Khoái Xuyên Chi Tra Công Chỉ Nam – Chương 2

54 lượt xem
Mẹ Thư Nhiên mắc bệnh ung thư, nhà cậu nghèo chỉ mỗi bốn bức tường, căn bản không bỏ ra nổi tiền chữa bệnh cho mẹ. Thư Nhiên từ bỏ việc học đi làm công kiếm tiền, mỗi ngày tiêu phí tiền như nước, tiền lương còn lại một ít không đủ chống đỡ.

Nếu bệnh viện không thông báo, nói nếu Thư Nhiên không giao tiền đầy đủ liền mau chóng làm thủ tục xuất viện, cậu sẽ không đi tới nơi này.

Thư Nhiên cùng đường mạt lộ chỉ muốn đem mình đi bán phương pháp chỉ có duy nhất một loại, vốn cậu cho rằng chuyện như vậy nhịn một chút liền qua, cũng không nghĩ đến những người này có khuynh hướng thích ngược đãi, bọn họ còn lấy ra rất nhiều đạo cụ kỳ quái, cậu chỉ muốn chạy trốn khỏi đây.

Thư Nhiên chỉ là học sinh mới bước chân vào xã hội, coi như sớm vì mình làm tốt chuẩn bị tâm lý, mà khi hai người nắm trong tay đồ vật đến gần cậu thì trong lòng cũng vẫn như cũ rất sợ hãi.

Vì lẽ đó cậu theo bản năng phản kháng, làm tức giận hai người kia, miễn cưỡng tránh thoát một chai bia đập tới, cậu lảo đảo lao ra phòng khách, tùy ý tìm gian phòng khác trốn và

Sau đó vừa vặn đụng tới Diệp Tu Minh cùng Lương Cảnh.

Dựa theo nội dung vở kịch, Diệp Tu Minh bởi vì coi trọng Thư Nhiên, sau đó mang cậu đi ra bên ngoài quán, đem Thư Nhiên ăn đến tận ngón chân, sau đó ném một tờ chi phiếu liền rời đi.

Trách nhiệm của Lục Lê là không để cho nhân vật tính cách tan vỡ, thế nhưng hắn cảm thấy nội dung vở kịch có thể không đi, thậm chí có thể phát sinh thay đổi, bởi vì nếu như hắn cứ tra như vậy, kết cục cuối cùng vẫn chỉ là BE.

Hắn cùng hệ thống thương lượng qua, nhìn hắn kề cận có chút tuyệt vọng hệ thống nói: “Tùy tiện, chỉ cần kết cục HE như thế nào cũng được.”

Lục Lê nói: “Có phải chỉ cần qua cửa thế giới này tao liền có thể trở về?”

Trước hệ thống đã từng nói chuyện với Lục Lê, chỉ cần thuận lợi vượt qua hết thảy thế giới, hắn liền có thể trở về lại thế giới thực chính mình.

Hệ thống cười ha ha: “Cậu chủ đang nằm mơ sao?”

“…” Lục Lê thế mới biết hắn hiện tại chỉ trải qua thế giới thứ nhất.

Thư Nhiên đứng bên cạnh vẫn cúi đầu, Lục Lê nhìn dung mạo của hắn, sâu sắc chần chờ.

Đến cuối cùng nhịn không được hỏi hệ thống: “Người này có thể hay không chính là em trai ta? Hắn có phải cũng chết?”

Hệ thống nói: “Không phải, thế giới này chỉ có một mình cậu chủ, duy nhất chỉ có hệ thống là tui thôi.”

Lục Lê lúc này mới an tâm, dùng tay giơ cằm Thư Nhiên lên, cẩn thận tỉ mỉ nhìn hắn.

Đại khái Lục Lê từ trong tay hai người kia đem cậu cứu lại, Thư Nhiên biểu hiện rất thuận theo, vẫn nhắm nửa con mắt, hô hấp nhẹ thiển, tay bởi vì căng thẳng mà nhẹ nhàng run rẩy.

Lục Lê nói: “Cậu đi theo tôi.”

Nói xong, hắn liền xoay người lại đem áo khoách

Lương Cảnh lườm hắn một cái nói: “Ôi Trời ơi, Diệp Tu Minh cậu được lắm, thấy sắc quên bạn…” Lương Cảnh vừa muốn đứng lên, nhưng bởi vì đầu choáng váng ngồi trở lại trên ghế sa lông.

