông: Đi chăn vịt mà mưa to quá, mi rảnh thì xắn dùm tao cái quần cái nó vướng quá.
Ông tôi nhiệt tình nhận lời và xắn quần giúp, nhưng vừa đưa ống quần lên thì thấy chân ông đó rất là nhớt và khi xắn thêm thì thấy thịt trên chân đang rơi ra. Và theo kinh nghiệm của ông tôi thì đã gặp thứ dữ rồi, đó là con ma chết trôi lên chọc người và bắt người đi theo. Lúc đó nếu như ông tôi bỏ chạy thì rất dễ bị bắt dìm xuống sông. Ông đã làm một điều theo kinh nghiệm là lấy ít muối để trong túi xát vào hai tay và xát vào ống chân ông đó, thế là người đàn ông đó biến mất. Ông tôi cũng về nhà ngay lúc đó và không bao giờ ra khúc sông đó đánh cá nữa. Bởi vì theo quan niệm quê tôi, nó đã theo mình thì trước sau nó cũng bắt mình, cách đề phòng tốt nhất là không ra chỗ mình bị “gặp” nữa.
3. ĐI ĐÊM Một ông trung niên ăn nhậu say xỉn ngả nghiêng trên đường về nhà. Thân hình ông xiêu vẹo lắc lư bước qua đoạn đường vắng, miệng vừa ngân nga hát lảm nhảm. Tình cờ, thấy một cô bé đang ngồi hí hoáy cầm nhánh cây viết xuống đất, ông ta bước lại gần và hỏi:
- Con bé kia… làm gì ban đêm con gái con đứa..ra.. ra đây ngồi đấy hả!?
Cô bé ấy ngước lên nhìn ông, miệng nở nụ cười khó hiểu trong khi đôi mắt đang ngập nước mắt, đáng sợ là đôi mắt của nó rất sâu và hốc mắt đen:
- Cháu đang lấy cây đào đất chôn một người… cha cháu, ông ấy bỏ rơi mẹ con cháu, làm mẹ cháu sảy thai, nhưng giờ ông ấy chết rồi…
Ông bợm nhậu liền nghĩ, chắc nhà nó nghèo quá, không có tiền chôn cất đàng hoàng đây mà nên cũng không quan tâm lắm. Đang quay lưng định bỏ đi thì bất chợt vướng phải nhành cây dưới đất té xuống, không may đầu trúng ngay cục đá tảng chết ngay tại chỗ. Xác ông ta bị bùn đất lấp lên trong qua như một cái huyệt chôn.
Trong đêm khuya tĩnh mịch không bóng người qua lại, vang lên giọng nói rợn người của cô bé cùng giọng cười bí hiểm:
- Cuối cùng cũng xong rồi …
4. CHUYẾN XE BUS TỚI TRƯỜNG Như thường lệ, tôi ngồi trên xe buýt đưa đón học sinh đến trường, chú tâm nghe nhạc, tôi ít để ý đến các bạn học khác cũng đang ngôi trên xe. Tại một trong những điểm dừng đón, đột nhiên tôi lại chú ý đến xung quanh, tôi nhìn về phía ngôi nhà nhỏ xe bus đang đứng dừng đó, nhà của Tommy, tôi biết ngôi nhà ấy. Bỗng một bàn tay lướt qua cửa sổ xe và vẫy tay ra hiệu để lái xe xe bus di chuyển đi mà không phải đón. “Chắc cậu ấy ốm”, tôi nghĩ thoáng qua như vậy.
Hết một ngày tôi về nhà quây quần cùng gia đình. Tối hôm ấy tôi đã xem kênh tin tức của địa phương và những gì tôi nghe được làm tôi vô cùng bàng hoàng. Cả nhà Tommy đã bị một kẻ tình nghi vô danh giết ngày hôm đó. Sauk hi nghe tin này, tôi trở về phòng và lặng lẽ ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau, tôi lại ngồi xe bus đến trường. Xe chúng tôi vẫn đi qua nhà Tommy do tài xế xe bus không biết tin về gia đình Tommy chiếu ngày hôm qua. Khi tôi chuẩn bị đứng dậy để giải thích cho tài xế chuyện gì đã xảy ra thì một hình ảnh này khiến tôi nhớ mãi không bao giờ quên: Một bàn tay nhợt nhạt lướt qua cửa sổ xe bus, vẫy tay ra hiệu tài xế lái xe cứ tiếp tục đi đi như ngày hôm qua.
