ĐỘC TÔN TAM GIỚI - Chương 335: Giang Trần, ngươi giúp ta thoáng một phát được không nào? 2
Bạch Phàm | Chat Online | |
02/06/2019 21:24:24 | |
Truyện tiên hiệp | Truyện Sưu tầm | Truyện cùng người đăng | Báo cáo vi phạm |
89 lượt xem
- * ĐỘC TÔN TAM GIỚI - Chương 336: Trừng phạt Đan Phi (Truyện tiên hiệp)
- * ĐỘC TÔN TAM GIỚI - Chương 337: Diệp Đại chuẩn bị thủ túc tương tàn 1 (Truyện tiên hiệp)
- * ĐỘC TÔN TAM GIỚI - Chương 334: Giang Trần, ngươi giúp ta thoáng một phát được không nào? 1 (Truyện tiên hiệp)
- * ĐẠI THẦN DẪN VÀO NGỰC: 101 NỤ HÔN SÂU (TỶ VẠN NGÔI SAO KHÔNG BẰNG EM) - Chương 890: Hạ quý thần, chúng ta sinh con đi (40) (Truyện ngôn tình)
Thoáng cái Giang Trần liền phát hiện độc nguyên của Cự Viên, là Tử Nguyệt Yêu Hình Hoa này.
Tử Nguyệt Yêu Hình Hoa, cùng Ngọc Diện Phật Đà Thảo là tương sinh tương khắc.
- Quả nhiên, nơi này có Ngọc Diện Phật Đà Thảo! Lần này phát đạt!
Giang Trần đại hỉ, cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều, trực tiếp lao tới, nhổ sạch tất cả linh thảo linh mộc Linh Dược, toàn bộ thu vào trong Trữ Vật Giới Chỉ.
Đã có Ngọc Diện Phật Đà Thảo, Giang Trần có chín thành nắm chắc, có thể cứu Đan Phi.
Thu thập xong, Giang Trần cũng không ngừng lại, dùng tốc độ nhanh nhất chạy về chỗ cũ.
Đan Phi lẻ loi một người, đứng cũng không được, ngồi cũng không xong, ở trên cánh đồng bát ngát, trong lúc nhất thời giống như bị thế giới từ bỏ, lộ ra vẻ bất lực.
Kiên cường như nàng, giờ phút này trong đầu cũng chỉ có một ý niệm, chính là Giang Trần nhanh trở lại.
Ánh mắt chờ mong, nhìn chằm chằm vào phương hướng Giang Trần trở lại.
Trong bóng đêm, thân hình Giang Trần đạp nguyệt mà đến, tốc độ cực nhanh.
Tâm tình trống trải của Đan Phi, giống như một cái chai không, bị rót đầy nước, một cảm giác an toàn không hiểu, để nàng tin tưởng vững chắc, Giang Trần có thể cứu nàng.
- Vận khí của ngươi không tệ, ta đã tìm được độc nguyên cùng vật khắc độc rồi.
Giang Trần cười nói.
- May là thời điểm ngươi ăn cắp thú con, còn nhớ rõ quan sát chung quanh. Nếu ngươi không đề tỉnh ta, chỉ sợ ta cũng không biết trong động quật có Độc Linh dược.
Sắc mặt Đan Phi đỏ bừng, biểu lộ không được tự nhiên, ánh mắt trốn tránh Giang Trần, trong nội tâm cảm thấy có chút xấu hổ.
Lúc ấy nàng chứng kiến những Linh Dược kia, trong nội tâm còn oán thầm Giang Trần một trận, cảm thấy Giang Trần nhất định sẽ càn quét sạch Linh Dược. Lúc ấy, nàng còn mèo khen mèo dài đuôi, cảm thấy định lực của mình, so với Giang Trần mạnh hơn nhiều.
Sở dĩ nàng nhớ tới những Linh Dược trong động quật kia, là bởi vì ở trong động quật, trí nhớ tương đối sâu khắc mà thôi.
Giờ phút này nghe Giang Trần nhắc tới sự tình động quật, tự nhiên Đan Phi có chút xấu hổ.
Đã có vật giải độc, sự tình tiếp theo liền dễ dàng hơn nhiều. Giang Trần luyện chế Ngọc Diện Phật Đà Thảo thoáng một phát, điều chế một ít Linh Dược khôi phục vết thương, không bao lâu, liền luyện chế ra một lò linh dịch giải độc.
Giang Trần đưa linh dịch tới trước mặt Đan Phi, cười nói:
- Tự mình động thủ đi. Ta cảnh giới bốn phía.