Nguyên bản thiếu niên ngồi bên cạnh Lục Lê cũng thức thời trở lại bên người Lương Cảnh. Lục Lê đi lên căn dặn một hồi, đi tới cửa gọi điện thoại cho anh hai Lương gia, mới ôm lấy vai Thư Nhiên đi ra quán bar.

Lúc trước trong luân hồi cũ, Lục Lê căn bản không dám đi tiếp xúc Thư Nhiên, chỉ là lén lút dùng phương thức nặc danh cho Thư Nhiên chút tiền, như vậy thay đổi nguyên bản Diệp Tu Minh cùng Thư Nhiên gặp nhau, cuối cùng tự nhiên lại rơi vào một luân hồi mới.

Không biết phân đoạn nào sai, có một kết thúc đóa sen trắng Thư Nhiên đem Lục Lê đâm chết. Lục Lê mãi mãi sẽ không quên cảm giác con dao đâm vào thận.

Lục Lê lái xe, Thư Nhiên ngồi ở vị trí kế bên tài xế, mắt thấy thiếu niên dáng vẻ muốn nói lại thôi, hắn cười cợt nói: “Căng thẳng gì chứ? Cậu thành niên hay chưa?”

Thư Nhiên gật đầu nói: “Mới vừa thành niên.” Liếc mắt eo hẹp nhìn hắn, “Anh muốn đưa tôi đi đâu?”

Lục Lê suy tư mấy giây, đối với Thư Nhiên nói: “Đi đến nhà tôi.”

Nguyên bản kỳ thực xưa nay Diệp Tu Minh không dẫn người lạ về nhà, mỗi lần đều ở bên ngoài mang người giải quyết xong sau mới lái xe về nhà mình, liền mới bắt đầu cùng Thư Nhiên gặp mặt, cũng là mướn phòng khách sạn.

Có điều Lục Lê cảm thấy, sớm muộn Thư Nhiên đều sẽ vào ở, chỉ có điều làm chênh lệch về thời gian.

Xe đi qua một đoạn lộ trình, lái xe đến khu biệt thự nhà giàu, sau khi xác nhận thân phận cửa chạm trổ lớn tự động mở ra đem xe tiến vào.

Lục Lê chạy chậm đem xe lái đến trong nhà để xe, tắt máy xuống xe đối với Thư Nhiên đang ngồi cứng ngắc như một pho tượng nói: “Mau xuống xe.”

Thư nhiên lúc này mới cởi đai an toàn, xuống xe.

Hai người tiến vào biệt thự, Thư Nhiên đi từng bước rập khuôn theo Lục Lê lên cầu thang. Lục Lê đi tới phòng ngủ, từ trong ngăn tủ móc ra hòm thuốc, lại trở về trong phòng khách.

trên ghế sa lông cầm lên, thuận tiện đối với Lương Cảnh nói: “Tiểu tử, tôi đi trước, cậu lưu lại đây chơi bời thỏa thích nhé.”

o.

0
0 sao / 0 đánh giá
5 sao - 0 đánh giá
4 sao - 0 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 0 đánh giá
Điểm 0 SAO trên tổng số 0 đánh giá
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Gửi bình luận của bạn tại đây (*):
(Thông tin Email/ĐT sẽ không hiển thị phía người dùng)
*Nhấp vào đây để nhận mã Nhấp vào đây để nhận mã
Bình luận qua Facebook:
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
BẢNG XẾP HẠNG TOP THÀNH VIÊN
Tháng 07-2020 | Tháng 06-2020 | Yêu thích
STT Họ tên Avatar Điểm
1 ... 3.020
2 Mĩ Uyên 2.665
3 M..ệ..t m..ỏ..i( ... 2.570
4 Ngưu Tử 2.542
5 Linh Jin 2.447
STT Họ tên Avatar Điểm
1 Không quan tâm 11.521
2 toán IQ 11.255
3 Đá Đu Đưa 6.008
4 Không tên 5.821
5 ... 5.806
STT Họ tên Avatar Lượt đánh giá Tổng sao
1 Lãnh Hàn Băng 330 1.597
2 _.KhanhhHaa._ 243 1.175
3 ... 198 969
4 _Doãn Anh 189 898
5 _.HanցTiԵo._ 179 866
Thưởng tháng 5.2020 Bảng xếp hạng
Lên đầu trang