Tôi ngồi trên xe bus và sợ hãi.
5. CHÔN SỐNG Có người kể lại, ngày xưa có một cô hầu gái vô cùng xinh đẹp làm việc cho một gia đình nhà giàu. Nhan sắc của cô khiến người chồng không thể nào rời mắt. Trong lúc ghen tuông, bà vợ đã sai cô gái đi làm cho bà ta một việc ở nơi rất xa với hy vọng cô nàng sẽ không bao giờ quay trở lại.
Thế nhưng khi xong việc, cô gái vẫn quay về. Sự trở lại của cô đã khiến bà vợ tức điên lên, bà ta sai người rút hết móng tay của cô gái, cắt toàn bộ tóc và lông mi. Sau đó, bà còn cắt miệng của cô, để chiếc miệng xinh xắn thường ngày vẫn cười mỉm duyên dáng kèo dài tận đến mang tai. Tất cả hàm răng của cô hầu bị kéo phăng ra, dí thanh kim loại đốt nóng vào người cô. Họ chôn cô gái vào một trong những bức tường nhà, chỉ chừa một lỗ thông hơi nhỏ.
Một đêm, đang nằm trên giường ngủ cùng người chồng thì bà vợ cảm thấy vô cùng bức bối và bất an. Bà khó ngủ nhưng có cảm giác ai đó đang quan sát mình nên không dám cử động. Qúa sợ hãi, bà ta run rẩy kéo chiếc mền lông cừu qua đầu và nhứm mắt lại sau đó thò một tay ra nắm lấy tay người chồng để trấn an bản thân. Nhưng bà vợ chợt nhận ra, đôi tay mà bà ta nắm lấy rất mềm mại, dinh dính thứ chất lỏng tanh tanh nào đó và đáng sợ hơn nữa là nó hoàn toàn không có móng tay…
6. NGHĨA TRANG Một đêm mưa, có một người tài xế taxi đi ngang qua con đường tối tăm không một bóng người. Nó xuyên suốt qua một nghĩa trang lớn phía trước, lạnh lẽo, rùng rợn rộng hàng nghìn mét vuông.
Người tài xế bỗng thấy bên đường có một thứ gì đó đang bước đi. Ông quan sát kỹ lại thì nhận ra đó là một cô gái có đôi mắt xanh, mái tóc vàng hoe, mặc một chiếc đầm trắng, đi chân trần lảng vảng trên đường.
Ông ta khá run sợ nhưng cố gắng tự trấn an mình rằng đây chỉ là một người dân đang đi dạo ban đêm mặc dù gần đây hầu như rất ít căn nhà nào. Cô gái ấy đứng từ xa vẫy tay với ông, đây là ký hiệu của người xin đi nhờ xe.
Người tài xế tấp xe vô lề đường rồi mời cô gái ngồi phía dãy ghế sau. Ông tài xế cất lời hỏi thăm để xua đi nỗi sợ hãi khi đi xe một mình trong đêm mưa gió vắng người thế này:
“Cô đi đêm thế?”
“Vâng, cảm ơn và phiền anh đưa tôi đi một đoạn, nhà tôi ở ngay phía trước”. Giọng cô gái khá mềm mại, khẩu âm có chút lạnh, có lẽ ảnh hưởng bởi đứng dưới trời sương đêm quá lâu.
Người tài xế vui vẻ nhận lời, ông ta rất mừng vì có người đi chung xe để giám bớt nỗi sợ hãi lo lắng trong lòng, mặc dù cô gái này có vẻ rất ít nói. Đi ngang đoạn nghĩa trang vắng lặng, người tài xế cố kìm chế để khỏi rung mình vì cái lạnh thấu xương tỏa ra. Những ngôi mộ san sát nhau, xung quanh cỏ um tùm, khói trắng hòa lẫn vào không khí giá lạnh.