Đan Phi lại háo thắng, lúc này cũng có chút cảm động, nhìn qua khuôn mặt Giang Trần bị nàng vẽ bậy, trong nội tâm hơi có chút tự trách. Trong lòng không thừa nhận cũng không được, tuy Giang Trần này rắm thí, nhưng thời khắc mấu chốt, vẫn có chút bộ dáng nam nhân.
Ngẫm lại mình tùy hứng, đùa dai, Đan Phi không khỏi có chút băn khoăn.
- Giang Trần, ngươi rửa mặt một chút đi.
- Rửa mặt?
Giang Trần không hiểu thấu, tâm tư của nữ nhân quả nhiên kỳ quái, cho ngươi giải độc, đang êm đẹp tại sao lại nói rửa mặt?
- Ngươi đừng hỏi. Tìm một địa phương có nước, không nên nhìn, dùng sức rửa là được.
Lúc này trong lòng Đan Phi hơi bất an, lo lắng Giang Trần phát hiện trên mặt bị nàng vẽ bậy, chọc giận Giang Trần, vứt bỏ nàng mà không để ý a.
Giang Trần im lặng, cũng không biết nữ nhân này lại điên cái gì, tùy ý vung tay:
- Tranh thủ thời gian giải độc, thời gian trúng độc này dài, sẽ hủy dung nhan.
Lời này, so với uy hiếp gì còn có lực sát thương, Đan Phi liền tranh thủ ôm chặc lấy linh dịch.
Lại nhìn Giang Trần, hắn sớm đã đi xa.
- Tên hỗn đản này, còn có chút phong độ nam nhân a!
Đan Phi cũng biết, Giang Trần đi xa như vậy, là cho nàng thuận tiện, để nàng bôi linh dịch.
Dù sao, địa phương nàng bị thương không chỉ một chỗ, thậm chí khu vực mẫn cảm như ngực cũng có vết thương, loại địa phương này, nhất định phải cởi quần áo mới có thể bôi.
Cởi y phục, tất nhiên sẽ lộ xuân quang, Giang Trần bỏ đi, tự nhiên là tránh cho nàng xấu hổ.
Giang Trần đi ra ngoài mấy trăm mét, hồi tưởng trận chiến vừa rồi, vẫn là lòng còn sợ hãi. Trận chiến ấy, tuyệt đối là hiểm trong hiểm.
Bất quá nói trở lại, nếu không phải Đan Phi bố trí những Mê Thần Hương kia, kiềm chế Cự Viên một chút, Giang Trần công kích, chỉ sợ không đủ khiến Cự Viên bị thương nặng, từ đó đánh ra một kích trí mạng.
Thời điểm thất thần, Đan Phi từ xa duyên dáng gọi to:
- Giang Trần, ngươi tới một chút.
Giang Trần sững sờ, chẳng lẽ xảy ra chuyện gì, vội vàng bước nhanh trở về.
Giờ phút này Đan Phi đã bôi xong đại bộ phận vết thương, nhưng biểu lộ lại có chút nhăn nhó, hàm răng khẽ cắn, trên khuôn mặt diễm lệ, mây đỏ bay loạn, thanh âm thấp như muỗi kêu:
- Giang Trần, ta... ta… chỗ vết thương kia, ta bôi không tới. Ngươi... Ngươi giúp ta một chút được không?
Vị trí toàn thân, chỗ không cách nào bôi tới, tự nhiên là khu vực bờ mông rồi.
Vết thương kia không giống bình thường, xem không tới miệng vết thương, là không bôi được. Nếu bôi không đúng vị trí, độc tính không hết, vậy thì phiền toái.
Đan Phi nghe nói độc này còn có thể hủy dung, đây là chuyện nàng sợ nhất. Cho nên càng nghĩ, sợ hủy dung nhan vẫn chiến thắng cảm giác thẹn thùng.
Giang Trần há miệng thật to, hắn không nghĩ tới, Đan Phi lại muốn hắn giúp!
Tử Nguyệt Yêu Hình Hoa, cùng Ngọc Diện Phật Đà Thảo là tương sinh tương khắc.
- Quả nhiên, nơi này có Ngọc Diện Phật Đà Thảo! Lần này phát đạt!
Giang Trần đại hỉ, cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều, trực tiếp lao tới, nhổ sạch tất cả linh thảo linh mộc Linh Dược, toàn bộ thu vào trong Trữ Vật Giới Chỉ.
Đã có Ngọc Diện Phật Đà Thảo, Giang Trần có chín thành nắm chắc, có thể cứu Đan Phi.
Thu thập xong, Giang Trần cũng không ngừng lại, dùng tốc độ nhanh nhất chạy về chỗ cũ.