Cuối cùng, chiếc xe cũng an toàn xuyên qua nghĩa trang rộng lớn, người tài xế lập tức quay sang dãy ghế sau định nói chuyện thì phát hiện ra cô gái đã biến mất từ lúc nào…
7. HỦ TIẾU LỀ ĐƯỜNG Một anh công nhân nhà máy nọ đi làm về khuya, đói bụng, đoạn đường lại không một quán xá, anh ta bèn ghé đại vào một xe hủ tiếu lề đường ăn tạm. Anh ta gọi:
“Cho một tô bò viên với rau sống đầy đủ!”
Sau đó lại cặm cụi chà đôi giày dính đất do vừa đi ngang nghĩa trang.
Một tô hủ tiếu đột ngột xuất hiện trên bàn, kèm theo tiếng ồm àm của bà cụ chủ quán: “Của chú.”
Anh ta giật bắn mình, nhìn lại thấy bà cụ lưng còng, da mặt nhăn nheo. Đôi mắt bà ta sâu và đen thẵm đang nhìn anh mỉm cười thì anh ta mới hoàn hồn, vuốt ngực mấy cái rồi lao vào ăn ngấu nghiến.
Trong lòng không ngừng băn khoăn.
Quái! Rõ ràng không nghe tiếng bước chân, ấy vậy mà bà ta đứng cạnh mình lúc nào không biết!
Tô mì anh ăn rõ ràng múc từ nồi nước lèo bốc khói nghi ngút. Nhưng khi anh ta nhai lại có cảm giác tuy nó rất ngon nhưng như để nguội từ tầm hai ba tuần rồi!
Hôm sau, khi tan ca về, anh ta lại thèm ăn nên vỗ vai người đồng nghiệp rủ rê:
“Ê, đi ăn hủ tiếu gõ không? Tao mới phát hiện chỗ này ăn cũng được lắm!”
“Chỗ nào?”
“Bà già đứng chỗ ngã ba gần nghĩa địa Bình Hưng Hòa đó! Cũng gần nhà mày nhỉ!”
Anh đồng nghiệp như sực nhớ ra điều gì, giọng gấp gáp:
“Bà cụ giọng ồm ồm, mắt đen sâu hoắm ấy hả?”
Anh này cười đập tay:
“Bà ta chứ ai! Hôm qua tao mới ăn!”
Lập tức anh bạn kia mặt tái mét, run rẩy nói:
“Bà cụ chết rồi mà!!! Mày bị điên à? Bà ta mới chết hồi hai tuần trước do bị trượt gãy chân té cầu thang!”
Anh công nhân cứng họng, lòng bỗng nhớ lại tô hủ tiếu nguội ngắt cùng bước chân không tiếng động tối hôm đó…
8. NGƯỜI GIỮ CHÌA KHÓA Hôm đó có lẽ là ngày rung rợn và khó quên nhất kể từ ngày tôi bước chân vào ngành cảnh sát.
Câu chuyện này xảy ra cách đây khoảng một năm, khi tôi và một người đồng sự được lệnh đến kiểm tra một tổ hợp văn phòng, do có tín hiệu báo động được gửi tới chỗ cảnh sát từ hệ thống an ninh của khu tổ hợp đó, vào lúc khoảng 9h30 tối. Chỗ đấy là một tòa nhà cũ, được tân dụng làm phòng khám tư nhân cho các bác sỹ, ở bên trong còn có một hiệu thuốc tây. Tổng đài viên ở sở cảnh sát thông báo nhận được tín hiệu có người đột nhập ở tầng trên của tòa nhà. Người giữ chìa khóa của tòa nhà đã có mặt ở hiện trường và mở cửa cho hai người chúng tôi vào trong kiểm tra.
Cầu thanh chính của tòa nhà nằm sau một cánh cửa bị khóa, nhưng người giữ chìa lại không mang chiếc chìa khóa đó theo. Vì thế chúng tôi phải dùng thang máy để lên tầng trên. Phía sau cánh cửa thang máy là một hành lang tối đen và chỉ có duy nhất một ánh đèn le lói phía cuối hành lang.
Chúng tôi bắt đầu kiểm tra từng cánh cửa một và cho tới thời điểm này, tất cả những cánh cửa chúng tôi kiểm tra qua đều đã được khóa chặt. Khi chúng tôi đi đến văn phòng cuối cùng ở hành lang, thì phát hiện đó là cánh cửa duy nhất ở tầng này không có khóa. Chúng tôi tiến vào bên trong và nhận ra đây là một văn phòng trống, chỉ có một cái quầy tiếp tân, khu vực chờ đợi và khoảng mười hay mười hai phòng khám nhỏ gì đó. Chúng tôi đi ra khỏi văn phòng đó và ngay lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn. Ánh đèn cuối hành lang ban nãy chúng tôi nhìn thấy đã bị tắt và thay vào đó cái đèn ở gần thang máy lại sáng lên. Tôi nhìn sang người bạn đồng sự của mình và thấy mặt mày anh ta trắng bệch. Tôi hỏi anh ta có sao không và anh ta nói:
“Không phải hồi nãy mấy cánh cửa bọn mình kiểm tra đều đã được đóng kín và khóa chặt sao?”
Tôi bảo ừ, rồi sao? Anh ta run rẩy: “Cậu không nhìn thấy tất cả đều đã mở toang hết rồi hả?”
Đương nhiên, khi tôi nhìn sang, tất cả những cánh cửa văn phòng đó đã mở toang và cả hai chúng tôi đều rợn cả người. Vì thế, chúng tôi cố gắng thu hết can đảm, kiểm tra tất cả thêm một lần nữa rồi khóa từng cánh cửa một lại. Khi chúng tôi kiểm tra đến cái văn phòng cuối cùng, vừa định đi ra khỏi đó thì cánh cửa chính của văn phòng đột nhiên đóng sầm lại. Cùng lúc đó, máy bộ đàm của chúng tôi bắt đầu phát ra những âm thanh rè rè kỳ dị và tôi xin thề rằng, hai người chúng tôi lúc ấy, chỉ muốn biến khỏi chỗ đó ngay lập tức. Loay hoay một lúc, chúng tôi cũng tới được thang máy và đi xuống trở lại tầng một để tìm người giữ chìa khóa. Tuy nhiên, anh ta đã đi đâu mất và chúng tôi không tìm ra anh ta.
Tôi liên lạc với tổng đài và yêu cầu tổng đài viên cung cấp số điện thoại của người giữ chìa khóa cho chúng tôi. Tổng đài thông báo, người giữ chìa khóa vẫn chưa tới nơi và bảo chúng tôi chờ thêm khoảng 5 phút nữa. Tôi nói với họ rằng chúng tôi đã gặp anh ta lúc nãy và người tổng đài đó nói với tôi rằng chúng tôi khổng thể nào gặp được người giữ chìa khóa được, vì họ chỉ vừa mới liên lạc được với người giữ chìa khóa cách đây không lâu.
Cuối cùng, khi “người giữ chìa khóa thật” tới hiện trường, tôi liền hỏi cô ta, người đàn ông đã mở cửa cho chúng tôi vào là ai. Cô ta bảo tôi miêu tả người đó rồi kết luận, những gì tôi miêu tả nghe giống với vị bác sĩ mướn cái văn phòng “cuối cùng” ở lầu hai.
Tuy nhiên, anh ta đã tự tử tại nhà riêng vài ngày trước!!
9. GỌI HỒN Bạn đã từng nghe tới việc gọi hồn chưa? Bạn là một người thiên về tâm linh, hay bạn không tin vào sự hiện diện của thế giới âm?
Thật ra, tôi cũng như một số người, thuộc dạng chỉ tin vào những gì khoa học đã chứng minh. Chuyện ma quỷ chưa bao giờ khiến tôi sợ hãi cho tới khi sự việc ấy xảy ra. Câu chuyện này được kể từ câu chuyện thật về một người bạn của tôi.
Bạn tôi có cả ba và mẹ rất hạnh phúc. Ba nó rất thương nó, gia đình của nó đúng kiểu tuy không quá giàu có nhưng hạnh phúc viên mãn. Nó rất vui, nó luôn kể đủ thức trên trời dưới đất với tôi về gia đình nhỏ đáng tự hào của nó. Chưa bao giờ nó nghĩ tới việc rời xa ba mẹ, vì tuổi ba mẹ nó không gọi là quá già.