Đan Phi lẻ loi một người, đứng cũng không được, ngồi cũng không xong, ở trên cánh đồng bát ngát, trong lúc nhất thời giống như bị thế giới từ bỏ, lộ ra vẻ bất lực.
Kiên cường như nàng, giờ phút này trong đầu cũng chỉ có một ý niệm, chính là Giang Trần nhanh trở lại.
Ánh mắt chờ mong, nhìn chằm chằm vào phương hướng Giang Trần trở lại.
Trong bóng đêm, thân hình Giang Trần đạp nguyệt mà đến, tốc độ cực nhanh.
Tâm tình trống trải của Đan Phi, giống như một cái chai không, bị rót đầy nước, một cảm giác an toàn không hiểu, để nàng tin tưởng vững chắc, Giang Trần có thể cứu nàng.
- Vận khí của ngươi không tệ, ta đã tìm được độc nguyên cùng vật khắc độc rồi.
Giang Trần cười nói.
- May là thời điểm ngươi ăn cắp thú con, còn nhớ rõ quan sát chung quanh. Nếu ngươi không đề tỉnh ta, chỉ sợ ta cũng không biết trong động quật có Độc Linh dược.
Sắc mặt Đan Phi đỏ bừng, biểu lộ không được tự nhiên, ánh mắt trốn tránh Giang Trần, trong nội tâm cảm thấy có chút xấu hổ.
Lúc ấy nàng chứng kiến những Linh Dược kia, trong nội tâm còn oán thầm Giang Trần một trận, cảm thấy Giang Trần nhất định sẽ càn quét sạch Linh Dược. Lúc ấy, nàng còn mèo khen mèo dài đuôi, cảm thấy định lực của mình, so với Giang Trần mạnh hơn nhiều.
Sở dĩ nàng nhớ tới những Linh Dược trong động quật kia, là bởi vì ở trong động quật, trí nhớ tương đối sâu khắc mà thôi.
Giờ phút này nghe Giang Trần nhắc tới sự tình động quật, tự nhiên Đan Phi có chút xấu hổ.
Đã có vật giải độc, sự tình tiếp theo liền dễ dàng hơn nhiều. Giang Trần luyện chế Ngọc Diện Phật Đà Thảo thoáng một phát, điều chế một ít Linh Dược khôi phục vết thương, không bao lâu, liền luyện chế ra một lò linh dịch giải độc.
Giang Trần đưa linh dịch tới trước mặt Đan Phi, cười nói:
- Tự mình động thủ đi. Ta cảnh giới bốn phía.
Đan Phi lại háo thắng, lúc này cũng có chút cảm động, nhìn qua khuôn mặt Giang Trần bị nàng vẽ bậy, trong nội tâm hơi có chút tự trách. Trong lòng không thừa nhận cũng không được, tuy Giang Trần này rắm thí, nhưng thời khắc mấu chốt, vẫn có chút bộ dáng nam nhân.
Ngẫm lại mình tùy hứng, đùa dai, Đan Phi không khỏi có chút băn khoăn.
- Giang Trần, ngươi rửa mặt một chút đi.
- Rửa mặt?
Giang Trần không hiểu thấu, tâm tư của nữ nhân quả nhiên kỳ quái, cho ngươi giải độc, đang êm đẹp tại sao lại nói rửa mặt?
- Ngươi đừng hỏi. Tìm một địa phương có nước, không nên nhìn, dùng sức rửa là được.
Lúc này trong lòng Đan Phi hơi bất an, lo lắng Giang Trần phát hiện trên mặt bị nàng vẽ bậy, chọc giận Giang Trần, vứt bỏ nàng mà không để ý a.
Giang Trần im lặng, cũng không biết nữ nhân này lại điên cái gì, tùy ý vung tay:
- Tranh thủ thời gian giải độc, thời gian trúng độc này dài, sẽ hủy dung nhan.
Lời này, so với uy hiếp gì còn có lực sát thương, Đan Phi liền tranh thủ ôm chặc lấy linh dịch.
Lại nhìn Giang Trần, hắn sớm đã đi xa.
- Tên hỗn đản này, còn có chút phong độ nam nhân a!
Đan Phi cũng biết, Giang Trần đi xa như vậy, là cho nàng thuận tiện, để nàng bôi linh dịch.
Dù sao, địa phương nàng bị thương không chỉ một chỗ, thậm chí khu vực mẫn cảm như ngực cũng có vết thương, loại địa phương này, nhất định phải cởi quần áo mới có thể bôi.
Cởi y phục, tất nhiên sẽ lộ xuân quang, Giang Trần bỏ đi, tự nhiên là tránh cho nàng xấu hổ.