Chiều tàn mùa thu muộn, gió xào xạc xuyên qua khe lá vàng rơi, cảnh vật đìu hiu u tĩnh như báo trước một ngày chẳng lành. Vừa đi học về, nó không ngờ đó cũng là lần cuối còn nhìn thấy ba mình. Căn nhà chìm trong không khí nặng nề tang thương. Mẹ nó khóc cạn nước mắt, tay quệt những vệt dài lăn không ngừng:
“Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Vừa nãy mẹ ngồi trong bếp thái rau, ba con vẫn mạnh khỏe, nằm võng xem tivi, mẹ nghe ngóng loáng thoáng có tiếng ai đó gọi tên ba, ba con đáp rồi mẹ không để ý tiếp tục làm việc… vậy mà giờ thành ra như vầy, trời ơi!!”
Mẹ nó cơ hồ muốn ngất đi vì tin dữ đến chóng vánh. Nó đờ đẫn, dường như chưa lý giải nổi sự ra đi của ba. Sáng nay ba chở nó đi học, nó đòi ba tối về nhất định phải tặng nó chiếc xe đạp để tự đến trường, cả hai còn vui vẻ móc nghéo, vậy mà…
Hai mẹ con nó suy sụp tinh thần từ dạo ấy. Nhà nó thay vì không khí vui vẻ đầm ấm thì lại thay bằng cái nghẹt thở của khói nhang bàn thờ lạnh lẽo. Mẹ nó khóc sưng mắt nhiều đêm. Song trước mặt nó bao giờ cũng tỏ ra lạc quan hơn hết. Nhiều hôm qua nhà nó chơi, tôi cảm thấy nghẹn ngào cho họ, cái chết của ba nó quá kì lạ, quá đột ngột. Một người trước đó vài giây còn trả lời nhanh nhẹn, sau đó có thể đột quỵ qua đời sao?
Sự việc tưởng chừng chỉ dừng đến đó. Không ngờ một hôm mọi chuyện vẫn lặp ại y cũ. Lần này là mẹ của nó. Mẹ nó mua nhang về thắp lên bàn thờ của ba nó, đang khấn trong miệng thì có tiếng gọi vẳng lại:
“Huyền ơi!”
Đó là tên mẹ nó. Mẹ nó không nhớ giọng nói này có phải của hàng xóm hay không, nhưng đang thắp nhang dở, nên không đáp lại mà làm nốt.
Lúc khoảng 3 phút sau mẹ nó ra cổng mở cửa, bên ngoài hàng cây hắt hiu đang đung đưa trước gió thì không có một ai. Mẹ nó không hiểu chuyện gì. Nói thật âm thanh vang vọng mới đây, không thể nào người đó bỏ đi khuất dạng cả 1 con đường nhanh vậy được!
Hôm sau, mẹ nó hỏi thăm tất cả những hàng xóm xung quanh, ai cũng bảo hôm đó có người thấy giờ đó không có ai đứng trước cổng nhà nó cả… Và nhà họ có nhiều người thức cũng kể lại rằng không hề nghe thấy tiếng người nào gọi mẹ nó…
Tôi đã từng nghe ở đâu đó nói rằng: “Tích truyền khi nghe được tiếng gọi tên mình mà lại không biết nó bắt nguồn từ đâu, đừng bao giờ ngu ngốc trả lời! Bởi có thể trả lời đồng nghĩa với việc bạn đồng ý đi theo nó!”. Lúc đó, tôi đã tin và thầm cảm thấy may mắn vì lúc đó mẹ của nó không kịp trả lời…
Qua câu chuyện này, tôi mong các bạn, những ai đã - đang chưa tin vào thế giới tâm linh, hãy giải đáp tất cả nghi ngờ đó bằng một câu trả lời đơn giản: “Tiếng gọi người ba của bạn tôi là từ đâu? Và vì sao ông lại ra đi đột ngột sau khi trả lời?”
10. MI DÀI Giờ vào lớp, Suki gặp Kizawa, cô chào hỏi như thường lệ:
“Hi! Kizawa! Chuyến nghĩ dưỡng vui vẻ chứ?”
“Hi! Suki, cảm ơn cậu, tớ rất vui, ở đó đúng là thiên đường shopping mà!”
“Thật không?” Su ki bất chợt quay sang nhìn bạn, phát hiện lông mi cô dài khác thường. Bình thường lông mi của Kizawa không quá cong và dày, nhìn hiện tại quả thật nhìn rất đẹp.
Suki huých vai bạn: “Này, hôm nay tập tành đeo mi giả tới lớp nhé!”
“Đâu có.” Kizawa phẩy phẩy tay: “Mi thật 100% đấy, biết gì không?”
Suki tò mò rướn lại gần:
“Sao nào?”
“Tớ vừa lượm được bí kíp khi tình cờ mua sắm trong kì nghỉ, bảo bối đấy! Vừa dùng hơn một tuần mà lông mi tớ dài cong và dày hơn rất nhiều, thấy không?”
“Thảo nào, là gì vậy?”
Kizawa cười ranh mãnh móc từ túi váy một cây chuốc mi, đặt vào tay bạn mình:
“Cho cậu chùng thử. Hiệu quả chắc chắn với đôi lông mi mỏng lét ngắn củn của cậu.”
“Cho mình mượn thật sao? Cảm ơn nha!”
Trên đường về, Suki mơ mộng đến viễn cảnh cô lột xác hoàn toàn xinh đẹp với hàng mi quyến rũ cong vút như người mẫu ảnh. Càng nghĩ càng thấy vui.
Tuần đầu tiên, sau khi kiên trì thoa mi, Suki cảm nhận hàng mi thật sự dài ra trông thấy, nhanh đến mức không ngờ.
Cô vui sướng như điên, dùng thêm tuần nữa, quả ngày càng dày hơn. Mỗi tối có thể bận không tắm gội, không học bài, nhưng không bao giờ quên dùng nó.
Ngày thứ 12, thỉnh thoảng mắt Suki nhức nhối như có kim châm, khó chịu như có thứ gì đó mơ hồ muốn nảy mầm. Cô muốn ngưng dùng, nhưng nghĩ đến Kizawa dùng lâu như vậy cũng không hề gì, vì muốn đẹp nên cô quyết định hi sinh.
Ngày 18, Kizawa phát hiện bạn mình không đến trường, thấy lạ nên đến nhà xem tình hình. Cánh cửa đóng chặt, Kizawa gọi to song không có ai đáp lời.
Cảm giác kì quặc, cô bước lên mấy bước gõ cửa dồn dập, bất chợt… cánh cửa he hé mở ra, Kizawa sợ run, tự dung dự cảm không lành kì dị khiến cô không dám bước tới nữa.
Thình thịch, thình thịch…
“Suki? Suki, cậu ở đâu vậy? Suki ơi, là tớ, Kizawa! Tớ đến thăm cậu, sao hôm nay cậu nghỉ học thế?!” Kizawa mò mẫm kiếm công tác đèn nhưng không thấy.
Có tiếng bước chân vọng trên nền gạch hoa cương, Kizawa vừa lo vừa mừng, chạy theo bóng dáng bạn mình. Tại sao Suki cúi thấp đầu đi về hướng khác mà không tiến lại đây nhỉ? Không lẽ không nghe thấy tiếng mình?