Giang Trần đi ra ngoài mấy trăm mét, hồi tưởng trận chiến vừa rồi, vẫn là lòng còn sợ hãi. Trận chiến ấy, tuyệt đối là hiểm trong hiểm.
Bất quá nói trở lại, nếu không phải Đan Phi bố trí những Mê Thần Hương kia, kiềm chế Cự Viên một chút, Giang Trần công kích, chỉ sợ không đủ khiến Cự Viên bị thương nặng, từ đó đánh ra một kích trí mạng.
Thời điểm thất thần, Đan Phi từ xa duyên dáng gọi to:
- Giang Trần, ngươi tới một chút.
Giang Trần sững sờ, chẳng lẽ xảy ra chuyện gì, vội vàng bước nhanh trở về.
Giờ phút này Đan Phi đã bôi xong đại bộ phận vết thương, nhưng biểu lộ lại có chút nhăn nhó, hàm răng khẽ cắn, trên khuôn mặt diễm lệ, mây đỏ bay loạn, thanh âm thấp như muỗi kêu:
- Giang Trần, ta... ta… chỗ vết thương kia, ta bôi không tới. Ngươi... Ngươi giúp ta một chút được không?
Vị trí toàn thân, chỗ không cách nào bôi tới, tự nhiên là khu vực bờ mông rồi.
Vết thương kia không giống bình thường, xem không tới miệng vết thương, là không bôi được. Nếu bôi không đúng vị trí, độc tính không hết, vậy thì phiền toái.
Đan Phi nghe nói độc này còn có thể hủy dung, đây là chuyện nàng sợ nhất. Cho nên càng nghĩ, sợ hủy dung nhan vẫn chiến thắng cảm giác thẹn thùng.
Giang Trần há miệng thật to, hắn không nghĩ tới, Đan Phi lại muốn hắn giúp!
Truyện mới nhất:
- BẠN ĐẦU TIÊN (Truyện ngắn)
- Ánh Trăng và bánh quy Nàng Tiên Biển (Truyện tổng hợp)
- MÃN CẤP TRÀ XANH XUYÊN KHÔNG THÀNH TIỂU ĐÁNG THƯƠNG ( CHƯƠNG 4 : HÓA RA CHỈ LÀ NHÓC TRẺ TRÂU ) (Truyện xuyên không)
- MÃN CẤP TRÀ XANH XUYÊN KHÔNG THÀNH TIỂU ĐÁNG THƯƠNG ( CHƯƠNG 3 : CÔNG LƯỢC CON TRAI HOÀNG ĐẾ TRƯỚC VẬY ) (Truyện xuyên không)
- MÃN CẤP TRÀ XANH XUYÊN KHÔNG THÀNH TIỂU ĐÁNG THƯƠNG ( CHƯƠNG 2 ) (Truyện xuyên không)
- MÃN CẤP TRÀ XANH XUYÊN KHÔNG THÀNH TIỂU ĐÁNG THƯƠNG ( CHƯƠNG 1 : LÂM PHI LỘC CẢM THẤY CÁI HẬU CUNG NÀY CŨNG THÚ VỊ RA PHẾT ) (Truyện xuyên không)
- Thiếu nữ bên chiếc đàn tranh (Truyện tiểu thuyết)
- NGƯỜI NỔI TIẾNG (2) (Truyện ngôn tình)
- NGƯỜI NỔI TIẾNG (1) (Truyện ngôn tình)
- ĐỊNH MỆNH SẮP ĐẶT (Truyện ngôn tình)
- Xem tất cả truyện >>
Xem thêm: Truyện Cười | Truyện ngắn | Truyện kể về Bác Hồ | Truyện Ngôn tình | Truyện Trạng Quỳnh | Truyện Cổ tích | Truyện cổ tích Việt Nam | Truyện cổ tích Thế giới | Truyện cổ tích Nhật Bản | Truyện Ngụ ngôn | Truyện Dân gian | Truyện ma - Truyện kinh dị | Thần thoại Việt Nam | Thần thoại Hy Lạp | Thần thoại Bắc Âu | Thần thoại Ai Cập | Truyện cổ Grimm | Truyện cổ Andersen | Nghìn lẻ một đêm | Tất cả truyện | Gửi truyện bạn biết >>
|
Bình luận
Chưa có bình luận nào, bạn có thể gửi bình luận tại đây
Tags: ĐỘC TÔN TAM GIỚI - Chương 335: Giang Trần,ngươi giúp ta thoáng một phát được không nào? 2,ĐỘC TÔN TAM GIỚI
Bạn có truyện hay, hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi truyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!