Kizawa đuổi theo, kịp may chạm vào vai bạn, nhưng hình ảnh khủng khiếp ấy có lẽ đập vào mắt khiến cô không thể nào quên được…
Suki quay lại, ánh mắt đỏ thẫm đang nhỏ máu, đục ngầu…không thấy rõ thứ gì đó đang lúc nhúc cựa quậy, hàng lông mi dài và dày quặp vào nhau, chọt thẳng vào đôi đồng tử tối sẩm dị thường! Gương mặt không những kinh khủng, mà còn đầy chi chít dấu cào cấu, vết móng tay kéo dài từ đuôi mắt đến tận mang tai…
Kizawa hai chân mềm nhũn, khẽ nghe thấy tiếng thở phì phò cùng tiếng nói đáng sợ của bạn:
“Kizawa… mắt tớ đau quá, tớ khó chịu… cậu nhìn xem có con gì bay vào không, hay là tớ móc mắt ra nhé…”
Hình ảnh cuối cùng là, Suki vừa nói vừa dụi dụi rồi móc cặp mắt ra, cùng theo đó là hàng trăm sợi lông mi dài và nụ cười thõa mãn…
Nhiều người hay thắc mắc rằng: “Đọc truyện ma làm sao mà có thể giải trí được?”. Mặc dù nghe có vẻ vô lý, đọc truyện ma chắc sẽ căng thẳng và hồi hộp lắm chứ sao giải trí được đúng không? Nhưng điều đó là hoàn toàn bình thường và có thể đấy các bạn, một truyện ma hay sẽ giúp ích cho bạn rất nhiều đấy, đặc biệt là giúp chúng ta tăng được tư duy logic, tính tưởng tượng và sâu chuỗi sự việc. Tuy nó mang cảm giác rùng rợn, đôi khi lại để lại cảm xúc bất ngờ, nhưng mỗi câu chuyện sẽ mang một thông điệp ý nghĩa nào đó. Như chẳng hạn khi bạn xem phim ma hay đọc một cuốn truyện ma, thì câu chuyện chung của toàn bộ phim, cuốn truyện đó sẽ gửi đến các bạn một giá trị nhân văn rất ý nghĩa trong cuộc sống.
2.8
11 sao / 4 đánh giá
5 sao - 1 đánh giá
4 sao - 1 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 2 đánh giá
Điểm 2.8 SAO trên tổng số 4 đánh giá
Bình luận
Trung Hoàng | Chat Online
Thứ 2, ngày 11/05/2020 16:00:00
Hayy lắm bn ơi
0 0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Nguyễn Yến Nhi | Chat Online
Thứ 7, ngày 16/05/2020 15:33:45
Hay quá 2 câu chuyện cuối đáng sợ nhất ó
1 0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
》HARA《 | Chat Online
Chủ nhật, ngày 17/05/2020 11:18:21
0 0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
~ Nhã Linh ~ | Chat Online
Thứ 2, ngày 25/05/2020 22:13:00
hay ghê á trời <3
2 0 +1 nếu thích, -1 nếu không thích
Gửi bình luận của bạn tại đây (*):
(Thông tin Email/ĐT sẽ không hiển thị phía người dùng)
*Nhấp vào đây để nhận mã Nhấp vào đây để nhận mã
Bình luận qua Facebook:

Hôm nay bạn thế nào?

Vui Buồn Bình thường
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
BẢNG XẾP HẠNG TOP THÀNH VIÊN
Tháng 05-2020 | Tháng 04-2020 | Yêu thích
STT Họ tên Avatar Điểm
1 Hiệp Nguyễn 17.774
2 Không quan tâm 14.844
3 toán IQ 13.661
4 ๖ۣۜCray Hậu Đậu 13.612
5 Nguyễn Thị Ngọc Mai 13.360
STT Họ tên Avatar Lượt đánh giá Tổng sao
1 Xin lỗi cậu nhé 1.384 6.640
2 Nguyễn Hoàng Bảo ... 1.350 6.495
3 ๖ۣۜBү‿✿ ... 770 3.664
4 Nguyễn Hoàng Doãn ... 577 2.743
5 -Kimm Chiiii:vv 568 2.726
Thưởng tháng 4.2020 Bảng xếp hạng

Giải bài tập online Đố vui Khảo sát Trắc nghiệm Đuổi hình bắt chữ Quà tặng Hỏi đáp Xem thêm

BẢNG XẾP HẠNG TOP THÀNH VIÊN
Tháng 05-2020 | Tháng 04-2020 | Yêu thích
STT Họ tên Avatar Điểm
1 Hiệp Nguyễn 17.774
2 Không quan tâm 14.844
3 toán IQ 13.661
4 ๖ۣۜCray Hậu Đậu 13.612
5 Nguyễn Thị Ngọc Mai 13.360
STT Họ tên Avatar Lượt đánh giá Tổng sao
1 Xin lỗi cậu nhé 1.384 6.640
2 Nguyễn Hoàng Bảo ... 1.350 6.495
3 ๖ۣۜBү‿✿ ... 770 3.664
4 Nguyễn Hoàng Doãn ... 577 2.743
5 -Kimm Chiiii:vv 568 2.726
Thưởng tháng 4.2020 Bảng xếp hạng
Lên đầu trang